Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đại Minh Võ Phu

Chương 201: Xét nhà

Ngày cập nhật : 2026-01-03 02:44:09
Triệu Tiến tùy ý gật đầu, Chu Học Trí kia không ngờ Triệu Tiến lại dễ dàng đồng ý như vậy, vội vàng xoay người nói:
- Mau dẫn đứa nhỏ ra đây.
Một phụ nhân tuổi còn trẻ và hai tiểu cô nương đều bị trói, nghe thấy câu này đều theo bản năng muốn đứng lên, nhưng vừa mới cử động lại nhớ tới bên cạnh còn có người nhìn trừng trừng. Thấy Triệu Tiến và đồng bạn không chú ý mới vất vả đứng lên, nghiêng ngả, lảo đảo chạy ra phía ngoài.
Mắt thấy một mình Chu Học Trí còn tốt, người nhà của Chu Học Trí cũng tạm thời có đường sống, trong đám người lập tức xôn xao. Vợ con Chu gia chạy được nửa đường, một ả trung niên mạnh mẽ đứng lên, muốn dùng thân mình lao đến, vừa chạy vừa hét lớn:
- Các ngươi là đám yêu nghiệt. Di Lặc giáng thế, các ngươi đều sẽ bị trừng phạt nặng.
"Vút" một tiếng, một mũi tên lông vũ bắn xuyên từ miệng ả này ra sau gáy. Ả ta ngửa mặt lên trời rồi ngã xuống. Trong đám người đang xôn xao lập tức vang lên một tiếng thét chói tai, sau đó lập tức im lặng.
Đổng Băng Phong mặt không chút cảm xúc lại rút ra một mũi tên khác lắp vào cung, lạnh lùng nhìn quét qua đám người. Trải qua một trường chém giết hôm qua, đối mặt với thân nhân gia quyến của địch nhân, trong lòng Đổng Băng Phong đã không có bất kỳ sự từ bi, thương hại nào.
Triệu Tiến dặn dò một câu.
- Ta và Tiểu Dũng cùng đi xem xét nhà cửa các nơi, các ngươi coi chừng bên này, nếu loạn động lập tức giết chết.
Lời này nói ra thực chất để làm kinh sợ tù binh. Nói xong câu này, người phía dưới đều run rẩy, lại càng im lặng hơn.
Hà Gia Trang rất lớn nhưng trạch việntrong trang lại thật sự không quá lớn. Triệu Tiến và Lưu Dũng đi quanh một vòng. Bọn hắn là trèo tường mà vào, sau đó nhanh chóng đột kích giết người, cổng gác các nơi còn chưa mở cửa ra.
Đúng ra mặt trời đã lên, cửa lớn các nơi trạch viện trong Hà Gia Trang vẫn đóng chặt thì khẳng định là không bình thường, tất nhiên sẽ có người ngoài hoài nghi. Chẳng qua bây giờ là tháng giêng, lại là qua mùng bảy, mọi người đều dậy muộn. Hơn nữa Hà gia tại Hà Gia Trang là nơi như thế nào, bọn họ tự mình không lên tiếng, ai dám đến đây nhiều chuyện.
Lúc đi được một nửa, Lưu Dũng oán hận nói.
- Ngày hôm qua, đám hỗn tạp kia dù sao cũng có hơn trăm tên, tại Hà Gia Trang này ra ra vào vào, không ngờ không ai báo cho quan phủ, nơi ngoài thành này thực là chỗ coi trời bằng vung, chúng ta ở trong thành muốn diệt trừ ai còn phải đợi đến tối mới đi.
Triệu Tiến cảm thán nói.
- Vốn cho rằng ở thành nội an toàn, bây giờ hóa ra lại là bị bức tường của Từ Châu thành trói tay trói chân, kết quả thành người mù kẻ điếc. Chúng ra cũng phải ra bên ngoài thành thôi.
Lưu Dũng gật đầu, mở miệng nói:
- Đợi sau khi trở về, Cao Gia Trang kia nhất định phải lấy về.
Triệu Tiến dừng bước, nhịn một cánh cửa nhỏ nói:
- Còn muốn Cao Gia Trang gì nữa, đã có Hà Gia Trang này rồi.
Lưu Dũng sửng sốt, lập tức gật đầu, còn chưa mở miệng, Triệu Tiến đã cất lời:
- Có ngửi thấy mùi gì không?
Tập trung kiểm tra, lại đang nói chuyện phiếm, Lưu Dũng còn chưa chú ý tới, nghe nói vậy mới nhăn mũi vài cái, mở miệng nói:
- Mùi bã rượu.
Bởi vì từ khi có tửu phường Phiêu Hương, mọi người đối với hương vị này đều rất quen thuộc, cũng vì quen thuộc cho nên coi đó là bình thường, có lúc lại không chú ý tới.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Hà Vĩ Viên kia sở dĩ bày ra sát cục chính là bởi tửu phường này. Tửu phường Phiêu Hương chúng ta đoạt việc làm ăn của hắn. Nơi này đã có tửu phương, so việc việc chúng ta xây mới, chẳng phải tiện lợi hơn rất nhiều hay sao?
Lưu Dũng gật đầu, thấp giọng nói:
- Vẫn là đại ca suy nghĩ chu đáo.
Từ năm trước, Triệu Tiến và đồng bạn vẫn luôn để ý đến việc tìm một nơi mới cho tửu phương, lúc này vấn đề đã được giải quyết nhưng tâm tình của mọi người đều không thể nào cao hứng.
Hai người lại đi về phía trước hai bước, Lưu Dũng quay đầu lại nói:
- Đại ca, trong thành ngoài thành nhiều mạng người như vậy, chúng ta có phải trước hết ở ngoài thành đợi phong thanh qua đi. Các huynh trước tiên lưu lại đây, đệ quay về trong thành xem xét. Tửu phường và bãi hàng kia đều rời đi hết không chừa người nào.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Sao không thể trở về, chúng ta thân là công sai, bắt được yêu nhân tà giáo mưu phản. Công lao lớn như vậy, quan phủ phải trọng thưởng đấy.
Lưu Dũng vốn dĩ rất là kính sợ quan phủ, cho dù là công sai bạch dịch bình thường nhất cũng đều sợ muốn chết. Nhưng đi theo đám Triệu Tiến thời gian dài, đói với đường đi nước bước trên quan trường cũng hiểu được rất nhiều. Nghe Triệu Tiến nói vậy, Lưu Dũng trước tiên gật đầu, sau đó lại trầm ngâm, lo lắng thấp giọng nói:
- Đại ca, Tri châu đại lão gia có thể làm theo lời chúng ta nói hay không? Nhiều mạng người như vậy cơ mà?
Triệu Tiến vừa muốn trả lời, lại nghe thấy tiếng huyên náo ở bên ngoài. Lưu Dũng lập tức cầm binh khí trên tay. Bọn họ sáu người dù sao khống chế một khu trạch viện rất lớn, còn có gần trăm tù binh, nếu quả thật có biến cố gì thì sẽ lại là một hồi ác chiến.
- Đại ca, đệ đến đây, đại ca.
Bên ngoài có người hô to, âm thanh này cả Triệu Tiến và Lưu Dũng đều rất quen thuộc, chính là Thạch Mãn Cường đã tới đây.
- Thạch Đầu đã đến rồi.
Lưu Dũng thốt lên, sau khi nói ra những lời này không ngờ nước mắt cũng chảy xuống. Triệu Tiến thân mình cũng dao động. Hôm qua gặp phục kích, suốt đêm đi đường đến bất ngờ tập kích Hà Gia Trang, mặc dù đã có dự liệu và nắm chắc nhưng cũng là nguy hiểm, đến bây giờ mới coi như mọi việc đã xong.
Đột nhiên thả lỏng, Triệu Tiến thậm chí muốn nằm trên mặt đất ngủ một giấc. Hi vọng sau khi tỉnh lại, mọi chuyện đều chưa từng xảy ra, nhưng điều này chỉ là tưởng tượng mà thôi. Hắn dao động một chút rồi nhanh chóng ổn định lại tâm thần.
Vị trí của hắn và Lưu Dũng cách cửa chính không xa. Hai người nhanh chóng chạy tới mở cửa, bên ngoài đã không còn huyên náo, trăm tên gia đinh chỉnh tề xếp thành hàng, Thạch Mãn Cường mắt đỏ hoe đứng ở nơi đó.
- Đại ca, đệ...đệ sao lại không đi cùng mọi người.
Thạch mãn Cường vừa nói hai câu đã nghẹn ngào.
Mặc dù hôm qua dặn dò Đổng Băng Phong lúc báo tin không được nói, nhưng chuyện như vậy cũng không giấu diếm được. Bất kể là chỗ phụ thân mình, hay là Trương Hổ Bân kia đều sẽ nói ra.
Vừa nhắc tới điều này, Triệu Tiến cũng cảm giác sống mũi cay cay, xua tay nói:
- Bây giờ không phải lúc nói chuyện này. Thạch Đầu, ngươi mang theo mười người đi vào trong canh giữ tù binh đi.
Triệu Tiến bắt đầu ra lệnh. Thạch Mãn Cường mang theo gia đinh đi canh chừng tù binh. Trương Hổ Bân dẫn bốn mươi người bảo vệ ở bên ngoài, lại có ba mươi người chạy đi do Lưu Dũng dẫn đầu, phụ trách các nơi yếu hại trong viện. Còn lại hai mươi người, Triệu Tiến mang theo vào trong sân.
Trương Hổ Bân trong trận phục kích hôm qua không được gọi là dũng mãnh nhưng lại rất cơ trí, ứng biến, có thể trốn thoát, còn giết được một gã cung thủ, thêm vào biểu hiện linh hoạt trước mắt, đương nhiên càng đáng được trọng dụng.
Trở lại trong sân, việc đầu tiên chính là đám gia đinh một lần nữa trói tù binh. Trước đó bọn họ tự mình trói mình, chắc chắn sẽ có kẽ hở. Sự tình hôm qua trên đường quan đạo tổn thất mười mấy huynh đệ, đám gia đinh cũng đã biết, có người lo lắng cho bản thân, càng có nhiều người phẫn nộ bi thương, lúc động thủ khó tránh khỏi phát tiết cho hả giận, giữa sân vang lên tiếng khóc lóc.
Đám gia đinh vừa tới, Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh cuối cùng có thể nghỉ ngơi, đều tự tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Vương Triệu Tĩnh thần sắc có chút không đành lòng, do dự tiến lên nói với Triệu Tiến:
- Đại ca, đám người già, nữ nhân, con nítyếu nhược này không cần phải đối đãi như vậy, hay là bảo đám gia đinh nhẹ tay một chút.
Triệu Tiến giơ tay vỗ vai Vương Triệu Tĩnh, thấp giọng nói:
- Từ bi với kẻ địch chính là tàn nhẫn đối với bản thân, bọn chúng đáng bị như vậy.
Vương Triệu Tĩnh ngẩn người, Triệu Tiến mặc dù hạ thấp thanh âm, đối với gã cũng không phải là giáo huấn khiển trách mà là giảng giải đạo lý, gã trầm tư một chút, gật gật đầu rồi lại quay trở lại.
Trói chặt những người này, Triệu Tiến chọn ra hai tên nô bộc xem ra đang cực kỳ sợ hãi, gọi vợ chồng Chu Học Trí cùng nhau đi lục soát các địa điểm bí mật trong Hà Gia Trang. Nhân vật như vậy, trong viện khẳng định là có mật thất.
Quả nhiên không ngoài dự tính của Triệu Tiến, khe tường, hầm, địa đào đều bị tìm ra, nhưng không có người nấp ở bên trong. Nguyên do rất đơn giản, bọn Triệu Tiến xông vào quá đột ngột, mọi người căn bản không kịp nhận ra mà chạy trốn.
Hơn nữa, ở Hà gia này, những nơi bí mật như hầm, khe tường chỉ có một mình Hà Vĩ Viễn biết, người nhà chỉ là mơ hồ phán đoán, bình thường cũng không dám đi tìm. Hiện tại vì để lập công chuộc tội liền chỉ ra phương vị, bọn gia đinh cẩn thận dò xét là liền tìm ra.
Người không có tìm thấy, nhưng thu hoạch lại không nhỏ. Vàng, bạc, tiền đồng gom lại thành đống, có hơn một vạn ba ngàn lượng. Theo lời Chu Học Trí, số bạc này không chỉ là tài sản riêng của Hà Vĩ Viễn, còn có một phần dùng để đút lót ra bên ngoài, một phần nộp cho tổng đàn Sơn Đông để cúng tế, hương khói, hai khoản này đều là những khoản lớn, bằng không cũng sẽ không có nhiều tiền đồngphẩm chất tốt như vậy.
Ngoại trừvàng bạc, ở trong kho còn có hơn một ngàn tấm lụa. Mặc dù mọi người đều không hiểu lắm phẩm chất tơ lụa, nhưng nhìn hoa văn sáng bóng cũng đoán chừng là loại hàng tốt nhất. Ngoài tơ lụa còn có mười mấy hòm xiểng, bên trong đều là các loại hàng thực phẩm miền Nam, còn có mấy gói hương liệu to.
Chỗ sát góc tường lại có ba tầng giá gỗ nhỏ, mặt trên đều là đồ sứ dùng bao tết bằng cỏ gói lại, kho hàng bất quá chỉ là ba gian nhà trệt, bên trong chứa đủ loại đồ vật, cũng đáng giá mấy ngàn lượng bạc.
Lúc giải thích về mấy thứ này, Chu Học Trí có chút do dự, nhưng vẫn là nói ra hết những điều mình biết. Những thứ này đều là tang vật, Hà Vĩ Viễn thân là thổ hào, tàng trữ, thủ tiêu tang vật cũng là một trong những nghề chính. Cái này trên giang hồ còn có một cách nói khác là "Chủ chứa".
Hầu hết ở các thôn trấn, thổ hào đều có nghề phụ, đám tang vật bị trộm cướp đều sẽ tụ tập về đây. Thổ hào định giá thu mua, lại bán ra với giá cao, thu được lợi nhuận cực kỳ lớn.
Từ Châu thành tuy rằng khó khăn, nhưng ở gần Hoàng Hà, khoảng cách với kênh đào cũng không xa, lại là đầu mối then chốt trên bộ, thương lữ qua đường không ít, cường đạo cướp của giết người cũng không ít.
Điểm qua tài sản, lại lấy ra từ trong hầm ngầm các loại binh khí, hai mươi thanh nhạn linh đao, ba mươi thanh phác đao, sáu mươi thanh trường mâu, mười cây cung, ngàn mũi tên, còn có mười bộ bông giáp, năm bộ tỏa tử giáp, đây đều là đồ khôi giáp vô cùng tốt, nhưng khiến Triệu Tiến không ngờ tới chính là, ngoại trừ những thứ này ra còn có hai cây súng hỏa mai, mặc dù súng này chế tạo có chút thô lâụ, ngay cả nòng súng cũng không thẳng.
Số binh khí này được bảo quản vô cùng hoàn hảo. Dựa theo lời của Chu Học Trí, mấy lần Hoàng Hà vỡ đê, Hà Vĩ Viễn trước tiên quan tâm đến tiền tài, sau đó chính là những thứ binh khí này.
Khiến mọi người không ngờ tới chính là tiền tài, tang vật và binh khí đều bảo quản rất tốt. Những thần tượng, kinh văn, dấu hiệu, phù chú các loại của Văn Hương giáo lại ở trong một căn nhà nhìn rất cũ nát. Tình trạng này nhìn thế nào cũng đều không giống như có gì bí mật, thật giống như không hề để tâm đến.
Chu Học Trí giải thích sơ qua một lượt.
- Hà lão tặc nhập giáo là vì muốn có người chống lưng, đến nơi này mới biết lòng dạ, chẳng qua là mượn điều này khống chế một đám giáo chúng, hắn cũng là một nhân vật từng có học hành, công danh.

Bình Luận

0 Thảo luận