Triệu Tiến khá hiểu biết về cách điều binh khiển tướng của Đại Minh, mỗi lần chinh phạt luôn điều binh mã ở các tỉnh và biên trấn, do văn thần thống soái, võ tướng chỉ huy, hai trận chiến lớn là bình định giặc Oa của triều Viên và tiêu diệt Dương Ứng Long ở Bá Châu đều không có quan hệ với Từ Châu vệ, chớ đừng nói đến chiến đấu với giặc Thát ở cửu biên, Từ Châu vệ càng không có liên quan.
Thúc phụ của mình từ mười mấy tuổi đã rời khỏi Từ Châu đi lang bạt, không biết vì sao lại tham gia nhiều trận chiến như vậy.
Triệu Chấn Hưng kể lại vô cùng tỉ mỉ, cuộc chiến với giặc Oa, cuộc chiến với Miêu binh ở Tây Nam, còn có quan binh chém giết trấn áp bình định giặc Thát. Thậm chí các cuộc tranh đấu cá nhân cũng kể ra chi tiết.
Tuy rằng tài ăn nói của Triệu Chấn Hưng bình thường, nhưng tự thuật lại đều là những việc ông ta đã tự mình trải qua, nghe vào trong tai có một loại rung động lòng người. Lúc đầu Triệu Tiến cho là thúc phụ đang hồi ức lại, nhưng mỗi lần nói xong đều phải so chiêu, Triệu Tiến mới biết thúc phụ là đang làm cho mình hấp thụ kinh nghiệm.
Năm Triệu Tiến mười bốn tuổi, đó là mùa thu năm Vạn Lịch thứ bốn mươi hai, Triệu Chấn Hưng không biết tìm được một cây kích ở đâu, truyền dạy Triệu Tiến hai tháng. Lúc này Triệu Tiến có một trình độ nhất định trong võ nghệ, phát hiện trình độ sử dụng kích của thúc phụ rất bình thường, nhưng động tác lại mới lạ.
Tháng mười một năm này, Triệu Chấn Hưng ngã bệnh, với lần ngã bệnh này, Triệu Tiến và cha mẹ hắn đều có chuẩn bị, bởi vì mấy năm qua, thân thể của Triệu Chấn Hưng càng lúc càng suy nhược, sớm muộn gì cũng có lúc này.
Sau khi đổ bệnh Triệu Chấn Hưng vẫn khá tỉnh táo, cẩn thận dặn dò Triệu Tiến khóa kỹ cửa trước cửa sau của cửa hàng, không để người nào tiến vào. Triệu Tiến đều nghe theo, trong lòng lại vô cùng lo lắng, nghĩ thầm có phải nhị thúc bị bệnh đến hồ đồ hay không, chẳng lẽ lại nghĩ vẫn có người muốn cửa hàng này hay sao.
Triệu Chấn Hưng được đưa về nhà của Triệu Chấn Đường, nhà của Triệu Chấn Đường dư dả, vì chữa bệnh cho đệ đệ mình mà không tiếc tiêu tiền, nhưng người khuyên can ông ta cũng là Triệu Chấn Hưng. Ông ở trên giường bệnh nói rất rõ rang:
- Đệ đã sớm biết có một ngày như vậy, đại ca huynh cũng đừng tiêu tiền uổng phí trên người đệ nữa.
Triệu Chấn Đường mắng đệ đệ mình, sau đó mời các danh y của thành Từ Châu đến xem bệnh, sau khi xem bệnh các danh y đều nhất trí cho ra kết luận:
- Bởi vì vết thương cũ làm cho thân thể suy yếu, hiện tại đã không chịu nổi, cũng chỉ có thể uống thuốc duy trì thêm vài ngày.
Thuốc nên uống đều đã uống, còn có rất nhiều thuốc bổ mang về từ Dương Châu và Nam Kinh, tình huống của Triệu Chấn Hưng như trước không khá lên, mọi người rốt cuộc biết lang trung nói không sai.
Từng ngày qua đi, Triệu Chấn Hưng ho khan càng lúc càng kịch liệt, thời gian ngủ càng lúc càng dài, chỉ có điều mỗi ngày đều đốc thúc Triệu Tiến tập võ, hỏi tình huống tỷ võ mỗi ngày của Triệu Tiến, kể lại cho Triệu Tiến về quá khứ của mình.
Tháng giêng năm Vạn Lịch bốn mươi ba, tinh thần của Triệu Chấn Hưng bất ngờ trở nên tốt hơn, mọi người trong nhà vui sướng qua năm mới, đến tháng hai, Triệu Chấn Hưng qua đời.
Linh đường thiết lập tại nhà của Triệu Chấn Đường, Triệu Tiến là cháu trai ruột, cũng là vãn bối nam tính duy nhất, đốt giấy để tang cho thúc phụ mình.
- Có khách đến!
Xướng lễ ở cửa hô một tiếng, Triệu Tiến quỳ ở nơi đó đờ đẫn khom mình thi lễ.
Những khách nhân đến bái tế này, quen với Triệu Chấn Hưng chỉ có mấy người, phần lớn đều là vì thể diện của Triệu Chấn Đường mà tới.
Đầu tiên là đồng liêu của Triệu Chấn Đường ở nha môn, Tiểu lại của lục phòng, sau đó là nhân vật tai to mặt lớn tam giáo cửu lưu trong thành Từ Châu đều đến thắp nén hương, mang theo tiền biếu.
Các bạn bè của Triệu Tiến cũng đều đến đây, mười lăm tuổi ở thời đại này đã có thể lấy vợ sinh con, quan hệ của bọn họ và Triệu Tiến cũng trở nên chính thức.
- Ông đây chém đầu người khác thì làm sao vậy, sao lại nói sát khí trên người của ta nặng, sẽ va chạm trên trời linh thiêng, ta muốn ở bên đệ đệ ta cũng không được.
Trong lúc đáp lễ trả lễ, có thể nghe được lời nói say của Triệu Chấn Đường trong thiên phòng. Bởi vì huyết khí trên người đao phủ quá nặng, không thể đi vào linh đường, điều này làm cho Triệu Chấn Đường tâm tình không tốt càng thêm buồn bực, gọi tới vài người bạn cùng uống rượu.
Phụ thân bực tức, tiếng khóc của mẫu thân, không khí âm trầm trên linh đường, thậm chí còn có đầu gối đang quỳ đến chết lặng, tất cả mọi việc này Triệu Tiến đều không để ở trong lòng, hắn luôn nhớ về những lời nói lúc thúc phụ đang hấp hối.
Sau khi bị bệnh, Triệu Chấn Hưng rõ ràng biết mình sắp chết rồi, ông bình tĩnh nói ra hậu sự của mình, mặc dù như vậy nhưng ông cũng không ngừng đốc xúc Triệu Tiến rèn luyện.
- Đại ca, đại tẩu, Tiểu Tiến này có đầu óc tỉnh táo, có chủ ý, sau này gặp việc gì, các người nên nghe một chút lời của nó.
- Tất cả mọi thứ của ta đều để lại cho Tiểu Tiến.
Triệu Chấn Hưng nói với anh trai mình và chị dâu vô cùng ngắn gọn, còn lại đều là nói chuyện với Triệu Tiến, điều này làm cho Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa không có gì bất ngờ. Triệu Chấn Hưng và Triệu Tiến vừa là thúc cháu lại vừa là thầy trò, trong mắt Triệu Chấn Hưng không vợ không con chỉ sợ sớm đã coi Triệu Tiến là con trai của mình rồi.
Sau khi trong phòng chỉ còn lại có hai thúc cháu, Triệu Chấn Hưng nằm ở trên giường suy yếu nói:
- Tiểu Tiến, thúc thúc trước tiên nói cho cháu về mọi việc trước đây của ta.
Mặc dù Triệu Chấn Hưng luôn không nhắc đến, nhưng qua mấy năm này, Triệu Tiến cũng có thể đoán đại khái.
Hắn đoán không sai lắm, trước đây cha mình và thúc thúc rất khổ cực, nhưng đều tin tưởng học võ có thể trở nên nổi bật.
Hai huynh đệ đều học được không tệ, tuy nhiên lại không có trợ giúp gì cho sinh hoạt hằng này, luyện võ thì không thể toàn lực làm ruộng, trên thực tế đối với trong nhà là một gánh nặng. Một năm vất vả thu hoạch trong nhà không nhiều lắm, bởi vì thân phận bách hộ nên còn phải mang bêu danh bóc lột quân hộ trên lưng.
Sau một trận đánh nhau, thượng tầng của Từ Châu vệ cảm thấy Triệu Chấn Hưng rất xuất sắc, muốn để Triệu Chấn Hưng kế thừa vị trí bách hộ này. Triệu Chấn Hưng không muốn tranh giành vị trí này với huynh trưởng của mình, cũng không muốn tiếp tục ở lại trong nhà tăng thêm gánh nặng, hơn nữa Triệu Chấn Hưng cũng có thể cảm giác được, mỗi vị trí trong Vệ Sở đều là cha truyền con nối, Từ Châu lại là nơi quan trọng, không có trận chiến nào, căn bản không có cơ hội lộ diện.
Từ Châu vệ không còn, các nơi khác, chín vùng biên giới ở Đại Minh cần dùng binh đánh giặc thì có rất nhiều cơ hội, bởi vì ở đó nhiều lần xảy ra chiến sự, vì thế võ tướng các cấp đều thường xuyên chiêu mộ binh lính, dựa vào võ nghệ và dũng cảm rất có thể được tuyển chọn làm gia đinh thân vệ của võ tướng, ở trên sa trường kiến công lập nghiệp, bái tướng phong hầu.
Triệu Chấn Hưng trước tiên đi Liêu Đông tòng quân, ở dưới trướng của tham tướng Liêu trấn Lý Như Tùng, khi tiến vào Triều Tiên bình định giặc Oa, vào sinh ra tử cũng lập được không ít công lao, nhưng Triệu Chấn Hưng phát hiện một người ngoại lai như mình căn bản không có cơ hội để thăng quan phong tướng.
Ở trong này tất cả ưu đãi đều thuộc về Lý gia, không có chút quan hệ gì với người ngoài, không kể đến loại binh lính bình thường như Triệu Chấn Hưng, ngay cả binh mã không thuộc hệ thống của Liêu trấn đều bị bài xích.
Triệu Chấn Hưng thất vọng rời khỏi Liêu trấn đi Đại Đồng, nhưng không được bao lâu, Triệu Chấn Hưng biết nơi này và Liêu trấn không có gì khác nhau, không biết từ khi nào bắt đầu, thể chế ở cửu biên và Vệ Sở không khác nhau rồi, muốn bái tướng phong hầu thì không có quan hệ gì với võ dũng trí mưu của ngươi, quan trọng nhất là phải xem bối cảnh xuất thân của ngươi. Nếu như là con cháu trong nhà võ tướng, hoặc là trên người có chức Thiên hộ, chỉ huy được kế thừa thì đương nhiên được thăng chức rất nhanh. Không có những thứ này thì toàn bộ công lao của ngươi đều được đưa cho người khác.
Triệu Chấn Hưng không chịu từ bỏ đi tây nam, triều đình vì tiêu diệt phản loạn Bá Châu Dương Ứng Long đã động viên hai mươi mấy vạn đại quân, nhưng Triệu Chấn Hưng ở đây gặp phải giống như lúc trước.
Trong trận chiến Triệu Chấn Hưng bị tên độc bắn bị thương, tuy rằng được cứu trị đúng lúc nhưng lại để lại vết thương cũ, chỉ có thể buồn bã mà trở lại Từ Châu.
Nhớ lại quá khứ, trên mặt Triệu Chấn Hưng không có một tia cảm thán, chỉ có tối tăm.
Kỳ thật rất nhiều việc, Triệu Tiến trong quá trình học võ đều đã từng nghe đến, kể chuyện lần này chẳng qua là xâu chuỗi lại mọi việc.
- Tiểu Tiến, ta năm đó giống như cháu, nghĩ đến học được một thân bản lĩnh, lý tưởng hào hùng, nhưng cháu xem bộ dáng của ta bây giờ, vết thương cũ đầy người, là một kẻ vô tích sự.
Thanh âm Triệu Chấn Hưng khàn khàn, nói rất là trịnh trọng.
Lúc Nhị thúc dạy mình học võ thì rất chuyên chú, không ngờ lại nói lời như vậy. Triệu Tiến trầm mặc không lên tiếng, Triệu Chấn Hưng gian nan xoay người nhìn Triệu Tiến, rất nghiêm túc nói:
- Tiểu Tiến, tuổi cháu còn chưa lớn, bây giờ quay đầu vẫn còn kịp, làm bộ đầu với cha của cháu, thanh danh không tốt lắm, nhưng lại có thể giàu có cả đời, áo cơm không lo.
- Cháu sẽ không từ bỏ tập võ!
Triệu Tiến trả lời như đinh đóng cột.
Chương 59 Giấu diếm.
Nhìn vẻ mặt kiên định của Triệu Tiến, Triệu Chấn Hưng sửng sốt chốc lát, thần sắc nghiêm túc ôn hoà trở lại. Khó khăn xoay người muốn nằm ngửa, lúc này cơ thể ông muốn làm được việc này đã không dễ dàng, Triệu Tiến vội vàng đi tới đỡ lấy.
Nằm thẳng ở trên giường thở hổn hển mấy hơi, Triệu Chấn Hưng lại mở miệng hỏi:
- Tiểu Tiến, năm năm trước con đột nhiên muốn học võ, con có chí hướng gì không?
- Cháu...cháu muốn để cho những người đời sau biết tên của cháu, đó gọi là "lưu danh sử xanh".
Nếu như không phải là Vương Triệu Tĩnh nói cái từ này ra, Triệu Tiến thật đúng là chưa chắc nhớ rõ.
- Để người đời sau biết tên của ngươi...
Triệu Chấn Hưng thấp giọng lặp lại một lần, yên tĩnh nhìn lên trên trần nhà. Triệu Tiến ở một bên cho rằng thúc phụ của mình cần nghỉ ngơi. Vừa định ra ngoài lại nhìn thấy trên mặt Triệu Chấn Hưng mang nét cười khó hiểu, khàn khàn nói âm thanh rất nhỏ:
- Về sau nhà cửa của chú chính là của cháu rồi, những đồ vật ở dưới chân quầy hàng ngươi phải cất kỹ, đừng để cho người khác nhìn thấy lấy mất.
Triệu Tiến theo đó đồng ý, lập tức thân mình chấn động, nhìn Triệu Chấn Hưng không thể tin được. Hắn cho rằng mình đã giấu tốt, chưa từng nghĩ thúc phụ đã sớm biết.
- ...Cháu cả ngày ở đó lén lén lút lút, có thể giấu diếm cái gì...
Triệu Chấn Hưng nhìn thấy phản ứng của Triệu Tiến, không kìm được mỉm cười, vừa mới cười đã bắt đầu ho dữ dội.
Triệu Tiến không chịu được nhiều như vậy, nâng ông dậy uống hụm nước, lúc này mới đỡ ho khan, Triệu Chấn Hưng thở hổn hển nói:
- Những vật cổ quái hiếm có kia, làm sao cháu lại có được?
Vấn đề này đúng thật là khó trả lời, Triệu Tiến nhất thời do dự, Triệu Chấn Hưng không có hỏi tới, chỉ tiếp tục nói:
- Không muốn nói thì không cần nói, chú cũng không muốn dò la. Những thứ đó của con, chú xem nhiều lần cũng biết là gì. Có một số có thể đoán ra được, nói chung chính là những điều sách binh thư của Thích đại soái đã từng nói đến. Đáng tiếc thúc thúc kiến thức, trước tiên chỉ có thức kém cỏi, chỉ có thể chọn những thứ ta hiểu để dạy con, sau này con phải tự mình hiểu lấy.
Triệu Tiến hiểu rõ, thúc phụ của mình tại sao phải giảng nhiều giả dụ trên chiến trường như vậy, nếu nói những điều đó còn có thể còn liên quan đến những nguyên nhân khác, như vậy truyền thụ kích pháp chắc chắn là xem bản ghi chép cách chiến đấu kích Thuỵ Sĩ kia của mình, cái này mình còn đặc biệt tự vẽ ra hình ảnh giản lược.
Thúc phụ truyền thụ những điều học được cả đời giúp mình giấu diếm, đây là thân tình, Triệu Tiến chỉ thấy tim co thắt dữ dội, cũng không khống chế được nước mắt chảy xuống.
- Khóc cái gì, chú dặn dò con một lần nữa, con không được nói những đồ vật kỳ lạ kia của con cho người khác biết. Chính con cũng không muốn để người ngoài biết biết chuyện này. Đó là đồ của con, con hiểu không?
Nhìn Triệu Tiến khóc thút thít không ngừng, giọng điệu của Triệu Chấn Hưng lập tức nghiêm nghị hẳn lên.
Triệu Tiến lấy tay gạt nước mắt ra sức gật đầu, hắn cho rằng mình đã trải qua nhiều việc như vậy, đã không thể khóc nữa, nhưng bây giờ lại ngăn không được dòng nước mắt chảy xuống.
Sau hôm đó, Triệu Chấn Hưng liền không đề cập đến những thứ kia với Triệu Tiến nữa, chỉ là mỗi ngày dốc thúc hắn luyện võ, giảng giải như năm đó.
Lúc hấp hối, miệng Triệu Chấn Hưng chỉ có thể nói ra vài âm không rõ ràng, cầm tay huynh trưởng Triệu Chấn Đường không buông, sau đó đôi mắt từ từ nhắm lại.
Việc tang lễ trong nhà kết thúc, một ngày trước khi đưa linh cữu đi, Triệu Chấn Đường cuối cùng không chịu được, ở bên ngoài gào khóc, chỉ ở đó nói đệ đệ của mình khổ cả một đời, Triệu Tiến chết lặng ở trước linh cữu cũng không nhịn được mà khóc.
Triệu Chấn Hưng được an táng trong nghĩa địa Từ Châu quê nhà của mình, Triệu Tiến chỉ nhớ rõ mình đã ở đây khi còn rất nhỏ, đã không còn ấn tượng gì, Bách hộ của Triệu gia kia không có gì khác với thôn xóm bình thường.
Quân hộ của Bách hộ có ra giúp đỡ, có sự lạnh lùng thờ ơ, Triệu Tiến có thể nhìn ra tình cảm của mọi người không tốt. Người anh họ hàng gần của Triệu Chấn Hưng là Triệu Chấn Sơn hiện tại đang trồng trọt ở ruộng quân hộ của Triệu gia, thay Triệu Chấn Đường thu và giao lương thực cho các hộ, nói trắng ra là thay Triệu Chấn Đường làm chỉ huy và làm người đứng đầu tá điền của các hộ.
Mặc dù sản nghiệp của bách hộ sẽ không rơi vào tay mình, nhưng thu hoạch miếng đất của nhà mình kia tối thiểu có thể còn lại bảy phần, vấn đề ấm no của cả nhà không lớn, bình thường một người xuất thân quân hộ như Triệu Chấn Sơn làm rất cao hứng, vì thế lần này y hết sức ân cần chạy tới chạy lui.
Điều khiến Triệu Tiến không ngờ đó là thái độ của Triệu Chấn Đường và hà Thuý Hoa rất lạnh lùng, đối với vị "cố hương" này không những không có lưu luyến hỏi han, ngược lại rất chán ghét.
Biết được nguyên nhân cũng rất nhanh, lúc ăn cơm ở bên nhà Đường bá, nghe thấy Triệu Chấn Đường nói, mọi người nhớ một vị lão bối năm đó. Hậu quả quân hộ ở bên dưới dùng mánh khoé lừa gạt lẫn nhau, lão nhân làm hại Triệu gia còn phải cho tiền, mà lúc lão nhân kiệt sức qua đời, rất ít người đến giúp, ngược lại còn muốn tới chiếm đồ.
Bởi vậy nói đi nói lại, Triệu Chấn Đường tuyệt đối không có ấn tượng gì tốt. Trong nhà của đường bá là bởi vì Triệu Chấn Đường đi làm đao phủ mới có cơ hội giám hộ, cũng vì giám hộ mới có vốn để thành gia lập nghiệp, vì vậy một nam một nữ nhà hắn đều ít tuổi hơn Triệu Tiến, so với sự thật thà chất phác của Đường bá, thì đứa con bảy tuổi Triệu Tùng lại hoạt bát trí tuệ, rất thông minh.
Có lẽ thân là đao phủ thường thấy sinh tử, Triệu Chấn Đường sau khi chôn cất Triệu Chấn Hưng liền từ trong bi thương khôi phục lại, ngoại trừ sắc mặt có chút khó coi, còn lại nhìn hắn không thấy có gì khác thường.
Làm xong trở về thành, Triệu Tiến không vội vã trở về nhà, đi thẳng đến căn nhà của nhị thúc. Nhận được lời dặn dò của Triệu Chấn Hưng, Triệu Chấn Đường cũng không đi xử lý những vật còn bỏ lại kia, đợi Triệu Tiến tự làm lấy.
Vợ chồng Triệu Chấn Đường làm lụng vất vả mấy ngày, đều rất tiều tuỵ, trở về nhà liền muốn nghỉ ngơi, Triệu Tiến trước khi đi nói với Triệu Chấn Đường một câu:
- Ngày mai lão tử đi hành hình, ngươi đi cùng ta.
Ánh mắt của Hà Thuý Hoa lập tức trừng lên, còn không đợi bà ta nói, Triệu Tiến trả lời lưu loát nhanh nhẹn:
- Được!
Triệu Chấn Đường và Hà Thuý Hoa đều sửng sốt, đợi Triệu Tiến đi xa rồi mới phản ứng, Hà Thuý Hoa mở miệng oán giận nói:
- Chúng ta chính một dòng độc đinh, ông thật đúng là muốn đem hắn hù chết.
- Nếu đi học võ, sợ thấy máu người giết sao được!
Triệu Chấn Đường trả lời, Hà Thuý Hoa há hốc mồm, nhưng cái gì cũng đều không nói ra.
Đứng ở trước của nhà nhị thúc, trước kia mỗi lần đến cửa đều rộng mở, nhưng bây giờ đóng thật chặt, Triệu Tiến đứng ở đó trầm mặc rồi mới tiến lên dùng khoá mở cửa.
Triệu Tiến không đi phía trước cửa hàng, mà là đi chỗ ở của thúc phụ, Triệu Chấn Hưng dường như đã sớm có dự đoán trước bệnh của mình, trong phòng thu dọn gọn gàng, cây trường mâu dựa vào bên tường, hai thanh đao kia dựa vào mép giường, nhị thúc chỉ để lại từng đó.
Đi vào chỗ cất giấy bút trước quầy, Triệu Tiến đứng ở đó nhìn ngó xung quanh, nhớ lại kỹ càng, tự mình cho rằng chuyện cất giấu căn bản không qua được sự quan sát của người khác, cũng may mà là thúc phụ triệu Chấn Hưng nhìn thấy chuyện này.
Cầm lấy bản ghi chép giấu ở trong quầy, tích luỹ vài năm như vậy, đã thành một quyển dày, vốn là hồi ức trước giờ chiếm nhiều, về sau, sự cảm ngộ của mình cùng với những việc triệu Chấn Hưng giảng càng ngày càng nhiều.
Triệu Tiến cũng không phải là nhớ kỹ rồi mặc kệ, mà là theo thường lệ xem lướt qua một lần từ đầu tới cuối, tiến hành thêm và bớt, học được càng nhiều, kinh nghiệm càng nhiều, lĩnh hội lại càng không giống nhau.
Lật xem từng tờ, thì ra nét bút xiêu vẹo cùng với đồ hình vẽ xấu bình thường, về sau trở nên có quy tắc, mặc dù không luyện qua thư pháp, nhưng trăm hay không bằng tay quen.
Trong quầy hàng, nơi mọi người không chú ý đến bị Triệu Tiến khắc đầy những đồ hình, Triệu Tiến ở một nơi an tĩnh lật xem bản ghi chép, dùng tay vuốt đồ hình, cảm thấy dần dần không nhìn xuống, dùng tay che mắt, ngẩng đầu thật lâu không cúi xuống, những đồ vật này đem đến cho hắn thật nhiều hồi ức.
Theo phép tắc dân gian, sau khi chôn cất tang sự coi như kết thúc, khách bình thường có thể đến nhà thăm hỏi.
Ngày thứ hai, điểm tâm sáng vừa mới nếm qua, các thiếu niên đều đã đến, Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Tôn Đại Lôi, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Lưu Dũng cùng Đổng Băng Phong không ngờ cùng nhau đến, hiện giờ Trần Thăng thời gian mỗi ngày ở xưởng than càng nhiều, không hay cùng ca ca hành động nữa.
Với bất đồng từ tước, hiện giờ mọi người đều mười lăm mười sáu tuổi, hành vi không tuỳ tiện như trước, sau khi đến Triệu gia, đầu tiên thăm hỏi Triệu Chấn Đường và Hà Thuý Hoa, sau đó mới cùng chào hỏi Triệu Tiến.
Nhìn thấy nhiều người đến như vậy, sắc mặt tối tăm của Triệu Chấn Đường lại xuất hiện ý cười, Hà Thuý Hoa cũng liền đó tiếp đón, dù sao trẻ con nhà mình mở rộng giao lưu là chuyện tốt, hơn nữa những người trong này hình như đều gọi Triệu Tiến là đại ca, càng khiến bọn họ cảm thấy vinh dự.
Mọi người đều biết Triệu Chấn Hưng và Hà Thuý Hoa tình cảm thâm sâu, an ủi vài câu trước, sau đó mới hỏi sự sắp xếp ở bên kho hàng mấy ngày hôm nay.
- Hôm nay cha ta đưa ta đi xem chặt đầu, qua buổi trưa.
Triệu Tiến giải thích nói.
Nghe như thế, bọn trẻ lập tức sửng sốt, có vài người vẻ mặt lộ ra thần sắc sợ hãi, vài người lại có chút nóng lòng muốn xem, chỉ là sau đó còn cùng Triệu Tiến hẹn gặp lại vào giữa trưa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận