Sau khi rời khỏi Băng Hà cốc, Lưu Vân (phân thân) mang theo Hải Ba Đông, Đoạn Tam, Khuất Minh, Sở Đông Hải cùng hai tỷ muội Hồng Y trực chỉ Thánh Đan thành.
Thánh Đan thành vốn là thánh địa trong lòng mọi luyện dược sư trên đại lục. Thêm vào đó, Đan hội ngày càng tới gần, trên đường đi, Lưu Vân và đoàn người gặp không ít người khoác áo bào luyện dược sư.
Trong số này, luyện dược sư thất phẩm cũng thường xuyên xuất hiện, do đó, luyện dược sư ngũ phẩm chẳng khác nào kẻ làm nền, chẳng thu hút được mấy ánh mắt.
Trải qua mấy ngày đường, Lưu Vân cùng mọi người lại lần nữa xuyên qua một không gian trùng động.
Khi cả đoàn bước ra, đập vào mắt họ là một quảng trường rộng lớn được xây dựng hoàn toàn bằng đá nham thạch đỏ thẫm. Quảng trường này, nhìn mãi không thấy điểm cuối, chỉ thấy một dải hồng tuyến trải dài tít tắp... Nhìn qua, nơi này rộng ít nhất cũng hơn ngàn mét, Lưu Vân cùng mọi người đứng giữa quảng trường, nhỏ bé như đàn kiến, chẳng gây chút chú ý nào.
Giờ phút này, quảng trường đỏ thẫm cơ hồ chật kín biển người, âm thanh ồn ào huyên náo vang vọng, hội tụ lại rồi xông thẳng lên trời xanh, đến mức tầng mây phía chân trời cũng vì thế mà mỏng đi rất nhiều.
"Đây chính là Thánh Đan thành rồi sao?"
Nhìn quảng trường rộng lớn vô biên, Lưu Vân, Hải Ba Đông và hai tỷ muội Hồng Y đều hiếu kỳ nhìn quanh.
Phía sau họ, không gian liên tục chấn động dữ dội, từng chiếc thuyền không gian không ngừng lướt qua, rồi nhanh chóng thu nhỏ lại, người từ trong thuyền bước ra, tựa như những hạt đậu không ngừng rơi xuống.
"Phong Sinh Tôn Giả, đây mới chỉ là một điểm không gian ở ngoại vực Thánh Đan thành mà thôi... Ở ngoại vực có tám quảng trường như thế này!"
Thấy vẻ tò mò trên mặt Lưu Vân và Hải Ba Đông, Sở Đông Hải chậm rãi giới thiệu.
Hắn, Đoạn Tam và Khuất Minh khi còn trẻ đều từng tới Thánh Đan thành, nhưng khi ấy tu vi ba người họ không cao, cũng không phải luyện dược sư, đến đây chẳng qua là để mở mang tầm mắt.
Nghe Sở Đông Hải nói, Hải Ba Đông có chút chấn động, cảm thán: "Chỉ riêng quảng trường này e rằng đã bằng một phần mười Diệp Thành, vậy mà Thánh Đan thành lại có tới tám cái?"
"Ha ha, Hải huynh đệ, đừng ngạc nhiên, Thánh Đan thành có ngoại vực và nội vực, chúng ta đang ở ngoại vực, còn Đan Tháp thì ở nội vực, tất nhiên, dù ngoại vực hay nội vực, đều thuộc địa bàn của Đan Tháp!" Sở Đông Hải cười nói: "Thánh Đan thành tuy gọi là thành, nhưng vượt xa các thành thị bình thường, nếu xét về diện tích, mười mấy cái Diệp Thành cũng không sánh kịp!"
Nghe Sở Đông Hải nói vậy, trong lòng Lưu Vân có chút kích động.
Đây đâu còn là thành thị, rõ ràng là một vùng đất rộng lớn khác. Theo Lưu Vân suy đoán, Thánh Đan thành này e rằng không nhỏ hơn Hắc Giác vực là bao, với diện tích này, dù đoàn người họ có đi từ đầu này đến đầu kia, e rằng cũng mất nửa canh giờ.
Sau khi Sở Đông Hải nói xong, Đoạn Tam cũng đắc ý góp lời: "Phong Sinh Tôn Giả, Hải huynh đệ, hiện tại lượng người ở Thánh Đan thành vẫn chưa phải là cao nhất, phải đợi đến một tháng trước khi Đan hội bắt đầu, lúc đó mới khủng khiếp, đừng thấy Thánh Đan thành rộng lớn, đến lúc ấy vẫn sẽ chật ních cho xem!"
"Ha ha, đến Thánh Đan thành rồi, ta - Hải Ba Đông mới coi như là được mở rộng tầm mắt!" Hải Ba Đông hưng phấn nói.
"Hải huynh đệ, ở Thánh Đan thành, chúng ta nên khiêm tốn một chút, danh tiếng của ngươi không thể tùy tiện nói ra!" Nghe Hải Ba Đông nói, Khuất Minh vội vàng nhỏ giọng nhắc nhở, đồng thời lặng lẽ phong tỏa không gian xung quanh, tránh để âm thanh lọt ra ngoài.
Khuất Minh làm vậy hoàn toàn là bởi vì danh tiếng của Hải Ba Đông ở Trung Châu hiện giờ quá lớn.
Mấy người rời Băng Hà cốc vẫn luôn đi đường, không ngờ tin tức lại lan truyền nhanh hơn cả tốc độ di chuyển của họ, hiện nay gần như cả Trung Châu đều biết chuyện xảy ra ở Băng Hà cốc, cũng như biết đến hắn - thiên tài yêu nghiệt đương thời.
"Khuất Minh nói đúng, ở đây tai vách mạch rừng, nếu chúng ta bại lộ, rất có thể sẽ dẫn tới một số cường giả thăm dò!" Sở Đông Hải cũng vô cùng tán đồng Khuất Minh.
"Ừm, Khuất huynh và Đông Hải huynh nói không sai, hiện nay trong lệnh truy nã của Băng Hà cốc chỉ biết tên của ta, ta quả thực không thể tùy tiện lộ thân phận. Bất quá, với thực lực của chúng ta bây giờ, chỉ cần không gặp phải Đấu Thánh cường giả cố ý dò xét, vẫn có thể ẩn nấp tốt!" Sau khi đột phá đến ngũ tinh Đấu Tôn, Hải Ba Đông giờ đây nói chuyện với Khuất Minh mấy người cũng tự nhiên hơn nhiều.
Mấy người đang trò chuyện, chuẩn bị tiến vào ngoại vực rộng lớn của Thánh Đan thành tìm chỗ dừng chân, thì phía sau họ, bầu trời xa xa đột nhiên chấn động dữ dội, một cỗ xe loan trắng như tuyết, được kéo bởi vài con Phi Mã toàn thân lấp lánh ánh bạc, xuất hiện trên không trung.
Xe loan trắng như tuyết xuất hiện, lập tức thu hút vô số ánh mắt, từng tràng kinh hô vang vọng!
"Lại là Hư Không Thiên Mã Thú? Rốt cuộc là ai? Thế mà lại phô trương đến vậy?"
Hư Không Thiên Mã Thú là loại ma thú tuy chỉ ở lục giai, nhưng cực kỳ hiếm thấy, chúng có khả năng bay trong hư không, hơn nữa tốc độ so với thuyền không gian không chỉ thoải mái dễ chịu, mà còn nhanh hơn rất nhiều, có thể dùng loại ma thú này kéo xe, đủ để chứng minh người tới có địa vị phi phàm ở Thánh Đan thành.
"Ha ha, tiểu bối trong xe loan này phô trương thật đấy! Uy phong gớm!" Nhìn xe loan tuyết trắng, khóe miệng Sở Đông Hải nở nụ cười nhạt trêu chọc, đến tầng thứ của họ, đối với loại ma thú này, đã sớm không còn hứng thú.
"Lão già, ngươi khi còn trẻ chẳng phải cũng thích khoe khoang thế này sao!" Thấy ánh mắt khinh thường của Sở Đông Hải, Đoạn Tam nhịn không được cà khịa, câu nói này của hắn lập tức dội cho Sở Đông Hải một gáo nước lạnh.
Bị Đoạn Tam chọc ngoáy, Sở Đông Hải có chút nhớ lại nói: "Tam ca, ngươi nói vậy ta không vui đâu, năm xưa chiếc xe loan đó là ta cùng đi cướp, hơn nữa hình như là cướp của một tên tiểu bối Đan gia, may mà Đan gia phát hiện thì hai ta đã chạy khỏi Thánh Đan thành, bằng không. . ."
"Ha ha!"
Nghe hai người họ lại bắt đầu cãi nhau, những người còn lại đều bật cười, không ngờ hai lão già này khi còn trẻ lại không đứng đắn đến vậy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận