Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đại Minh Võ Phu

Chương 203: Tự sát

Ngày cập nhật : 2026-01-03 02:44:09
Hơn trăm tên giang dương đại đạo*, nửa đường phục kích, bị mấy người Triệu Tiến giết sạch, tin tức này cho dù truyền đi như thế nào cũng đều khiến người ta vô cùng kinh hãi. Vì thế, gia đinh của Triệu Tiến bao vây trạch viện của Lý Thuận, mọi người cũng không dám xem náo nhiệt, người có gan lớn mới dám đứng nhìn từ xa xa.
(bọn cướp hung hãn trên sông biển)
Một người bộ dáng giống như quản giả đứng đó khom lưng cúi đầu khẩn cầu.
- Các vị lão gia, trong nhà có người bị bệnh nặng, xin các vị lão gia cho tiểu nhân ra ngoài mời lang trung, xin làm ơn thương xót.
- Cút về, trước là có người muốn chạy, sau đó nói muốn mua cơm, lại đem mấy người đàn bà đi ra khóc lóc, bây giờ còn nói có bệnh.
Lôi Tài cười lạnh châm chọc, miệng vừa nói, trường côn trong tay liền quất thẳng xuống.
Lôi Tài giữa chừng đi theo Triệu Tiến, không trải qua huấn luyện gì, nhưng Đổng Băng Phong đã truyền thụ cho gã thứ dễ dàng tập luyện nhất là côn thuật. Cú quất này trên thực tế là rất có chừng mực, người nọ luống cuống chân tay né tránh, rõ ràng còn có thể né tránh nhưng bị cánh cửa phía sau va phải, ngay sau đó đã ngã ngồi xuống đất, khiến cho mọi người xung quanh cười vang.
Quản gia kia sau khi đứng dậy liền đóng cửa lại, lại nghe có người lớn giọng:
- Không được đóng.
Thanh âm không lớn, Lôi Tài lập tức nghe ra thanh âm của Triệu Tiến, gã phản ứng vô cùng nhanh, trường côn trong tay mạnh mẽ đâm vào cánh cửa, quản gia đang muốn đóng cửa bị đâm trúng, trực tiếp ngã xuống đất.
Triệu Tiến và đồng bạn đã đi tới, bọn gia đinh nhất tề thi lễ, Triệu Tiến gật đầu, sau đó mở miệng nói:
- Mở ra thì tốt, bằng không ta còn phải đập nát đấy.
Triệu Tiến nói thêm một câu.
- Lôi Tử, bất cứ ai cũng không cho vào.
Lôi Tài sắc mặt nghiệm túc gật đầu đáp ứng.
Triệu Tiến và các đồng bạn trầm mặc đi vào nhà. Trong nhà, tôi tớ và đàn bà đều sợ tới lạnh run, vội vàng né tránh, còn có người ăn mặc giống như hộ viện trực tiếp quỳ dập đầu ở một bên, luôn miệng nói:
- Việc không liên quan đến tiểu nhân! Việc không liên quan đến tiểu nhân!
- Phóng hỏa, châm lửa phòng củi, đã có cháy thì có người tới cứu hỏa, chúng ta có thể ra ngoài, các ngươi mau đi, đi mau.
Đột nhiên một thanh âm giống như của một kẻ điên loạn vang lên, đúng là Lý Thuận bên kia đang hô hét.
Bọn Triệu Tiến không dừng bước, cứ như vậy đi thẳng vào, tới nội viện mà Lý Thuận ở. Có thể nghe thấy tiếng nữ nhân đang kêu trời trách đất, nha hoàn chạy loạn như đám ruồi bọ, sau đó còn có Lý Thuận kia tru hô phóng hỏa, nhưng cho đến khi bọn hắn đến gần nhà trong cũng không thấy lửa cháy.
Đẩy cửa bước vào, tiếng khóc trong phòng dừng lại, thanh âm lập tức nhỏ đi nhiều, Lý Thuận đang ở chính đường hô to cũng dừng điên cuồng lại, ngây ngốc nhìn đám người đang tới.
Một Lý Thuận bình thường rất chỉnh chu hiện tại tóc tai rối bù, hai mắt đỏ thẫm, quần áo trên người mặc lung tung, nhìn rất giống một người điên, nhưng y rất tỉnh táo, vừa thấy Triệu Tiến liền run rẩy lùi về phía sau, vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng và sợ hãi.
- Triệu công tử! Tiến gia! Tiến gia!
Lý Thuận liên tiếp thay đổi cách xưng hô.
- Tiến gia, Cao Gia Trang tặng không cho Tiến gia. Vân Sơn Tự còn có sản nghiệp lớn, tiểu nhân đều có thể làm chủ đưa cho Tiến gia. Tiểu nhân cái gì cũng đều có thể giúp đỡ, Tiến gia có thể thu lấy Vân Sơn Tự. Trong tay ta còn có 3000 lượng. Nếu ngươi tiêu diệt ta, Vân Sơn Tự sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Theo ánh mắt nhìn trừng trừng của bọn Triệu Tiến, Lý Thuận dần dần bị nỗi sợ áp đảo, bắt đầu nói năng lộn xộn.
- Đuổi những người không liên quan ra ngoài.
Triệu Tiến ra lệnh, Lưu Dũng, Cát Hương và Thạch Mãn Cường lập tức đi về hướng các phòng ở hai bên. Triệu Tiến bước về phía trước hai bước, nhấc chân hung hăng đá Lý Thuận.
Lý Thuận căn bản tránh không được, ngay lập tức bị đá lăn trên mặt đất, cuộn mình ở góc phòng. Lúc này các phòng ở hai bên vang lên tiếng kêu sợ hãi, có nữ nhân kinh hoảng chạy ra ngoài.
Trần Thăng theo sau bước lên, một cước đá vào mặt Lý Thuận, lập tức mặt y chảy đầy máu. Vương Triệu Tĩnh và Đổng Băng Phong cũng nghiến răng, cũng muốn tiến lên. Đúng lúc này, Triệu Tiến lại mở miệng nói:
- Không được đánh nữa, trọng thương nhìn không đẹp mắt đâu.
Lý Thuận bên kia bị đá rơi mất mấy cái răng, trong miệng đều là máu, nhưng hiện tại chẳng cần quan tâm đến gì hết, chỉ ở đó rên rỉ hô:
- Tha mạng! Tha mạng! Tiểu nhân nhất thời u mê, ta nguyện ý dâng tặng toàn bộ gia sản. Xin tha mạng a!
Triệu Tiến lại đi về hướng phòng ngủ, lúc đi ra trong tay lại cầm vài thước vải bố, giống như là khăn trải giường, sau đó đem đến một cái ghế, bước lên đó, vắt miếng vải bố qua xà nhà rồi thắt lại.
Nhìn thấy điều này, mọi người đều hiểu Triệu Tiến muốn làm gì rồi. Triệu Tiến khoát tay ra hiệu, Trần Thăng tiến lên bắt lấy Lý Thuận. Gã còn muốn giãy dụa, Trần Thăng liền đấm mạnh một quyền vào bụng, cả người gã liền mềm nhũn. Thạch Mãn cường bước lên trợ giúp, đặt y đứng thẳng lên trên ghế, đầu thòng vào nút buộc trên tấm vải.
Bị hai người giữ, Lý Thuận muốn nhúc nhích cũng không được, có lẽ đã biết kết cục của mình, thanh âm của Lý Thuận trở nên sắc nhọn:
- Sản nghiệp lớn như vậy bị mấy đứa nhỏ các ngươi chiếm giữ, ai mà không đỏ mắt chứ. Ta không động thủ, bọn lão hòa thượng Vân Sơn Tự cũng sẽ động thủ thôi.
- Ngươi hại chết huynh đệ ta.
Triệu Tiến nói, một cước đạp vào ghế, thân thể của Lý Thuận quằn quại đau đớn, kêu to một tiếng rồi dừng lại, treo thẳng tắp trên xà nhà.
Nhìn thi thể đong đưa trên xà nhà, trong phòng nhất thời yên ắng.
- Đồ chuột nhắt.
Triệu Tiến nói giọng căm hận, lập tức dẫn mọi người đi ra.
Triệu Tiến mở miệng dặn dò.
- Lưu ba mươi người lại đây, trước khi người của nha môn đến, không được để bất kỳ ai tiến vào phòng này, tất cả mọi người trong Lý gia đều tập trung lại ở trong sân. Lôi Tài đi nha môn báo án, nói Lý Thuận cấu kết với đám giặc cướp, sợ tội tự sát.
Ngoại trừ Lôi Tài, những việc khác đều không có phái ai đi làm, nhưng giữa Triệu Tiến và đám huynh đệ sớm đã hiểu ý, đều có người tự giác đứng ra lo việc.
- Tiểu Dũng, ngươi cho người đi báo cho Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý, bảo bọn họ lập tức đi tới bãi để hàng chờ ta.
Triệu Tiến lại mở miệng nói, Lưu Dũng nhanh chóng đi ra ngoài thu xếp.
Trong viện, người nhà của Lý Thuận ngay cả khóc cũng không dám lớn tiếng. Bọn họ tất nhiên biết, Lý Thuận tự sát, thực chất là chuyện gì, nhưng ai cũng không dám lên tiếng nói chuyện, sợ mình bị dính líu vào.
Đám người Triệu Tiến ngang nhiên đi ra, sắc trời đã tối, ngay cả người ở xa xa cũng đều không còn nhìn thấy gì nữa.
Trở lại bãi hàng, lại nhìn Lỗ Đại dẫn gia đinh trông coi những thứ thu được ở bên cạnh. Bọn họ biết rằng mấy thứ này trân quý, ai nấy đều đứng thẳng, mặt hướng ra bên ngoài. Về phần những tù binh Hà gia kia cũng đều phải đứng trong gió đông rét lạnh.
- Đồ vật thì chuyển vào, người thì đưa vào nhà kho bên kia khóa lại, cho bọn họ ăn uống một chút. Chu Học Trí đưa tới chỗ ta, người nhà của hắn bố trí riêng, đãi ngộ tốt một chút.
Triệu Tiến dặn dò đơn giản vài câu, đám gia đinh trở về và lưu lại thủ vệ lập tức bắt đầu bận rộn làm việc.
Căn phòng trong căn nhà đơn đã đốt sưởi, ấm áp như mùa xuân. Mọi người đi vào phòng, tất cả đều trầm mặc ngồi xuống. Ngẫm lại hơn mười ngày trước, mọi người còn ở nơi này cười đùa, uống rượu, cùng nhau say sưa không biết trời đất, ai có thể nghĩ mới như vậy đã đi sinh tử cách biệt.
Chu Học Trí được bọn gia đinh mang đến, y vừa vào nhà liền không ngừng quỳ xuống. Sắc mặt của y giờ đây đã khá lên nhiều, ít nhất là vợ con của y được đối đãi khác với bọn người bắt được ở Hà gia khiến Chu Học Trí thả lỏng tâm tư không ít.
- Đại lão gia thực sự là có hùng tài đại lược, những gia đinh kia quả nhiên có khí thế của đại quân a.
Chu Học Trí nói lời nịnh nọt, nhưng y cũng là thật tâm cho rằng như vậy.
Tư binh của Hà gia, giang dương đại đạo các nơi, quan quân triều đình, Chu Học Trí cũng đều thấy qua. Lúc trước nghĩ rằng đó mới tính là dũng mãnh, nhưng vừa so với Triệu Tiến bên này lập tức đã thấy rõ cao thấp, một bên lộn xộn không ra thể thống gì, bên kia kỷ luật nghiêm minh rất có quy củ, tự nhiên mà cảm thán như vậy.
Triệu Tiến không tiếp lời, trầm mặc một lúc, sau đó mở miệng nói:
- Cả nhà Hà Vĩ Viễn đều là tín đồ Văn Hương Giáo, lòng mang điều ác, ý đồ tạo phản. Lý Thuận cũng là âm thầm thờ phụng, cả nhà nhập giáo, ngươi biết không?
Nghe được tên Lý Thuận, Chu Học Trí sửng sốt, Vương Triệu Tĩnh ở bên cạnh lại nhìn ra chút ý tứ, cười lạnh nói:
- Hà Vĩ Viễn thật đúng là không hề xem ngươi là tâm phúc.
Lời này khó nghe, Chu Học Trí trên mặt cứng đờ, lập tức kịp thời hiểu ra, những lời này đối với y bây giờ có lợi ích thật lớn. Y xấu hổ nói:
- Hà lão tặc suy tính quá nhiều đường đi lối lại, rất nhiều việc học trò đây cũng tham dự không nhiều.
Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Điều ta nói ngươi hãy ghi nhớ cho kỹ, trên công đường cứ cung khai như vậy. Trước tiên ở đây, ngươi báo ra hết tên của những Truyền đầu tâm phúc của Hà Vĩ Viễn trong thành. Hiểu không?
Chu Học Trí liên tục gật đầu, mở miệng nói:
- Tiểu nhân tham gia không ít hội họp của Văn Hương giáo, điều này tiểu nhân biết.
Bên kia có người chuyển hòm chứa danh sách và sổ sách vào, bản danh sách lấy ra để Chu Học Trí tra tìm. Đám người Triệu Tiến vào phòng trong.
Mọi người trong phòng đều có chút thả lỏng, Vương Triệu Tĩnh nói.
- Hà Vĩ Viên từ đầu đã không coi trọng Văn Hương Giáo, bằng không việc bán rượu, giết người, Chu Học Trí biết không nhiều nhưng y lại được tham gia vào không ít giáo vụ của Văn Hương Giáo.
Lúc này bên ngoài có người thăm hỏi, mọi người có thể nghe ra là thanh âm của Lôi Tài. Tuy nói quan hệ giữa Lôi Tài và mấy người Triệu Tiến cũng rất gần nhưng Lôi Tài biết thứ bậc của mình, bình thường làm việc rất có chừng mực. Nơi bí mật, riêng tư của mấy người Triệu Tiến đều phải lên tiếng trước, sau khi được cho phép mới có thể tiến vào.
Sau khi Lưu Dũng đi ra mở cửa cho vào, Lôi Tài liền bẩm báo:
- Công sai và khám nghiệm tử thi của nha môn đã tới.
- Ngươi cũng vất vả một ngày rồi, hãy đi nghỉ đi.
Triệu Tiến gật đầu nói, lại nhận ra Lôi Tài muốn nói nhưng lại thôi. Triệu Tiến tâm tình không tốt, nhưng luôn cố không để xúc động ảnh hưởng tới chính sự của bản thân, hắn mở miệng nói:
- Lôi Tử, ngươi cứ ngồi xuống trước, có chuyện gì thì nói, người trong nhà không cần phải giấu.
- Nơi này nào có chỗ cho tiểu đệ ngồi.
Lôi Tài không ngừng khách khí, Lưu Dũng sau khi nhìn thấy biểu tình của Triệu Tiến liền đứng dậy, để Lôi Tài ngồi lên ghế, nhân tiện nói:
- Đại ca bảo ngươi ngồi xuống thì cứ ngồi xuống, kêu ngươi nói thì cứ nói.
Lôi Tài thần sắc cảm kích, cẩn thận nói:
- Đại ca, đám người trong nha môn kia rất phiền toái. Chúng ta để bọn họ tiếp quản vụ án, kiểm nghiệm tử thi, vạn nhất bọn họ trở về làm ra kết quả không có lợi cho chúng ta thì phải làm sao. Tiểu đệ nghĩ, nên chăng mời vài vị huynh trưởng ra mặt nói chuyện một chút.
Trên cơ thể vẫn có dấu vết bị người khác buộc thắt cổ, có thể nhìn ra được, càng không cần phải nói. Mấy người Triệu Tiến trước đó đã nghênh ngang đi vào, xong việc còn nghênh ngang đi ra, hơn nữa còn không uy hiếp người của Lý gia thay đổi khẩu cung. Quá nhiều sơ hở, rất dễ để người khác lật ngược tình thế.

Bình Luận

0 Thảo luận