Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đại Minh Võ Phu

Chương 202: Tìm ra ngọn nguồn

Ngày cập nhật : 2026-01-03 02:44:09
Nhưng cần để ý chi cũ mới, có những thứ này cũng đã có thể định cho Hà Vĩ Viễn tội lớn. Thời Minh khống chế môn giáo dân gian rất là nghiêm khắc, chỉ hơi dính dáng là chịu tử tội chém thành muôn mảnh. Tuy nhiên, cho dù có hình phạt nghiêm khắc, tàn khốc nhưng các tôn giáo dân gian vào thời Minh lại là hưng thịnh nhất, điều này thật sự là trớ trêu.
Thứ có giá trị nhất lại là một tờ danh sách. Hà Vĩ Viễn rốt cuộc xuất thân là người đọc sách, hết thảy đều thích dùng văn tự ghi chép lại. Tên và chỗ ở của các Truyền đầu lớn nhỏ trong thành Từ Châu đều ghi ở trên đó, từ đó có thể thấy được suy nghĩ của Hà Vĩ Viễn đối với Văn Hương Giáo. Nếu như y bị bắt, người khác dựa vào phần danh sách này là có thể bắt được toàn bộ giáo chúng Văn Hương Giáo, thứ quan trọng như vậy, Hà Vĩ Viễn thậm chí còn không dùng ám ngữ để viết.
Nơi giấu tiền, giấu binh khí đều là do đám tôi tớ, vú già nói cho. Chu Học Trí lại tìm thấy danh sách và sổ sách, chiếu theo thái độ của Chu Học Trí, sổ sách rõ ràng là đồ vật quan trọng hơn.
Trên sổ sách cũng không có gì che giấu, đầu vào là lúa mạch, đầu ra là rượu. Sau khi Chu Học Trí lấy được những sổ sách này, trên mặt có chút sắc mặt vui vẻ khác thường, xoay người cúi đầu nói với Triệu Tiến:
- Đại lão gia, bên trong này chính là có một tòa núi vàng.
"Núi vàng", Triệu Tiến từ khi mở tửu phường đã được nghe từ này nhiều lần lắm rồi, nghe thấy lời này của Chu Học Trí chỉ thản nhiên gật đầu, ra hiệu cho đối phương giải thích.
- Đại lão gia, Hà gia kiếm tiền từ rượu, nhưng kiếm tiền từ lương thực còn nhiều hơn nữa.
Câu đầu tiên của Hà Vĩ Viễn thật ra là khiến cho Triệu Tiến có một chút hứng thú, theo lý lẽ thường tình, bạc kiếm được của tửu phường Phiêu Hương cũng là nhờ vào cao lương giá rẻ, chẳng lẽ Hà gia cũng có bí quyết này. Nhưng không có cách thức của mình, rượu Hà gia làm ra muốn có thể uống thì không thể dùng cao lương, lúa mạch cám hạng bét. Mà cho dù dùng cái gì cũng không thể có lợi nhuận lớn như vậy.
- Tàu thuyền vận lương ngươcj Bắc, những binh lính vận lương kia đều dựa vào nước mà sống, mỗi năm đều có một lượng lớn tào lương được vận chuyển đến. Không ít những lương thực này lấy ra đổi lấy rượu của Hà Vĩ Viễn, gạo loại thượng hạng bán đi với giá của cao lương, sau đó tính thành giá rượu.
Nghe thấy điều này, Triệu Tiến hít một ngụm khí lạnh. Một thạch gạo như hiện giờ phải bán được một lượng bạc, nếu là tiền đồng thì phải là một ngàn hai trăm văn tiền, không ngờ lại bán thành giá cao lương, chênh lệch ước chừng 6 lần, tương đương với giá của rượu mới ra lò. Một cân rượu của nhà mình không sai biệt lắm cũng thu được lợi nhuận cả chục lần, rượu này của Hà gia chỉ sợ cũng có lợi nhuận như vậy.
- Nhưng năm trước, người trên thuyền ở Ngung Đầu trấn uống vào rượu của các vị đại lão gia, lương thực các loại cần phải dựa vào đám tào đinh mang đến. Bọn họ cảm thấy uống ngon tự nhiên sẽ không uống rượu của Hà gia nữa, hơn nữa rượu của các vị đại lão gia bán với giá thấp hơn, cho nên số lượng lớn hàng hóa kia đều là chuyển tới chỗ các ngài cả.
Kỳ thật trạch viện của Hà gia mới tìm tòi được phân nửa, nhưng nói tới đây, Triệu Tiến dứt khoát dừng lại không đi nữa, chú tâm hỏi.
- Bên kia là ai?
- Bẩm đại lão gia, bên kia là người của tổng đàn Sơn Đông của Văn Hương Giáo, nghe nói còn là một nhân vật rất lớn, tuy nhiên mỗi lần Hà Vĩ Viễn khoản đãi, tiểu nhân đều chỉ có thể chờ ở bên ngoài.
- Đều là giáo chúng của Văn Hương giáo, các ngươi nhiều năm tranh giành lợi ích như vậy, vì sao còn muốn chọn lựa dựa vào giá tiền, khẩu vị?
Theo đạo lý, đích thực là hàng hóa đẹp, giá rẻ dễ bán chạy, nhưng thực sự ra thì hàng hóa thượng phẩm cũng có trong chợ, mưu mẹo trong đó xưa nay trong ngoài đều giống nhau. Triệu Tiến không tin nhân vật gì đó của tổng đàn kia sẽ công tâm.
Nghe thấy điều này, Chu Học Trí xoay người, cười khổ trả lời:
- Tiểu nhân tuy rằng không biết nội tình nhưng đại khái cũng có thể đoán được. Trong đám tào đinh có rất nhiều tín đồ sùng đạo, bọn họ bản thân chính là huynh đệ giáo chúng, xuôi ngược nam bắc, đi đi về về tính ra bằng tháng, cần phải uống rượu để giải khuây. Rượu trong tửu phường, phần lớn đều là do tào đinh uống, chính bọn chúng mang lương thực tới. Nếu như có rượu ngon hơn, chính bọn chúng sẽ đi đổi lấy để uống, căn bản là không quản được. Cho nên chỉ có thể thuận theo lòng người. Bên kia không kiếm được tiền, ai sẽ để ý đến sống chết của Hà Vĩ Viễn chứ.
Triệu Tiến thở dài một hơi, nghe đến đó đã đại khái nắm rõ ràng chân tướng sự tình rồi. Chính mình vô tình đắc tội với người, cắt đứt món lãi khổng lồ này của Hà Vĩ Viễn, hơn thế nữa, món làm ăn đổi lương thực lấy rượu này chính là lập tức chuyển sang mình rồi.
Cắt đứt tài lộ là một mặt, nếu chiếm tửu phường Phiêu Hương thì món lợi nhuận khổng lồ của Hà Vĩ Viễn sẽ càng thêm kinh người. Điều này có liên quan đến sinh tử, lợi ích cực lớn. Từ hai phương diện này, Hà Vĩ Viễn bí quá hóa liều, sau đó mới có kết cục như hiện tại.
Triệu Tiến ở đó trầm ngâm. Chu Học Trí cẩn thận quan sát hắn, coi đây trở thành cơ hội của mình. Mặc dù Hà Vĩ Viễn giấu y những sự tình mấu chốt, quan trọng nhưng Chu Học Trí vẫn dùng trăm phương nghìn kế nghe được không ít chuyện.
Chu Học Trí lúc trước hỏi thăm điều này là muốn giữ lại cho mình phát tài, nhưng bây giờ nói ra lại dùng để bảo mệnh rồi. Sự tình khẩn trương đến độ này, Hà Vĩ Viễn luôn luôn không cho người khác biết, giữa các mắt xích luôn có khoảng cách, các phương diện như thu lương thực, bán lương thực, làm rượu, vận chuyển rượu đều không biết các mắt xích khác làm gì. Chu Học Trí cho rằng trên dưới Hà gia trang ngoài Hà Vĩ Viễn ra thì y có thể biết đại khái, biết được xoay chuyển như thế nào.
Một khoản làm ăn lớn như vậy, hơn nữa lại có thể làm lâu dài, hiện tại chính là chính mình có thể xoay chuyển, lấy ra để trao đổi cần phải đủ để bảo mệnh.
Nhìn sắc mặt Triệu Tiến thoáng dịu đi, y lại quỳ trên mặt đất, vô cùng khẩn thiết nói:
- Đại lão gia, tiểu nhân nguyện ý đem hết thảy bẩm báo đại lão gia, nguyện ý làm trâu làm ngựa vì đại lão gia.
- Muốn giữ sống không?
Ngữ khí lãnh đạm của Triệu Tiến khiến Hà Vĩ Viễn lạnh người, chỉ có thể gật đầu.
- Ngươi đến nha môn cung khai, khai ra hết những việc thương thiên hại lý mà Văn Hương Giáo làm, những tượng, phù kia chính là bằng chứng, nhân chứng, vật chứng, khẩu cung, ngươi phải hoàn thành án này, có thể làm được không?
Chu Học Trí thân thể kịch liệt rung động, trong nháy mắt trên mặt không có một tia huyết sắc, mở miệng nói chuyện, thanh âm đang run rẩy.
- Đại lão gia, gia gia, đây là tội danh mất đầu. Tiểu nhân nói tất cả cũng tránh không được án bị chặt đầu, tiểu nhân với gia gia còn có chỗ hữu dụng.
Triệu Tiến cúi đầu liếc mắt nhìn y, lạnh giọng nói:
- Hà Gia Trang theo dõi ta lâu như vậy, nghĩ rằng ngươi cũng biết danh tiếng làm việc làm người của ta. Ngươi tin ta là có thể sống, không tin thì phải chết chắc, hãy tự mình cân nhắc đi.
Chu Học Trí thân mìn run rẩy trong chốc lát, nhìn như muốn sụp đổ, nhưng lại đứng thẳng lên hỏi:
- Đại lão gia, tiểu nhân nếu nghe theo, tính mạng vợ con của tiểu nhân có thể bảo đảm không?
Triệu Tiến trả lời vô cùng ngắn gọn.
- Chỉ cần bọn họ không làm loạn thì có thể sống.
Nói xong xoay người đi ra cửa, mấy tên gia đinh lập tức tiến vào đem Chu Học Trí trói lại.
Tiếp đó vẫn lục soát được không ít đồ vật, tuy nhiên so với lúc trước thì không đáng kể bao nhiêu. Nói thí dụ, khế ước đất, khế ước nhà, còn có không ít sổ sách thu tô, những thứ này trong tay có sức mạnh thì có thể thu lấy, không có sức mạnh thì cũng chẳng giải quyết được gì. Trong tay Triệu Tiến đương nhiên có thể biến thành bạc thật.
Cơm trưa ăn ở ngay tại Hà Gia Trang. Các hộ khác trong Hà Gia Trang cũng phát giác Hà gia đã xảy ra chuyện, nhưng nhìn thấy những tráng đinh cầm binh khí đi ở bên ngoài, ai cũng không dám nhiều lời. Huống chi đang là giờ cơm trưa, trong thành lại có bộ khoái kéo sang đây, có người của quan phủ ra mặt, ai cũng không dám có dị nghị gì.
Lúc mặt trời đã ngả về tây, tất cả những thứ đáng giá của Hà gia đều bị chất lên xe ngựa. Tất cả những thứ có thể coi là chứng cớ thờ phụng tà giáo cũng đều bị mang đi. Danh sách và sổ sách đặt riêng trên một cỗ xe ngựa, do Lưu Dũng và Cát Hương trông coi. Trên dưới Hà gia cũng đều bị trói mang đi, những người già yếu thực sự đi lại bất tiện cũng cấp cho một cỗ xe ngựa.
Triệu Tiến không lưu người nào lại Hà Gia Trang bởi vì khoảng cách của nơi này so với thành nội thật quá xa, vạn nhất có chuyện cũng không tới kịp.
Trời sắp tối, cửa thành sắp đóng. Đoàn người của Triệu Tiến đã tới Từ Châu thành, so với lúc sáng sớm, dáng vẻ của mọi người đều chỉnh tề hơn một chút. Ở Hà gia rửa mặt, lại đổi quần áo vừa vặn, lúc trở về lại thay phiên nhau ngủ trên xe ngựa một lúc.
Còn chưa tới cửa thành, trước cửa đã có một đám người chạy ra đón. Triệu Chấn Đường, Trần Vũ, Đổng Cát Khoa, còn có phụ thân của Cát Hương, nhưng Vương gia chỉ có một vị quản gia. Người nhà của các bậc quan lại chính là được coi trọng nhiều hơnso với nhà người khác.
Mỗi một trưởng bối nhìn thấy hài tử nhà mình trở về đều có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, không đợi bọn họ hỏi, Triệu Tiến ở trên xe ngựa đứng lên, ôm quyền nói:
- Khiến chư vị thúc bá lo lắng, kính xin chư vị thúc bá về trước, bọn vãn bối còn có một số việc phải làm.
Việc xảy ra trên đường quan đạo ngày hôm qua, người đi tới đây đều hiểu rõ trong lòng, bây giờ nhìn thấy bình an trở về, trong lòng cao hứng không cần phải nói, chỉ muốn cùng nhau về nhà, không muốn ra khỏi cửa nữa, nhưng không nghĩ rằng Triệu Tiến lại nói ra những lời như vậy.
Có người muốn phản bác, nhưng lại không nói ra được. Triệu Tiến nói khách khí, mọi người đều không dám phản đối một câu.
Bọn họ chỉ có thể đưa mắt nhìn đoàn xe chạy nhanh vào thành, nhưng Tổng bộ đầu Trần Vũ không kìm nổi hô lớn một câu:
- Đại Thăng, con cẩn thận một chút.
Trần Thăng chỉ gật đầu. Mọi người cứ như vậy ngồi trên xe, gia đinh dẫn đoàn xe hướng về bãi hàng. Đám Triệu Tiến đờ đẫn ngồi trên xe, Trần Thăng đột nhiên buồn bực mở miệng nói:
- Người nhà của Đại Lôi hẳn là vẫn chưa biết, cha mẹ chúng ta có thể nhìn thấy chúng ta trở về, Đại Lôi trở về không được nữa rồi.
Triệu Tiến cúi đầu, Đổng Băng Phong đang cưỡi ngựa liền bưng mặt, Trần Thăng ngửa đầu nhìn trời, Thạch Mãn Cường nhăn mũi, Cát Hương và Lưu Dũng không ngừng lau nước mắt, mọi người cứ như vậy trầm mặc một hồi. Triệu Tiến từ trên xe ngựa nhảy xuống, mở miệng nói:
- Trương Hổ Bân dẫn xe ngựa trở về, không có ta không cho phép dỡ hàng.
Trương Hổ Bân vội vàng đáp ứng. Triệu Tiến đã đổi một cây trường mâu, sau khi xuống xe cất giọng nói:
- Các gia đinh quay trở về bãi hàng chờ lệnh, các huynh đệ đi với ta đến chỗ Lý Thuận.
Binh chia hai đường. Ở trong thành mọi người đương nhiên là thuộc đường. Lúc trời đã tối đen, đám Triệu Tiến đã tới chỗ Lý Thuận.
Nhà của Lý Thuận không lớn, vì thế năm mươi gia đinh liền vây quanh cực kỳ chặt chẽ. Từ rất xa có thể thấy có mấy người thò đầu ra nhìn, cũng không biết là muốn xem náo nhiệt hay là muốn nghe ngóng tin tức, tuy nhiên không ai dám tới gần nơi này.
Triệu Chấn Đường hôm qua ở trong rừng trông coi một đêm. Theo sắp xếp của Triệu Tiến, sáng sớm liền mang theo ngựa trở về thành. Hơn trăm con ngựa tự nhiên là phải thả ở ngoài thành nhưng động tĩnh lớn như vậy, người có tâm trong thành khẳng định là biết. Những công sai đi cùng Triệu Chấn Đường cũng không hoàn toàn kín miệng, tin tức cứ như vậy bắt đầu truyền đi.

Bình Luận

0 Thảo luận