Bên kế toán Vương Miêu Miêu đang sứt đầu mẻ trán.
Chẳng qua buổi biểu diễn đã diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Không thể không nói, đám trẻ thật sự đáng yêu, thậm chí những đứa trẻ tàn tật cũng lên biểu diễn tiết mục.
Tần Dược nhìn lướt qua, khẽ nhíu mày khi chú ý tới một cô bé hóa trang thành cây lớn.
Cô bé này không giống với những đứa trẻ khác.
Cô bé có vẻ trầm lặng, tình trạng giống với Trình Kiều trước đó.
Bệnh tự kỷ hay trầm cảm?
Cho dù ở khoảng cách rất xa, nhưng cô bé này vẫn cho Tần Dược một cảm giác lạnh như băng.
Cảm giác này rất không thích hợp.
Tần Dược tập trung linh khí vào trong mắt và nhìn lên người cô bé, nhất thời hít sâu một hơi.
Không ngờ có hai hồn phách đang đứng ở sau lưng của cô bé này.
Một người trong đó mặc bộ vest màu đen, gương mặt tươi cười dịu dàng.
Một người mặc váy đỏ, ánh mắt như muốn giết người.
Đó là một nam quỷ và một nữ quỷ.
Bọn họ đều có quan hệ ràng buộc chặt chẽ với cô bé.
Chỉ nhìn gương mặt, Tần Dược đã biết hai quỷ hồn này là ba mẹ của cô bé.
Lúc này, cô bé giang hai tay, nhìn như đang đóng vai cây lớn có cành.
Trên thực tế, hai tay cô bé bị mỗi người nắm một bên.
Nếu để người khác nhìn thấy cảnh tượng này, tuyệt đối sẽ cảm thấy khủng bố và kỳ quái.
Nhưng hắn không can thiệp, tính chờ sau khi buổi biểu diễn kết thúc mới tới hỏi thăm tình hình.
Hai giờ trôi qua rất nhanh.
Hiệu trưởng cũng tuyên bố buổi biểu diễn kết thúc mỹ mãn.
Chỉ riêng số tiền thưởng trong phòng livestream của Tần Dược chuyển vào tài khoản của hắn là ba trăm nghìn.
Đây là do trong quá trình đó, dân mạng không muốn bắt Tần Dược phải mất quá nhiều tiền, nên gọi thẳng cho cô nhi viện.
Tần Dược mở ra giao diện quyên góp ngay trước mặt mọi người, tặng sáu trăm nghìn ngay tại hiện trường.
"Hôm nay tạm thời dừng livestream ở đây thôi."
Tần Dược đóng nền tảng livestream, sau đó rời đi.
Ban đầu, tiếp sau còn có một phần đóng góp của các doanh nghiệp khác.
Chẳng qua Tần Dược chắc chắn sẽ không xem.
Những doanh nghiệp này cũng đã tới, chỉ có thể kiên trì làm tiếp.
"Các ngài, tôi vừa thấy các ngài quyên góp, các ngài có thể cho tôi phỏng vấn một lát không?"
Người dẫn chương trình tin tức ngoài hiện trường của thành phố Hàng chặn mấy người lại.
Chẳng qua những người này đều nhìn về Tần Dược.
Bọn họ có thể thực hiện phỏng vấn sau nhưng không thể không đón tiếp Tần đại sư chu đáo được.
"Có lẽ chúng tôi hơi bận. Hay chúng tôi hẹn phỏng vấn vào lúc khác vậy?" Dương Văn Sơn nói xong, nhìn về phía Tần Dược. "Tôi có đặt một phòng ở khách sạn Thánh Hào bên cạnh. Trưa nay chúng ta cùng ăn một bữa cơm chứ?"
"Vừa khéo, tôi cũng đặt!" Trình Tướng Quốc nói.
Tằng Cường cười gượng: "Tuyệt thật, tôi cũng đặt, còn đúng ở khách sạn đó nữa."
Tuy bọn họ nói là bên cạnh nhưng vẫn phải lái xe hết nửa giờ mới tới được khách sạn sang trọng gần đây nhất.
Ba người đều không định tiếp nhận phỏng vấn.
Chẳng qua lúc này Tần Dược lại nói: "Tôi thấy một cô bé chắc hẳn có duyên với tôi. Các anh có thể tiếp nhận phỏng vấn trước."
Dương Văn Sơn nghe vậy thì nhất thời vui mừng.
"Được."
"Vậy cũng được."
Ba người có thời gian rảnh để tiếp nhận phỏng vấn, những người khác tất nhiên đi theo Tần Dược.
"Tần đại sư, vậy chúng tôi đi cùng anh tới gặp đứa bé kia nhé!"
"Tần đại sư coi trọng đứa bé nào vậy?"
"Cô bé đóng công chúa Bạch Tuyết lúc trước rất đáng yêu, không có ai nhận nuôi cô bé à?"
Mấy người thảo luận, sau đó tìm một giáo viên để hỏi thăm.
Tần Dược miêu tả sơ qua, giáo viên kia lập tức hiểu được.
"Anh muốn tìm Tiểu Yến à? Đám nhỏ phải về lớp, sau đó còn ăn cơm nữa."
"Nhưng Tiểu Yến rất ít khi ăn cơm. Tôi cảm giác đứa bé này chỉ uống gió tây bắc để lớn lên."
"Cô bé không ăn được bao nhiêu, ăn vào cũng sẽ nôn ra."
"Cô bé bị bệnh trầm cảm và tự kỷ rất nghiêm trọng, đồng thời..."
Giáo viên này ngập ngừng như muốn nói, sau đó lại thôi.
Cô ta dẫn mọi người đi tới lớp học của Tiểu Yến.
Thật ra cô ta đã nhận ra, trong những người này chắc chắn có người muốn nhận nuôi Tiểu Yến.
Nhưng tình trạng của Tiểu Yến khiến cô ta không quá lạc quan.
Mọi người nhanh chóng tới khu phòng học.
Có thể nói nơi này được bố trí vô cùng ấm áp, nhưng mỗi lần đi ngang qua một lớp học, bọn họ đều thấy được những đứa trẻ tàn tật và không bình thường.
Điều này rõ ràng có chênh lệch với báo cáo trong buổi diễn xuất.
Tỷ lệ 90% tàn tật khiến tâm trạng của những người này trở nên nặng nề.
Chẳng bao lâu, mọi người đã đến lớp học của Tiểu Yến.
"Cô này là chủ nhiệm lớp của Tiểu Yến. Cô Trần Phương, mấy vị đây muốn tới tìm hiểu tình hình của Tiểu Yến."
"À!" Cô chủ nhiệm hơi ngây người rồi gật đầu. "Được rồi!"
Mọi người nhìn qua cửa sổ, có thể thấy được cảnh tượng trong phòng.
Đám trẻ được giáo viên sinh hoạt chăm sóc, bắt đầu ăn cơm.
Ngược lại Tiểu Yến ngồi trên ghế nhìn bàn ăn trước mắt.
Cô bé há to miệng, sau đó ngậm lại, má phồng lên như đang nhai thứ gì đó.
Sau đó, cô bé lại há to miệng giống như đang ăn cơm.
Nhưng tay cô bé không hề động đậy, cũng không động tới đồ ăn bày trên bàn trước mặt.
Đồng thời, không có giáo viên nào tới đút cho cô bé ăn.
Cảnh tượng này thật kỳ quái.
Chẳng qua trong mắt Tần Dược lại nhìn thấy nữ quỷ áo đỏ phía sau Tiểu Yến cầm thìa đút từng miếng cho Tiểu Yến ăn.
Gương mặt cô ta vô cùng hạnh phúc.
Nhưng lúc này, nam tử áo đen kia vô cùng phẫn nộ, dường như đang tức giận mắng gì đó.
Chẳng qua anh ta không làm được gì cả.
Tần Dược hít sâu một hơi.
"Cô giáo, tôi có thể vào gặp Tiểu Yến không?" Tần Dược hỏi.
"Thật ra cũng được, nhưng anh đừng chạm vào Tiểu Yến, cũng đừng ngồi bên cạnh cô bé." Cô giáo nói với ánh mắt phức tạp.
"Không sao, tôi biết rồi!"
Tần Dược nói.
Chủ nhiệm lớp vội vàng cản Tần Dược lại và nói: "Thật ra không được đâu. Tình trạng của Tiểu Yến không bình thường."
Cô ta quay đầu nhìn Tiểu Yến, sau đó đóng cửa lại.
"Tiểu Yến được đưa tới đâu vào năm ngoái. Mẹ cô bé bị thần kinh có tính di truyền, sau khi sinh xong thì bị trầm cảm rất lâu, bệnh tình càng ngày càng nghiêm trọng. Sau đó căn cứ theo lời hàng xóm nói, bởi vì chút mâu thuẫn nhỏ, mẹ cô bé đã giết ba cô bé."
Cô ta vừa nói xong, mọi người ở đây đều rùng mình.
"Cô ta dùng dao phân thây ngay trước mặt Tiểu Yến."
"Sau đó, cô ta còn đâm mù một mắt của Tiểu Yến. Hàng xóm nghe được tiếng cô bé khóc thảm quá mới đến gõ cửa. Sau đó, mẹ Tiểu Yến nhảy lầu!"
"Cả hai người đều chết."
Mọi người nhất thời cảm giác rợn cả tóc gáy.
Bọn họ gần như theo bản năng nghĩ Tiểu Yến có bị di truyền bệnh này không?
"Nếu chỉ có vậy thì không sao. Nhưng vấn đề là sau khi Tiểu Yến đến đây vẫn thường xuyên nói chuyện một mình, gọi ba mẹ."
"Các hành động cử chỉ của cô bé cũng vô cùng kỳ quái."
"Còn nữa, một khi có người ngồi xuống chỗ bên cạnh cô bé sẽ tự nhiên bị ngã, thậm chí cảm thấy rất lạnh, sau khi trở về thì bệnh nặng một trận."
"Đặc biệt là lúc ăn cơm căn bản không thể đút, cô bé cũng sẽ không ăn."
Tần Dược nói ra: "Mẹ cô bé đang đút cho cô bé ăn."
Chủ nhiệm lớp kinh ngạc nhìn Tần Dược.
"Sao anh biết? Tiểu Yến quả thật có nói mẹ cô bé đút cho cô bé ăn."
"Tôi nhìn thấy được!"
Tần Dược trả lời.
Chủ nhiệm lớp nhất thời hoảng sợ, sởn tóc gáy.
"Anh đừng, đừng nói đùa. Đây chỉ là ảo giác của Tiểu Yến thôi. Dù sao mẹ cô bé phân thây ba cô bé ngay trước mặt, cô bé bị kích thích lớn như vậy!"
Chẳng qua cô ta vừa nói vậy thì có người đã phản đối.
"Vậy thì chưa chắc!"
Trình Phong vẫn luôn ở bên cạnh chợt nói.
Anh ta thật sự quá quen thuộc với cảnh tượng này.
"Tần đại sư, anh cố ý đến thăm đứa bé này, có phải đã phát hiện ra điều gì không? Đứa bé này bị mấy thứ bẩn thỉu kia quấn lấy à?"
"Không sai." Tần Dược gật đầu.
Trình Phong nói ngay: "Chẳng trách được, cử chỉ của đứa bé này cũng là điển hình đụng phải quỷ. Tôi quá quen thuộc với điều này."
"Bây giờ, không chừng mẹ cô bé đang đút cho cô bé ăn cơm đấy!"
"Cô nói không có cách nào tới gần, chắc chắn là mẹ cô bé cố ý quấy rối. Ngồi ở bên cạnh Tiểu Yến chẳng phải là ngồi lên người mẹ cô bé sao? Người bình thường tiếp xúc với âm khí, đương nhiên sẽ bệnh nặng một trận."
"Còn nữa, các người đừng có không tin ma quỷ. Có nhiều chuyện ngay cả khoa học cũng không giải thích được."
"Giống như con gái tôi trước đây bị mấy thứ bẩn thỉu quấn lấy, vẫn nhờ Tần đại sư đích thân ra tay giải quyết, vào ban đêm chém bốn con, ba con hoảng sợ chạy mất đấy."
"Cô giáo, cô cứ để Tần đại sư vào thử xem đi. Có lẽ cô không biết bản lãnh của anh ấy nhưng tôi có thể đánh cược, Tần đại sư có thể đối phó với những chuyện này."
Không hổ danh là người quanh năm có kinh nghiệm với chuyện này, Trình Phong nói đều đúng cả.
"Đại sư?" Chủ nhiệm lớp nghi ngờ nhìn Tần Dược.
Dù sao hôm nay Tần Dược mặc trang phục bình thường, bởi vì để tóc dài trông có vẻ nghệ sĩ.
Đó là đại sư sao?
"Xin hỏi ngài làm nghề gì?"
"Đoán mệnh sư, cũng biết một ít về phong thủy và bắt ma quỷ." Tần Dược trả lời.
"Tần đại sư khiêm tốn rồi!" Trình Phong cười nói: "Anh đâu chỉ biết một ít về bắt ma quỷ chứ! Anh là người giỏi nhất mà tôi từng gặp đấy."
Ở đây ngoài Trình Phong, những người khác còn không biết Tần Dược biết phong thuỷ và bắt quỷ.
Tất cả nhất thời càng kính nể Tần Dược hơn.
Chẳng qua bọn họ càng sợ hơn là trên thế giới này thật sự có ma quỷ?
Điều này có phần khiêu chiến tam quan của bọn họ.
"Tóm lại, cô cứ để tôi vào xem thử đi."
"Được!"
Cuối cùng, giáo viên chủ nhiệm cũng đồng ý.
Dù sao, trong môi trường cô nhi viện này, bọn họ không thể nào mời đại sư gì đó cho Tiểu Yến được.
Bình thường Tiểu Yến không ăn cơm, các cô ăn cơm xong sẽ cho Tiểu Yến một ít đồ ăn vặt. Tiểu Yến cũng dựa vào những thứ này mới có thể duy trì dinh dưỡng trong cơ thể.
Cho dù là vậy, cô bé vẫn rất gầy yếu.
Tần Dược đi tới, đá văng cái ghế bên cạnh Tiểu Yến ra.
Trong thị giác của Tần Dược, mẹ của Tiểu Yến nhất thời bị đạp ngã xuống đất.
Người phụ nữ này vốn mặc váy đỏ trông rất xinh đẹp.
Vào lúc này, chiếc váy không ngờ bị nhuộm thành màu máu, không chỉ thế, não bị méo, đầu vỡ máu chảy, cực kỳ khủng bố.
"Hừ!"
Tần Dược hừ lạnh một tiếng.
"Thức thời một chút, nếu không ta sẽ khiến cho cô hồn bay phách tán!"
Sau đó, Tần Dược ngồi xuống đất, ngay bên cạnh Tiểu Yến.
Hắn cầm thìa và bắt đầu đút cơm cho Tiểu Yến.
Tiểu Yến há miệng ăn luôn.
Sau đó, cô bé giống như con rối bị điều khiển nghiêng đầu nhìn về phía Tần Dược.
Cô bé chớp chớp mắt, ánh mắt có vẻ hơi ngốc.
"Chú bắt nạt mẹ cháu à?"
Tần Dược nói ra: "Cô ta không cho cháu ăn cơm, là đang hại cháu đấy."
Tiểu Yến gật đầu: "Mẹ nói nhớ cháu nhưng ba cứ mắng mẹ."
Tần Dược ngẩng đầu nhìn về phía nam quỷ bên phải Tiểu Yến.
Lúc này, đối phương không còn phẫn nộ nữa, ngược lại nhìn Tần Dược cười hiền hòa.
Nhưng mẹ Tiểu Yến lại vô cùng tức giận, chẳng qua chỉ có thể nấp ở phía xa, run lẩy bẩy, cực kỳ sợ Tần Dược.
Thật hay cho một đôi hồn vợ chồng bất hòa.
Nếu để kẻ tu luyện tà ác nào đó bắt được bọn họ, chắc chắn sẽ ngửa mặt lên trời cười to!
Đôi quỷ hồn này đã biến thành oan hồn.
Lúc hai người còn sống bởi vì cãi nhau, hiểu lầm rồi tra tấn nhau, sau khi chết có oán khí cực lớn.
Nam quỷ ở bên cạnh bảo vệ Tiểu Yến, lúc Tiểu Yến vui vẻ thì vui vẻ theo, còn nữ quỷ lại tức giận.
Nữ quỷ muốn giết Tiểu Yến, lúc hại Tiểu Yến thì rất vui vẻ, còn nam quỷ lại tức giận.
Chuyện này thật sự quá đặc biệt.
Cho nên Tần Dược không giết chết hai quỷ này, giữ bọn họ lại còn có tác dụng.
Tần Dược nhanh chóng đút xong bữa cơm này.
Sau đó, hắn vỗ vào sau lưng Tiểu Yến, để linh khí đánh vào trong cơ thể của đối phương.
Tiểu Yến đã rất lâu không ăn nhiều cơm như vậy, dạ dày đã co lại hết mức. Bây giờ cô bé đột nhiên ăn nhiều, tất nhiên sẽ buồn nôn.
Cho nên hắn dùng linh khí để giúp cô bé tiêu hóa nhanh hơn, cũng tăng cường sức khỏe cho Tiểu Yến.
Tần Dược vừa tiếp xúc đã cảm nhận được sự khác biệt của Tiểu Yến.
Cơ thể của Tiểu Yến thuộc về thể chất đặc biệt - cơ thể Huyền m.
Nói trắng ra là bé gái được sinh ra vào giờ âm tháng âm ngày âm năm âm.
May mắn vì bây giờ đang ở thời đại mạt pháp.
Bằng không ở trong thời loạn, chắc hẳn đã có kẻ tu luyện độc ác để ý tới cô bé.
Đương nhiên, cơ thể Huyền m sẽ mạnh dần lên theo tuổi tác.
Đặc biệt là sau khi cô bé có kinh nguyệt lại càng khủng bố hơn.
Nếu không có phương pháp tu luyện, chứng bệnh cơ thể lạnh có thể khiến Tiểu Yến chết cóng.
Mà người có loại thể chất này từ nhỏ đã thông âm dương.
Vậy có ý gì à?
Nghĩa là từ nhỏ Tiểu Yến đã có thể nhìn thấy được thứ người khác không thấy.
Bình thường được gọi là mắt m Dương.
Thậm chí, Tần Dược nghi ngờ mẹ Tiểu Yến bị bệnh tâm thần cũng có liên quan tới chuyện sinh ra Tiểu Yến.
Mà Tiểu Yến có mắt m Dương, thường nhìn được thứ mà người khác không thấy.
Đứa bé còn nhỏ không hiểu, tất nhiên sẽ nói với mẹ.
Sau đó, bệnh của mẹ Tiểu Yến càng nặng hơn.
Điều này cũng giải thích vì sao mẹ của Tiểu Yến muốn đâm mù mắt của Tiểu Yến.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận