Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

DỊ GIỚI TRIỆU HOÁN THIÊN CỔ QUẦN HÙNG

Chương 174: Ma tộc bại trận tháo chạy (2)

Ngày cập nhật : 2026-01-05 07:03:33
Huống chi, trong hồ lô trên trượng gỗ bên tay trái hắn còn có phần sinh cơ đoạt được của Hòa Thừa, cực kỳ tinh thuần, là chí bảo để dưỡng thương.
Nếu hít một hơi là có thể hồi phục trong tích tắc.
Lý Bắc Thần gật đầu, Dược vương là chuyên gia y dược, chút thương tích này có là gì.
Tình hình chiến trường bấy giờ đã phân rõ, vương triều Đại Võ, vương triều Đại Viêm còn tám Đại Tông Sư, tất cả đều bị thương nặng, cả người đẫm máu, cục kỳ nhếch nách đứng bên Lý Bắc Thần.
Mà ở đối diện, sau khi Hòa Thừa trốn chạy, bốn Đại Tông Sư Ma tộc cũng bốc hơi không hề rề rà.
Còn lại ba bên là Hắc Liên Giáo, "núi Khiếu Nguyệt", "núi Thị Huyết", vẫn còn bảy Đại Tông Sư.
Nhưng không ai dám xem thường.
"Quả là anh hùng xuất thiếu niên! Thủ đoạn Lý thành chủ thật cao cường, Thiên mỗ bái phục!"
Giọng nói kỳ lạ của giáo chủ Hắc Liên giáo vang lên, ánh mắt hắn nhìn Lý Bắc Thần lạnh lùng đầy sát ý.
Cục diện tốt đẹp hôm nay bị một tay Lý Bắc Thần phá nát, sao hắn không phẫn nộ cho được?
Hắn có bí pháp, có thể luyện chế người sống thành con rối chịu sự khống chế của hắn, không mất linh trí, thực lực cũng không thay đổi, nếu lần này thả lưới quét sạch Đại Tông Sư ở hiện trường, hắn có thể dễ dàng nuốt trọn vương triều Đại Võ!
Đáng tiếc!
"Họ Thiên? Ngươi là Thiên Cơ Lão Ma trăm năm trước làm dậy sóng vương triều?"
Lúc này, dường như Khương An Nhiên nghĩ đến gì đó, đột nhiên chấn động thốt lên, ánh mắt nhìn giáo chủ Hắc Liên giáo tràn ngập sửng sốt.
Trăm năm trước có Đại Tông Sư từ ngoại giới vương triều Đại Võ bay đến, đồ sát ba tòa thành, dùng bí pháp kỳ lạ khống chế năm Đại Tông Sư, thành công giết ba vị lão tổ môn phái uy danh trùng trùng lúc đó, khống chế ba môn phái lớn này.
Sau đó, lấy ba phái lớn làm nền tảng, làm vương triều Đại Võ nổi lên sóng gió!
May thay, lúc đó vương thất vẫn còn một lão tổ cảnh giới Đại Tông Sư Tứ trọng còn sống, tiêu diệt, nhưng Thiên Cơ lão tổ lại biến mất chẳng còn dấu vết.
Không gặp trăm năm lại là cường giả Đại Tông Sư Trung giai!
"Ha ha, không ngờ vẫn có người nơ tên Thiên Cơ?"
Giáo chủ Hắc Liên giáo cười lớn, giọng khàn khàn cực chói tai.
"Quả thật là ngươi! Sao có thể, thọ của Đại Tông Sư một trăm năm mươi năm, một trăm năm trước ngươi đã là cường giả Đại Tông Sư, chắc chắn không dưới năm mươi tuổi!"
Khương An Nhiên hít sâu một hơi, vừa nãy hắn vẫn đoán, bây giờ là thật, điều này làm hắn chấn kinh.
Không chỉ hắn, đến cả ba người Vân Phi Trần, Đinh Bắc Đạo, Hà Tông cũng tập trung ánh mắt, chấn động không thôi.
Thiên Cơ Lão Ma một trăm năm trước lại là giáo chủ Hắc Liên giáo ngày nay?
"Hừ! Sao các ngươi biết huyền diệu bí pháp thế gian?"
Hắn khẽ hừ một tiếng, hắn cũng không để ý mấy người Khương An Nhiên, quay đầu nhìn Lý Bắc Thần: "Ngươi cũng muốn vương triều này? Ha ha, vậy phải xem thủ đoạn của ai cao siêu hơn rồi!"
"Đi!"
Nói xong, hắn khẽ vung tay phải, trên "Huyền Chân Quả Thụ" đằng xa tự nhiên rơi xuống ba Huyền Chân Quả Quả, bị hắn nhẹ nhàng gom lấy, sau đó không hề do dự quay người rời đi.
Mấy Đại Tông Sư sau lưng cảnh giác nhìn mấy người Lý Bắc Thần, sau đó cũng đi theo.
"Chủ công?"
Thẩm Vạn Tam lên tiếng, hơi cười cười, nhưng trong mắt lại có sát khí.
Kiếp trước hắn nghĩ Kim tiền vạn năng, mưu toan lấy lòng Chu Nguyên Chương, để tăng thêm bảo vệ cho sự nghiệp của Thẩm gia, lại bị Chu Nguyên Chương sung quân Vân Nam, gia tài giàu sụ bị sung công quỹ cả.
Mà ở thế giới mênh mông này, Kim tiền trong tay hắn chính là vạn năng!
Có Kim tiền bảo vệ có thể có sức mạnh to lớn bậc nhất!
"Để bọn họ đi."
Lý Bắc Thần vung tay, hôm nay Dược vương bị thương, thực lực đối phương cũng không yếu, dù miễn cưỡng ra tay, nhiều lắm là đánh bại, không thể giữ lại.
Với lại Đại Tông Sư của vương triều Đại Võ và vương Triều Đại Viêm, ngoài trừ Khương An Nhiên thì chẳng ai đáng tin.
Không nên làm bậy.
Đối phương có thực lực gom quả "Huyền Chân Quả"!
Sau khi Hắc Liên Giáo rời khỏi, đám người Vân Phi Trần thở phào nhẹ nhõm, thoải mái, nhưng vẫn hơi cảnh giác nhìn đám người Lý Bắc Thần.
Hắn và Đinh Bắc Đạo nhìn nhau, đến cách Lý Bắc Thần không xa, ôm quyền hành lễ: "Cảm ơn ơn cứu mạng của Lý thành chủ, ngày sau chắc chắn đền đáp!"
Hai người đều là có tính cách có ơn tất báo, có thù tất trả, cả đời chỉ tin đao kiếm trong tay.
"Hai vị khách sáo rồi."
Lý Bắc Thần đáp lễ, trong lòng hơi dao động, rất muốn tóm hết Đại Tông Sư ở đây, nhưng nghĩ nghĩ vẫn không ra tay.
Nói không chừng hắn vừa ra tay với mấy Đại Tông Sư ở đây, người của Hắc Liên giáo vừa đi sẽ ra giết nữa!
Gật gật đầu, hắn cho mọi người rời đi.
Vân Phi Trần và Đinh Bắc Đạo cũng không ở lại, cơ thể nhảy vút lên, hóa thành ánh đao ánh kiếm, chớp mắt đã đi xa.
"Ha ha, cô gái nhỏ cũng muốn cảm ơn ơn cứu mạng của Lý thành chủ, hoan nghênh Lý thành chủ ngày sau đến Tuyết Tâm tông ta chơi."
Cả người Từ Chi Tĩnh tơi tả, chỗ nào cũng có vết máu, nhưng chẳng che đi phong tình, ánh mắt chuyển động, che miệng khẽ cười.
Vừa dứt lời, cũng không đợi Lý Bắc Thần trả lời đã hóa thành cầu vồng bay về phía Bắc.
Mấy người còn lại, Hà Tông "Ẩn Ma tông", thái sư Đại Viêm - Trần Kiếm Phong, thái úy Đại Viêm - Liễu Bán Sinh, La Phong "Ô Huyền môn", đều ôm quyền đáp ta Lý Bắc Thần, sau đó cũng rời đi.

Bình Luận

0 Thảo luận