Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đại Minh Võ Phu

Chương 204: Tính sổ

Ngày cập nhật : 2026-01-03 02:44:09
Y ở bên này này nói xong nơm nớp lo sợ, Triệu Tiến gật gật đầu, nhìn các huynh đệ ngồi bên cạnh sau đó mới mở miệng nói:
- Lôi Tử làm việc thật khiến người khác yên tâm, khó có được chính là hết sức chu đáo.
Trên mặt Lôi Tài ngập tràn xúc động, Triệu Tiến tiếp tục nói:
- Những điều Lôi Tử nói đều đúng, nhưng lần này ta không muốn làm vẹn toàn như vậy.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Triệu Tiến, Triệu Tiến nghiêm túc nói:
- Trước kia chúng ta làm việc gì cũng vẹn toàn, mọi việc đều chú ý đến mọi mặt. Nhưng lúc nào cũng không thiếu những kẻ tặc nhân lòng dạ khó lường làm hại. Điều này nói rõ chúng ta làm không ổn thỏa, đại thể làm cho người ta coi thường. Vậy chúng ta phải sửa đổi, ta lần này chính là muốn hiên ngang làm vậy, trái lại cũng muốn nhìn xem ai dám không phục.
Tất cả mọi người đều sửng sờ, cái này dường như không phải là cách làm việc của Triệu Tiến. Triệu Tiến nhìn mọi người một lượt, lại mở miệng nói:
- Kẻ nào không phục thì đè kẻ đó xuống.
Vừa nói câu đó xong, bên ngoài lại có người lớn tiếng báo, nói hai người Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý đã đến. Đây cũng không phải là điều xảo hợp gì, mà là để dặn dò người đi gọi cần phải gấp rút lên đường. Người bên kia nhận được tin lại càng phải gấp rút lên đường, một chút cũng không hề trì hoãn, lúc này mới khiến cho trước sau trở lại đây xê xích không bao nhiêu.
Khi Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý vào nhà mặc dù nói không quỳ nhưng nhìn qua so với bò vào cũng không có gì khác nhau, lưng khom thấp, nhún nhường đến cực điểm.
Làm thủ lĩnh đám giang hồ bên trong thành, lẽ dĩ nhiên tin tức so với người bình thường cũng nhanh hơn nhiều, hơn nữa còn trao đổi qua lại với bọn công sai vô cùng mật thiết. Bọn Triệu Tiến đang đi hướng Cao Gia Trang thì gặp chuyện trên quan đạo, người biết chuyện cũng không ít, bọn họ cũng đã nghe ngóng rõ ràng.
Triệu Tiến từng lần phá đi suy nghĩ trong đầu của bọn họ, ở trong sát cục chắc chắn phải chết có thể thoát khỏi, thật sự là không thể tin nỗi. Hơn nữa bọn Triệu Tiến không phải trốn về, mà là gần như giết sạch kẻ thù rồi trở về, đây cũng không phải là điều đáng sợ tầm thường. Trần Nhị Cẩu cùng Sát Trư Lý cũng không biết đối mặt Triệu Tiến như thế nào, ánh mắt nhìn Triệu Tiến không có gì khác hơn ngoài kính sợ, thật đúng như đang nhìn một quái vật.
- Đại nạn không chết tất có phúc về sau, Tiến gia cùng các vị đều là tiền đồ vô lượng.
Sát Trư Lý cuối cùng so với Trần Nhị Cẩu cũng có kinh nghiệm hơn chút ít, hồi hộp nhưng vẫn có thể nói được lời nịnh nọt dù câu cú không lưu loát.
Triệu Tiến thảnh nhiên nói.
Có hai việc, Trần Nhị Cẩu ngày mai điều tra rõ ràng tất cả sản nghiệp bên trong thành Vân Sơn Tự, bất kể là bên ngoài sáng hay là bên trong tối. Sát Trư Lý, ngươi ngày mai thông tri đến toàn bộ người có danh tiếng trong vòng ba mươi dặm trong thành thành ngoài thành Từ Châu. Bảo bọn họ ba ngày sau đến Bài Cốt Trương trong thành Từ Châu tụ họp. Dùng danh nghĩa của ta mà mời.
Sát Trư Lý cùng Trần Nhị Cẩu vội vàng gật đầu đáp, Triệu Tiến lại mở miệng nói:
- Về sau chuyện lớn chuyện nhỏ, chỉ cần một tin tức cũng đưa sang hết bên phía Tiểu Dũng. Nếu như các ngươi biết cái gì lại không nói ra, chính các ngươi cũng biết sẽ như thế nào.
Hai người suýt nữa quỳ gối dập đầu, Triệu Tiến lúc này mới khoát tay, hai người này còn chưa bước ra cửa Triệu Tiến đã nói thêm:
- Ngày mai phái ba mươi người ra đây, đem theo hai chiếc xe ngựa.
Đợi hai người Trần, Lý cực kỳ sợ hãi rời đi, Triệu Tiến dựa lưng vào ghế thở dài, Vương Triệu Tĩnh bên cạnh đột nhiên nói:
- Hà Vĩ Viễn cùng Lý Thuận muốn mưu đoạt sản nghiệp tửu phường, thúc phụ Triệu gia và Trần gia đều ở trong thành. Bọn họ làm sao lại nắm chắc được như vậy, bọn họ chẳng lẽ còn muốn giết người diệt môn sao?
Tất cả mọi người đều đã rất mệt mỏi, vì quen thuộc với nơi này nên rất an toàn, cho nên tất cả mọi người đều theo đó mà trầm tĩnh lại, có mấy người mí mắt đã đánh nhau rồi, nhưng khi nghe Vương Triệu Tĩnh nói như thế tức khắc đều tỉnh táo lạ thường.
Vương Triệu Tĩnh trầm giọng nói.
- Bọn họ tính toán rõ ràng như vậy, khẳng định có chuẩn bị đầy đủ rồi, ở bên trong thành lớn nhất là cái gì. Lớn nhất chính là vương pháp, chỉ sợ bọn họ đã mua chuộc Tri châu, Đồng Tri mất rồi. Ít nhất tặng cho chút ít lợi lộc, hứa chia lời lãi sau này. Chúng ta hôm nay làm như vậy, tất nhiên sẽ làm cho bọn họ oán hận, đại ca, việc này không thể không phòng.
Triệu Tiến nói.
Người chết đèn tắt, bọn họ sẽ không vì thế mà ghi thù hận chúng ta. Nhưng chúng ta hai ngày nay đại khai sát giới, bọn họ sẽ đến tìm gây phiền toái.
Nghe Triệu Tiến nói như vậy, người trong phòng lập tức khẩn trương lên, nhưng vẻ mặt Triệu Tiến vẫn bình tĩnh nói tiếp:
- Cho nên phải đánh trống kêu to, tránh cho bọn họ đắc ý vênh váo.
Cường hào trộm cướp, mọi người cũng không sợ, thực muốn đánh nhau chính là phải phân ra mạnh yếu rồi đánh tan. Nhưng quan lại bên này dù sao cũng có uy quyền, mọi người trong suy nghĩ đối với vương pháp nha môn cũng có sợ hãi. Vừa nghĩ tới việc nếu bị nhìn chằm chằm vào, điều đó thật không được thoải mái. Nhìn thấy Triệu Tiến bình tĩnh như vậy, mọi người cũng an tâm lại.
Triệu Tiến sắp xếp mọi việc.
Trời tối, một mình ra ngoài không an toàn, đêm nay một nửa người đi tửu phường, nửa còn lại ở lại bãi hàng. Sáng mai khi trời vừa sáng thì về nhà, tới nơi này ăn điểm tâm, còn có việc phải đi làm.
Mọi người đều gật đầu nhất trí, khi đi ra tới cửa thì Triệu Tiến gọi Trần Thăng và vương Triệu Tĩnh lại.
Ngày hôm sau, mọi người dựa theo sắp xếp đi ra khỏi nhà từ rất sớm, sau đó tụ họp ở nơi để hàng. Triệu Tiến thuê hai mươi chiếc xe ngựa, hơn năm mươi người có sức vóc. Tuy nói rằng giữa tháng một, nhưng người nghèo cũng phải ăn cơm, chỉ cần tiền lương cho đủ đều sẽ đến tranh giành với nhau. Trần Nhị Cẩu cùng Sát Trư Lý cũng phái người của mình qua.
- Thạch Đầu và Đại Hương mang người đi cùng, đem thi thể Đại Lôi đi liệm, mang thi thể những người khác về đây. Nhớ kỹ trước khi chứa lên xe phải cho người của ta cẩn thận lục soát một lần.
Thạch Mãn Cường cùng Cát Hương bên này vội vàng nhận lệnh, quan tài các loại gõ cửa tiệm lo liệu ma chay là được, việc này cũng không phiền hà gì.
- Tiểu Dũng, đệ dẫn mười gia đinh ra ngoài thành mua cỏ khô. Tìm vài người biết cho ngựa ăn, đem những con ngựa ngày hôm qua đem về nuôi cho thật tốt. Sau nữa kiểm tra toàn bộ trong túi đeo bên yên ngựa, mang về bên này.
Lưu Dũng vội vàng nhận lệnh.
- Băng Phong, đệ đi tới nhà Đại Lôi, bảo người nhà bọn họ đi mời Tôn thúc phụ về Từ Châu, mặc kệ bọn họ có biết hay không, trước tiên không cần nói gì.
Lúc Triệu Tiến nói việc này giọng nói càng lúc càng thấp.
Lúc này, Trần Thăng đang chậm chạp chạy tới, ngày bình thường khi y đến sẽ cười hì hì, nhưng hiện tại mặt lạnh băng, Triệu Tiến chỉ chỉ về phía nhà kho nói:
- Đồ đạc ngày hôm qua nhập vào kho đệ hãy đi kiểm tra, huynh để cho Lôi Tài mang vài người tới giúp đệ.
Nói xong những điều này, Triệu Tiến gật đầu với Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh, ba người cùng nhau rời khỏi nơi để hàng hóa, tất cả mọi người bắt đầu công việc của mình.
Chỗ Triệu Tiến muốn đi chính là Vân Sơn, Vân Sơn Hành ở trong thành chếch về phía Đông, là cửa hiệu lớn nhất bên trong thành Từ Châu. Lương thực, muối, vải vóc thượng đẳng, vàng bạc, ngọc phỉ thúy, tơ lụa gấm vóc, các loại hàng hóa cửa hàng này đều có cả.
Vân Sơn Hành cũng không phải một cửa hàng mà là nửa con phố, mỗi một loại hàng hóa đều có cửa hàng chuyên buôn bán. Bên trong thành buôn bán khó khăn, thứ nhất là do Vận Hà đổi hướng, khách tới lui cũng giảm bớt, mặc khác chính là Vân Sơn Hành chiếm hết chỗ tốt. Vân Sơn Hành không chỉ tài hung thế lớn, càng có thủ đoạn trùng trùng không thấy được ngoài sáng. Cho nên đến hiện tại bên trong thành Từ Châu nếu như không có chút bối cảnh, buôn bán không thể lên nổi.
Đi tới Vân Sơn Hành Triệu Tiến nói một câu.
- Con phố này so với những nơi khác thật náo nhiệt.
Đúng ra thì bọn họ vừa đi sang, con đường này tức thì đã không sao náo nhiệt được nữa. Người đi dọc trên đường, chưởng quầy, tiểu nhị trong tiệm, người quen biết Triệu Tiến không ít. Mặc dù bọn họ đối với chuyện giết chóc xảy ra ngoài thành không rõ lắm, nhưng chuyện "Thắt cổ tự sát" của Lý Thuận ngày hôm qua, bọn họ đều nghe nói.
Nhìn Triệu Tiến sải bước nghênh ngang tới đây, giọng nói mỗi người đều nhỏ lại, kính nể nhìn Triệu Tiến cùng đồng bạn đi qua.
Đích ngắm của Triệu Tiến chính là cửa hiệu đứng đầu của Vân Sơn Hành, một căn tiệm rộng mở hơn những tiệm khác, bên ngoài nửa cửa hàng trên phố, chỉ có trước cửa nơi này là treo hai chữ Vân Sơn phía trước.
Triệu Tiến lạnh lùng nói với tiểu nhị chạy ra chào đón.
- Ta là Triệu Tiến, muốn gặp Tiết Hiểu Tông.
Nghe được cái tên Triệu Tiến này, nụ cười trên mặt tiểu nhị lập tức biến mất, trong nháy mắt y đã xoay người chạy vào bên trong. Cử chỉ này của y, khách nhân bên trong tiệm đều đi hết ra ngoài, không dám ở chỗ này ngẩn ngơ lấy một khắc. Bọn tiểu nhị thất kinh đứng hết sang một bên, chưởng quầy, thủ quỹ hận không thể giấu mặt ở dưới quầy.
Bọn Triệu Tiến chỉ đến có ba người, Triệu Tiến không có cầm trường mâu, Trần Thăng vác đao, Vương Triệu Tĩnh đeo kiếm, trên mặt cả ba đều lộ vẻ mệt mỏi, mặc dù như thế, người xung quanh vẫn không dám vọng động.
Không lâu sau, Tiết Hiểu Tông cùng mấy tên tráng hán hộ vệ đi ra. Triệu Tiến ngày trước có gặp qua Tiết Hiểu Tông này, trẻ tuổi, mập mập trắng trẻo, nhìn là biết từ nhỏ sống an nhàn, chưa trải qua mưa gió nào.
Không đợi bọn Triệu Tiến mở lời, Tiết Hiểu Tông đã run rẩy hỏi trước:
- Các vị tới đây làm gì?
Đứng bên cạnh y là năm tráng hán, năm người này trong tay đều nắm yêu đao và xích sắt, bộ dạng có chút hung ác, nhưng điều này cũng không làm cho dũng khí của Tiếu Hiểu Tông tăng thêm chút nào.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Bắt đầu từ tháng một năm trước, lợi nhuận kiếm được mỗi tháng của Vân Sơn Hành, ta muốn lấy năm thành. Vào ngày mai đến trước lúc mặt trời xuống núi, phải đem nộp hết nợ của một năm trước. Về sau ngày mùng năm mỗi tháng, đưa lợi nhuận quy ra ngân lượng hoặc gạo đem đến bên kia cho ta.
Khiếp sợ càng thêm sợ, nghe xong yêu cầu này, ánh mắt của Tiết Hiểu Tông lập tức trợn tròn. Không riêng gì y kinh ngạc mà người bên trong cửa hàng hễ nghe được câu này đều kinh ngạc, từng con mắt trợn tròn mắt đờ đẫn nhìn. Muốn lợi nhuận năm thành, còn muốn tính gộp cả năm trước nộp lên, như vậy chẳng phải chính là cướp bóc sao.
Triệu Tiến này mặc dù là nhà giàu có bên trong thành, cũng được xem là nhân vật một phương. Nhưng Vân Sơn Tự lại là thế lực lớn nhất ở Từ Châu, hắn có tư cách gì mà yêu cầu như vậy. Hơn nữa Triệu Tiến này hôm qua đã giết chết Nhị chưởng quỹ Lý Thuận, hôm nay dám ở đây mở miệng nói như vậy? Chẳng lẽ thật sự là điên mất rồi sao?
Tiết Hiểu Tông bên kia cố gắng lấy hết dũng khí muốn mở miệng nói, Triệu Tiến lại nói rằng:
- Đem lời của ta nói cho lão gia ngươi biết, tất cả sản nghiệp Vân Sơn Tự bên trong thành Từ Châu này, bất kể là ngoài sáng hay trong tối, đều dựa theo cách này xử lý. Ngày mốt trước khi mặt trời xuống núi giao bạc đầy đủ. Bằng không những sản nghiệp này đều sẽ là của ta đấy.
- Ngươi....
Lời này cũng không phải của Tiết Hiểu Tông nói ra, những lời này của Triệu Tiến khiến cho tất cả mọi người có mặt trong tiệm đều phẫn nộ. Có người mở miệng muốn mắng chửi, chỉ có điều những lời chưa đến miệng thì mọi người đều nhớ tới uy phong của Triệu Tiến, một chữ cũng không dám nói.
- Dựa vào cái gì ? Ngươi hại chết Lý Thuận, còn muốn đoạt sản nghiệp Vân Sơn Hành của ta, ngươi có còn biết vương pháp hay không, ta sẽ đi nha môn kiện ngươi, ta muốn...
Tiết Hiểu Tông bên đó mới vừa lấy hết can đảm nói mấy câu, bị ánh nhìn của Triệu Tiến đã làm toàn thân run rẩy, tức thì không dám lên tiếng nữa.

Bình Luận

0 Thảo luận