Triệu Tiến đáp lại một câu.
- Ngươi có thể không giao.
Khoát tay đi ra ngoài.
Người trong tiệm rất lấy làm lạ, vị tiểu gia này cứ như vậy mà rời đi, cái này cũng không khỏi quá mức khinh người.
Đợi thân ảnh của Triệu Tiến biến mất dần sau cửa, Tiết Hiểu Tông mới từ trong kinh ngạc thoát ra lớn tiếng nói:
- Hắn nhất định là sợ, vừa nghe bản đại gia nói cáo quan, hắn lập tức sợ, nhanh đi mời một thầy kiện về đây cho ta, ta muốn viết cáo trạng kiện hắn, nhanh đi.
Một tên tiểu nhị vội vàng rời đi, Tiết Hiểu Tông hưng phấn quay lại phía sau cửa tiệm, gọi một gã người làm tới nói:
- Đến nhà Lý Thuận xem một chút, nếu như có mấy vị đệ đệ muội muội không sao thì nhanh chóng đón sang đây, ta muốn an ủi họ thật tốt một chút.
Kỳ thực cũng không phải đưa cáo trạng đi thẳng vào là được. Nếu như muốn quan viên lập tức thẩm án, trước nhất phải giao cho bọn sai nhân trước cửa, sau đó giao đến thư lại ở lục phong bên kia, cuối cùng mới tới tay Tri châu bên này, giữa đó thường thường còn phải qua tay sư gia một lần.
Người nha môn đều hiểu rõ, Tri châu đại nhân chín năm đầu tiên nhậm chức cũng coi như siêng năng, mỗi lúc mặt trời lên đã bắt đầu xử lý công vụ rồi. Sau khi được lưu lại nhậm chức thì buông thả mọi việc. Mỗi ngày thức dậy rất trễ, sau đó còn phải uống trà tĩnh tâm, buổi trưa uống hai chén cháo nhỏ, buổi chiều mới hỏi công vụ một chút.
Cho nên tin tức đến lúc trời tối cùng cáo trạng tới lúc sáng, sau khi từng tầng một đi hết các thủ tục, đều cũng sẽ đưa cho Vương sư gia, để cho Vương sư gia xem lúc nào thích hợp mới đưa qua. Vào tháng giếng từ trên xuống dưới nha môn đều được nghĩ, phải tới phải mười sáu tháng một nha môn mới thăng đường xử án. Muốn thụ lý lần lượt các cáo trạng, cần phải chi tiền gấp đôi.
Ai cũng biết để lâu như thế cơm canh đều lạnh, cho nên người hiểu chuyện đều sẽ cho đầy tớ nhà Tri châu đại nhân một ít tiền thưởng, làm phiền vị này nhắc nhở, tùy lúc thổi cho chút gió.
Nói tới ngày chín tháng giêng tới ngày mười tháng giêng, tâm tình Tri châu đại nhân cũng không tệ. Nguyên nhân vì sao tâm tình không tệ thì mọi người đều biết, bởi vì chưởng quỹ Lý Thuận của Vân Sơn đã từng tới bái phỏng, hơn nữa đưa lễ vật rất trọng hậu. Tiền tài chui vào túi, nếu đổi lại người khác thì tâm tình đều sẽ không tệ. Nhưng sáng sớm mười hai tháng giêng này, đầy tớ trong nhà nói với Tri châu đại nhân một tin tức, tâm tình của Tri châu Đồng Hoài Tổ lập tức liền xấu đi rất nhiều. Buổi tối uống rượu cũng uống nhiều hơn không ít, ngày hôm sau không đứng dậy nỗi.
Cũng như bình thường, đến giờ cơm trưa, Tri châu đại nhân mới miễn cưỡng thức dậy, Tri Châu Đồng Hoài Tổ rất thích danh tửu Hán Tỉnh này, uống rất nhiều rượu mà vẫn không đau đầu. Nhưng khó chịu nhất định là có, cho nên dặn dò làm ít đồ ăn thanh đạm chút, khi đi vào nội đường, ánh mặt trời đã ngã về tây rồi.
Đồng Hoài Tố ngồi ở nội đường không phải vì giải quyết công vụ, mà là để uống trà. Trong nhà có hai tiểu thiếp cãi nhau gay gắt, khiến cho ông ta cũng không được yên ổn, ngược lại trong nha môn thanh tịnh hơn.
Ông ta vừa đến, Vương sư gia cũng chỉ có thể ở đây chờ y tới liền đưa công văn cáo trạng gì gì đó để ở trước người giải quyết, nhìn những cái này, Đồng Hoài Tổ lộ ra vẻ mặt mất kiên nhẫn.
Đồng Hoài Tổ thở dài nói
- Một lần nhậm chức chín năm, đây lại là năm thứ chín rồi, sau khi hết thời hạn nhậm chức không biết sẽ đi về nơi nào. Tuổi này của bản quan, kế tiếp thật không nên làm một vị quan sống an nhàn, thế thì uổng năm tháng quá.
Vương sư gia chỉ cười. Tri châu là chức quan Tòng ngũ phẩm, sau khi nhậm chức không có chuyện gì xảy ra sẽ trở thành Chánh ngũ phẩm. Chiếu theo thứ bậc danh vọng thì Đồng Hoài Tổ là Tiến sĩ xếp cuối bảng. Phỏng chừng chút béo bỏ kiếm được cũng chỉ ngang bằng sai vặt trong nha phủ, khi đó thăng chức còn không bằng không thăng chức. Tri châu một châu tiền thu vào hậu hĩnh, nói một là một, đây mới thật là thoải mái.
Đồng Hoài Tổ đã sớm nghĩ tới điểm này, cho nên nhiệm kỳ chín năm lần trước vẫn có chừng mực, nhậm chức lần này thì không thể lo nghĩ ăn chia thế nào nữa rồi. Sau khi Vận Hà thay đổi, món lời béo bở bên phía Từ Châu ngày càng ít đi, điều này này đã khiến Đồng Hoài Tổ cực kỳ khó chịu. Cho nên ra sức vơ vét ngày càng tàn nhẫn, ban đầu không thu thì hiện tại cũng thu hết vào túi riêng.
Đối với việc này Vương sư gia vui vẻ thấy rõ, bởi vì có quá nhiều chuyện qua tay y xử lý, Đồng Tri châu kiếm được nhiều, y xử lý những điều này thì thu được lại càng nhiều.
Khi đang ngồi cảm thán thì đầy tớ trong phủ Đồng Hoài Tổ vội vã chạy tới, trước chào Vương sư gia, sau đó ghé vào tai Đồng Tri châu nói nhỏ.
Vốn dĩ Đồng Tri châu đang ở đây thảnh thơi oán hận, nghe cấp báo liền ngồi thẳng lên, nhíu mày hỏi:
- Ngươi nói là thật sao?
- Ngàn vạn lần chính xác, tất cả đều nói bọn họ sau khi đi vào lại đi ra. Bọn họ trước đi vào vẫn còn rất tốt, sau khi đi ra, Lý chưởng quỹ liền treo cổ lên xà nhà rồi. Cả mặt đầy máu, răng cũng bị đập gãy hết mấy cái.
Đồng Hoài Tổ đặt mạnh tách trà lên bàn, tức giận mắng to.
- Khốn kiếp, có còn vương pháp hay không.
Bọn đầy hiểu chuyện đều lui qua một bên, Đồng Hoài Tổ không để ý nước trà văng khắp bàn, chuyển sang nói với Vương sư gia:
- Vương tiên sinh, sai bọn Trần Vũ đi bắt người, giữa ban ngày ban mặt không ngờ dám bức tử dân thường. Trong mắt hắn còn có vương pháp hay không, còn có Đại Minh triều này hay không. Rõ ràng là làm phản rồi.
Nghe ông ta nhắc đến cái tên Trần Vũ này bọn đầy tớ vội vàng lên tiếng:
- Lão gia, con của Trần Vũ là Trần Thăng tối qua cũng đến nhà Lý Thuận kia.
Đồng Hoài Tổ tức giận nói.
Ngươi không nói bổn quan cũng quên mất, đám này cấu kết với nhau làm chuyện ác trong thành. Đi tìm bộ khoái khác, bắt sạch Trần Vũ và Triệu Chấn Đường kia, bỏ hết vào ngục., Nếu dung túng cho bọn họ, lại sẽ có hậu quả khôn lường.
Vương sư gia vội vàng khom lưng, tuy nhiên trên mặt vẫn còn chút chần chừ như cũ, ghé sát vào rồi thấp giọng nói:
- Vọng Sơn lão nhân bên kia thì sao?
Cái này nói cũng đúng, phụ thân của Vương Triệu Tĩnh là Vương Hữu Sơn, còn là nhân vật quyền quý thanh bạch bậc nhất như vậy, lại có qua lại với quan lại các bậc danh sĩ hai kinh thành nam bắc, đương nhiên cần phải đắn đo cân nhắc.
Nghe nói như thế, đầu tiên Đồng Tri châu sửng sốt, sau đó là cười nói:
- Không cần để ý, chỗ dựa vững chắc của Vương Hữu Sơn trong kinh thành nghiêng đổ rồi, ai còn để ý đến tên quan thất phẩm về nhà như ông ta. Nhi tử đáng nhục nhã kia của ông ta không cần phải bắt lấy. Nếu như Vương gia vẫn không biết tốt xấu gì, bản quan cũng không cần để ý tới tình cảm gì nữa. Nhanh đi!
Ngữ khí của Tri châu Đồng Hoài Tổ trở nên nghiêm nghị dị thường. Vương sư gia không dám nói nữa, vội vàng vâng dạ rồi lui ra ngoài.
Bên này khi Vương sư gia vừa rời đi, người hầu thân cận bên cạnh đến trước thấp giọng bẩm báo:
- Tiết thiếu đông bên kia nói nếu như lão gia có thế bỏ tù Triệu Tiến được thì hắn ở đây sẽ có hậu lễ hậu hĩnh.
Đồng Hoài Tổ nghiêm mặt gật đầu, đã trầm mặc lại mở miệng nói:
- Đợi ta cho người đi hỏi thử xem, hắn muốn nuốt trôi cái tửu phường kia hay không. Nếu ưng thuận, chiếu theo cái quy củ lo liệu đáp ứng việc kia của Lý Thuận thì phải tăng thêm cho bản quan một thành.
Gã hầu cận vội nhận lệnh, trên mặt Tri châu Đồng Hoài Tổ bây giờ mới xuất hiện ý cười. Ông ta thân làm quan phủ đất Từ Châu, làm sao có thể không biết náo nhiệt cùng lợi nhuận của tửu phường Phiêu Hương kia thế nào. Nhưng chậu châu báu này ngoại trừ đưa tặng cho Tri châu nha môn chút rượu thịt, những thứ khác không hề hiếu kính gì thêm, chỉ vì đám trai tráng trẻ tuổi kia không phải dân chúng tầm thường, trong tay lại còn có võ lực, lại còn lo liệu chu đáo mọi mặt, không dễ dàng làm gì được, bên này cũng chỉ có thể nhìn thấy mà thèm nhỏ dãi.
Nhưng hôm đó thương gia giàu có Lý Thuận trong thành đột nhiên đưa ra đề nghị. Nói tửu phường Phiêu Hương kia nếu như có thể vào trong tay y, khi Tri châu đại nhân đang xem xét việc chuyển nhượng đổi tên chiếu cố chút đỉnh, liền sẵn lòng cho Tri châu đại nhân lợi nhuận một phần năm.
Đề nghị này tuy rằng rất dột ngột nhưng Tri châu Đồng Hoài Tổ cũng có thể đoán được đại khái chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên ông ta lại giả như không biết gì, chỉ cần ngồi mát chờ sung thôi. Mỗi tháng một phần năm cũng phải nắm trong tay cả ngàn lượng bạc. Nghĩ đến thu vào bao nhiêu tiền là tiền thế này, có nằm mơ cũng tỉnh dậy mĩm cười. Nhưng vui vẻ chưa được mấy ngày, thì có tin tức truyền về Triệu Tiến bị tập kích ở ngoài thành nhưng bình an vô sự. Bạc trong tầm tay bay đi mất, Tri châu Đồng Hoài Tổ đương nhiên sẽ không vui vẻ gì.
Nhưng ông ta cũng không ngờ được là bọn người Triệu Tiến kia lại coi trời bằng vung như vậy, không ngờ ở trong thành giữ ban ngày ban mặt treo cổ người, hơn nữa còn nói thẳng ra là đối phương treo cổ tự tử. Chuyện này thật quá mức ngông cuồng, trong mắt không coi quan phủ vào đâu, cũng không có coi người có quyền uy nhất Tri châu này là ông ta ra gì.
Tuy nhiên vừa ra lệnh bắt người, sau đó lại được đại chưỡng quỹ Vân Sơn Hành là Tiết Hiểu Tông báo tin, Tri châu Đồng Hoài Tổ đột nhiên nhận ra mình có thể làm chút chuyện. Nếu như có thể định tội bỏ tù Triệu Tiến thì cũng giống như là việc tịch thu được tửu phường Phiêu Hương, cũng giống như là chính ông ta tự mình có được lợi lộc, hơn nữa có thể lấy được nhiều càng nhiều hơn nữa.
Nghĩ đến đây tâm tình của Đồng Tri châu lại vui vẻ lên không ít, người hầu cậnthay trà nóng lần nữa cho ông ta, lúc này mới ra ngoài truyền tin, người hầu này rời đi không lâu thì Vương sư gia vội vàng quay lại.
Vẻ mặt Vương sư gia không được vui vẻ, sau khi đến gần mới mở miệng nói:
- Chủ nhân, Bộ phòng bên kia chỉ có hai lão sai nhân đang canh gác, những bộ khoái khác đang mang người truy bắt loạn đảng Văn Hương Giáo trong thành.
Sau khi nghe Vương sư gia bẩm báo, Đồng Hoài Tổ giận dữ, trực tiếp vỗ bàn quát lớn.
- Khốn kiếp, ai ra lệnh cho bọn chúng truy nã tà giáo, đây không phải là đang bôi nhọ bổn quan hay sao? Bảo mấy người Trần Vũ rút về ngay, điều động nhiều bộ khoái đi bắt cướp như vậy, không ngờ bổn quan lại không biết gì cả, quả nhiên là không còn phép tắc gì nữa rồi.
Nói đến cuối cùng ông ta lại thấy không đúng lắm, bởi vì Vương sư gia nãy giờ đứng bên vẫn không hề nhúc nhích.
- Vương tiên sinh, ngươi còn thất thần cái gì hả, còn không mau đi truyền lệnh đi.
Tâm tình vô cùng tốt mới vừa rồi của Đồng Hoài Tổ bay đi hết, rất không khách khí thúc giục.
Quan viên và sư gia thật cũng chỉ là chủ tớ với nhau, nhưng bên ngoài còn có thể đưa ra suy nghĩ đề ra mưu kế, hai người vẫn không có trở ngại gì, Đồng Hoài Tổ hiện cũng không để ý điều này.
Không nghĩ tới việc Vương sư gia vẫn không nhúc nhích, đứng ở nơi đó ấp úng nói:
- Chủ nhân, ngài vẫn nên ra ngoài xem một chút thì tốt hơn.
- Bản quan ra ngoài nhìn cái gì?
- Bọn người Triệu Tiến đang ở bên ngoài, nói là muốn gặp chủ nhân.
Cuối cùng Vương sư gia cũng có thể nói lưu loát hơn một chút.
Tri châu Đồng Hoài Tố đầu tiên sửng sốt một chút, sau đó rụt người ra sau ghế hỏi:
- Hắn, hắn đến đây làm gì, chẳng lẽ muốn giết quan tạo phản sao, nhanh đi gọi người.
Vừa nghĩ tới tất cả bộ khoái trong nha môn đều không có ở đây, sắc mặt Đồng Hoài Tổ bỗng trở nên trắng bệch, cơ thể không ngừng run rẩy, nghĩ thầm rằng đây chẳng lẽ là thế cục làm ra từ trước, đối phương thực muốn tạo phản. Khi y vẫn còn đang hoảng loạn, Vương sư gia lại chần chừ nói rằng:
- Bọn họ nói khá khách khí, nói là có chuyện muốn bẩm báo với đại nhân.
Trong lúc không hay không biết Vương sư gia cũng thay đổi cách xưng hô. Đồng Tri châu lúc này mới bớt lo sợ đi chút ít, trầm mặc nói:
- Bổn quan có thể không ra có được hay không?
Ánh mắt Vương sư gia lóe lên thoáng chốc nói:
- Đại nhân cũng không cần phải quá lo lắng an toàn bản thân, chỉ là học trò cảm thấy đại nhân vẫn nên ra ngoài xem một chút thì tốt hơn.
Đồng Tri châu ngồi ở đó sửng sốt một hồi, sau đó đứng lên, cắn răng nói:
- Bổn quan cũng không tin dưới vùng trời đất này thực sự có người dám câu kết làm tà thuật vi phạm phép nước. Đi ra ngoài xem thử, trước tiên ngươi tới hậu trạch gọi vài tôi tớ mạnh khỏe lên đây.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận