Thiên Lang lão tổ sững sờ, bước chân đang sải bước về phía Lý Bắc Thần dừng lại, dù là hắn cũng tuyệt đối không thẻ có năng lực phá vỡ trận thế này!
Đến cả người mạnh như giáo chủ Hắc Liên giáo cũng hơi cau mày.
"Phá!"
Tiếng hét vang trời lại vang lên, chỉ thấy từng đồng tiền tỏa ra ánh sáng vàng, mang theo ý chí ăn mòn tất cả, ăn mòn đại trận, bao lấy rồng vàng, bao quanh Ma vật!
Rồng vàng rít lên bi thảm, Ma vật gầm gừ!
Vô số đồng tiền dần dần thu hẹp lại, một trăm trượng, năm mươi trượng, hai mươi trượng, mười trượng, đến cuối cùng thành tám vòng tròn nho nhỏ, từng đồng tiền nhỏ xíu xếp chồng lên nhanh, nơi trời tròn, mang theo bí ẩn không tên.
Trời xanh trong, ánh mắt trời chiếu rọi.
Từng gốc cổ thụ đổ rạp, từng thân cây nổ vỡ, từng tảng đá khổng lồ ngổn ngang, vết nứt khắp nơi, mặt đất lộn xộn, nơi nơi đều là hố lớn, nơi nơi đều là vụn gỗ vỡ nát, đá vỡ nứt toác.
Mọi người đột ngột chia ra, cảnh giác nhìn nhau, sau đó lại vô cùng ngạc nhiên bóng dáng nam tử mặc choàng trắng, gương mặt tuấn tú, tay cầm chậu ngọc nho nhỏ đang bước từng bước từ xa đến.
Gương mặt nam tử nghiêm túc, khoảng chừng ba mươi, mày kiếm mắt sao, tay trái nhẹ nhàng nắm chặt một đồng tiền, khí tức cả người phiêu diêu.
"Ngươi là ai?"
Giáo chủ Hắc Liên giáo cau mày hỏi, hắn cảm nhận được áp lực không nhỏ trên người người này!
Nhưng kỳ lạ là, hắn chưa từng nghe chút tin tức nào của người này.
Không chỉ là hắn, tất cả Đại Tông Sư ở hiện trường đều nghi ngờ không thôi, tản ra Đại Tông Sư Trung giai!
Nam tử không để ý mọi người, đi thẳng đến trước mặt Lý Bắc Thần, cung kính hành lễ: "Thẩm Vạn Tam bái kiến chủ công!"
Lời vừa dứt, hiện trường lặng ngắt như tờ.
Nhiều Đại Tông Sư ngạc nhiên nhìn Lý Bắc Thần, ánh sáng trong mắt chợt phóng đại, mang theo nét không thể tin.
Đại Tông Sư Trung giai cường đại đến cực điểm này lại là thuộc hạ của Lý Bắc Thần?
Đây là chuyện khó bề tưởng tượng khiến trong lòng mọi người chấn động.
Đã bao nhiêu năm vương triều Đại Võ không có sự xuất hiện của Đại Tông Sư Trung giai?
Nhưng hôm nay lại có mấy vị xuất hiện liên tục!
Điều này khiến bọn họ hơi nghi ngờ, mình vẫn trong vương triều Đại Võ ư?
Vân Phi Trần và Đinh Bắc Đạo nhìn nhau, hai người biết nhau nhiều năm, ánh mắt giao nhau là rõ ý đối phương.
Không thể đối địch với Lý phủ thành Vĩnh An!
Tuy hai bên bọn họ là hai thánh địa lớn của vương triều Đại Võ, nhưng không cẩn thận, trong những thế cục như hôm nay cũng sẽ sụp đổ!
Trần Kiếm Phong và Liễu Bán Sinh cau chặt mày, thương tích chằng chịt trên người, đang truyền âm nói chuyện.
"Thái sư, vương triều Đại Võ kỳ lạ quá, đầu tiên có Hắc Liên Giáo quét qua, cao thủ đỉnh cấp cực nhiều, hôm nay lại có Lý phủ thành Vĩnh An vùng dậy, là họa không phúc đối với vương triều Đại Viêm ta."
Liễu Bán Sinh thở dài, thế cục rối rắm khiến tinh thần sức lực của hắn đều kiệt quệ.
"Không sao, Hắc Liên giáo và Lý phủ ắt có một trận chiến, chỉ có thể tồn tại một!"
Giọng Trần Kiếm Phong lạnh lùng, một châm nhuốm máu, một núi không thể có hai hổ, ắt có huyết chiến!
Ầm!
Ngay lúc này, bóng dáng Lý Thuần Phong xuất hiện, chân bước giữa không trung, sắc mặt nghiêm túc, phù trần trong tay hở ra ráng vàng, ánh mắt như tia chợt, mười tám pháp khí xung quanh hắn phát ra tiếng gầm nổ, đột nhiên vỡ nát!
Ngay lúc này, mặt đất gợn sóng như rồng đất trở mình, một gốc cổ thụ ngã xuống, gốc rễ bật ra, khu vực mấy trăm trượng xung quanh không còn dấu vết xanh tươi!
Vù vù vù!
Sau đó bóng dáng Quỷ Minh xuất hiện, bị vô số sóng đất tấn công, liên tục lùi về sau, mày cau chặt, sắc mặt hơi tái.
"Thủ đoạn hay!"
Hắn nhìn Lý Thuần Phong, tán thưởng thành tiếng, bước từng bước, bóng người lóe lên, đã đứng cạnh bên giáo chủ Hắc Liên giáo.
Lý Thuần Phong cười thờ ơ, như đám mây trắng, nhẹ bay đến sau lưng Lý Bắc Thần, không nói chuyện.
"A!"
Bên kia, đất bị Ma khí nhấn chìm cũng có động tĩnh, một tiếng thét chói tai vang lên, sau đó Ma khí vỡ vụn, Ma quang biến mất, một bóng đen vụt ngang không trung, không hề do dự chạy trốn về phía xa.
Ánh mặt sắc bén của mọi người chợt phát hiện, kiếm tích Ma tộc Hòa Thừa cấp Đại Tông Sư Trung giai mà mọi người nghĩ lúc này có sắc mặt tái nhợt, cả người gầy gò, mũi kiếm kiếm xương trong tay đã mất hơn nửa, khí thế cả người dao động cực kỳ lợi hại.
Điều khiến người ta ngạc nhiên hơn là, đầu tóc đen kịt bây giờ lại trắng hơn nửa!
Trên mặt cũng có từng vết nhăn, khiến đáy lòng người ta lạnh toát.
Đến cùng đã trải qua chém giết khốc liệt thế nào?
Người người nghi ngờ.
Trong Ma khí tản ra, một bóng dáng xuất hiện, tay trái Tôn Tư Mạc cầm trượng gỗ, đứng đó, nhưng sắc mặt không hồng hào như trước, lộ ra nét tái nhợt.
Rõ ràng Tôn Tư Mạc đánh bại được Hòa Thừa cũng không dễ dàng gì.
Nhưng so với Hòa Thừa bị đánh bỏ chạy, có thể thấy người trước mặt ổn hơn nhiều.
"Chủ công."
Tôn Tư Mạc sải bước về trước, thở hổn hển đến cạnh Lý Bắc Thần, hơi hành lễ.
"Dược vương, thương tích thế nào?"
Lý Bắc Thần căng thẳng hỏi.
"Cảm ơn chủ công quan tâm, thương tích lão hủ không sao, một giờ ba khắc là có thể hồi phục."
Tôn Tư Mạc mỉm cười, hắn là Dược vương, chữa trị thương tích đơn giản.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận