"Được, tôi đi tìm phụ huynh kia, sau đó lại tới nhé!"
"Ừ!"
Điền Tuyết Thiền nhanh chóng liên lạc với phụ huynh kia.
Đối phương rất ngạc nhiên khi nghe Điền Tuyết Thiền nói có quen biết với Tần đại sư ở thành phố Hàng, nói sẽ tới ngay.
Ba giờ chiều, Điền Tuyết Thiền xin nghỉ, cùng đứa nhỏ và phụ huynh đến trong cửa hàng Thần Toán của Tần Dược.
Ba người không gặp cản trở gì, tiến vào trong cửa hàng.
Điền Tuyết Thiền nhìn thấy Tần Dược, ánh mắt sáng ngời.
Bây giờ Tần Dược thay đổi thật sự quá nghịch thiên.
Chẳng qua lúc này cô ta không trêu đùa hắn giống như trên WeChat.
Không chỉ vì có trẻ con ở đây, còn bởi vì Tần Dược trong hiện thực có khí chất xuất trần, mơ hồ có một cảm giác siêu nhiên.
Nói mấy lời trêu chọc đều là không tôn trọng.
"Tần đại sư, chào cậu, đây là ngày tháng năm sinh của con gái tôi."
"Được!"
Tần Dược không từ chối, nhận lấy tờ giấy trong tay đối phương.
Lúc này, mắt cô bé vẫn còn đỏ hoe. Cô bé đã khóc cả buổi sáng, bây giờ bình tĩnh hơn nhiều.
"Vưu Minh Khê, tên rất hay!"
Tần Dược khen một câu.
Mẹ của Vưu Minh Khê gượng cười, không nói gì thêm.
Tần Dược nhẹ nhàng phất qua đỉnh đầu Vưu Minh Khê.
Ánh mắt Vưu Minh Khê vô thức nhìn về phía Tần Dược.
Sự sợ hãi trong mắt dần biến mất.
Nếu muốn tính, Tần Dược cũng không keo kiệt mấy lời nói.
"Năm nay, con gái cô tám tuổi, được mọi người cưng chiều, già trẻ trong nhà đều cưng như hòn ngọc quý trên tay. Cô còn có một cậu con trai, năm nay đã mười ba tuổi!"
Mẹ của Vưu Minh Khê nghe đến đây, ánh mắt lập tức sáng ngời.
Tần đại sư này tính rất chuẩn.
Chẳng qua, cũng có thể là do giáo viên này quan sát cuộc sống của cô ta, nói cho Tần đại sư biết.
Cho nên cô ta không có phản ứng quá lớn.
Tần Dược nói tiếp: "Ban đầu, bạn nhỏ không sao. Nhưng đến năm bốn tuổi thì gia đình gặp phải một biến cố, ông nội của đứa trẻ đã qua đời!"
"Khi ông nội còn sống, rất thích bạn nhỏ này."
"Trước khi ông ta chết, có nói muốn gặp mặt cháu gái, nhưng cuối cùng vẫn không gặp được. Buổi tối ông ta mất, con gái cô còn nhắc cô phải gọi con bé dậy, con bé muốn tiễn ông nội, nhưng các người không ai để ý tới lời nói của một đứa trẻ."
Mẹ của Vưu Minh Khê nghe được lời này, sắc mặt cuối cùng thay đổi.
Cô ta lập tức kích động, rơm rớm nước mắt, giọng nói khẽ run rẩy.
"Tần đại sư, cậu tính quá chuẩn."
Bởi vì thường xuyên đoán mệnh, mẹ của Vưu Minh Khê cũng xem như có kiến thức rộng rãi.
Thật ra phần lớn thời gian, những người đoán mệnh không thể nói chính xác chuyện xảy ra, còn phải hỏi thăm một lúc.
Nhưng Tần Dược căn bản không cần.
Trực tiếp nói ra nội dung.
Làm này, mẹ của Vưu Minh Khê đã hoàn toàn tin tưởng hắn.
Tần Dược căn bản không cần nói ra chuyện sau đó, người mẹ này đã bắt đầu kẻ hết.
"Tần đại sư, ông cụ có năm người con trai, cháu sinh ra cũng toàn con trai, con gái tôi là đứa con gái duy nhất của nhà họ Vưu. Từ khi nó còn nhỏ, ông nội đã rất thích nó rồi."
"Bốn năm trước, trước khi ông nội của đứa trẻ mất, có nói muốn gặp Tiểu Khê. Do ông nội bị bệnh ung thư, đến lúc hấp hối thì trông rất đáng sợ. Chúng tôi lo sẽ dọa tới đứa trẻ, nên căn bản không gọi Tiểu Khê tới."
Phải biết người bị bệnh ung thư kéo dài tới giai đoạn cuối, cả người chỉ còn lại da bọc xương.
Ông nội vốn rất cao lớn lại biến thành một bộ xương khô.
Cuối cùng lúc chết còn trợn trừng mắt mà chết.
Bởi vì quá đau đớn.
Mẹ của Vưu Minh Khê tất nhiên không hy vọng con mình nhìn thấy được.
"Sau khi ông nội qua đời, đặt trong quan tài ba ngày, Tiểu Khê không có ai chăm sóc cũng được dẫn tới. Buổi tối hôm trước khi đưa chôn, Tiểu Khê lại nói hôm sau muốn cùng đi lên núi, nói ông nội muốn nhìn con bé, chúng tôi cũng không để tâm."
"Dù sao đó cũng là lời đứa trẻ nói, con bé mới bốn tuổi thì biết gì chứ?"
"Cho dù hiểu, cũng không thể để đứa trẻ tham dự vào chuyện chôn cất này!"
"Bốn giờ sáng đã phải dậy, đưa quan tài tới dưới chân núi chôn, sao có thể bảo đứa trẻ đi, nó còn là một con bé."
"Đợi đến lúc chúng tôi trở lại, Tiểu Khê cứ khóc nức nở, còn gọi ông nội, nói con bé sai rồi."
Mẹ Vưu Minh Khê nói tới đây cũng nghẹn ngào.
"Ông nội của đứa trẻ nói muốn gặp đứa trẻ, cuối cùng vẫn không gặp được, sau khi chết hình thành chấp niệm." Tần Dược nói.
Mẹ của Vưu Minh Khê cũng gật đầu: "Đại sư khác cũng nói vậy, còn đốt giấy, đâm người giấy, đôi khi có tác dụng, đôi khi lại không được."
"Năm ngoái, đứa trẻ học lớp một thì gặp chuyện, chúng tôi đã vội vàng chuyển trường. Lúc đó, chúng tôi gặp được một đại sư rất lợi hại. Nhưng ông ta nói chúng tôi tới muộn, ông ta chỉ có thể áp chế giúp ba năm. Nhưng còn chưa tới ba năm thì Tiểu Khê đã gặp phải chuyện này. Quan trọng nhất là buổi sáng tôi gọi điện thoại cho đối phương, mới phát hiện đại sư này đã qua đời. Đúng rồi, đại sư này cũng rất có tiếng ở thành phố Hàng, họ Liễu. Không biết Tần đại sư có biết không."
Đại sư thành phố Hàng, họ Liễu?
Đây không phải là Liễu Ngũ gia, còn có thể là ai chứ?
Tần Dược thật sự dở khóc dở cười.
Liễu Ngũ gia này còn chết vì hắn đấy.
"Ông ta nói không sai, thật sự hơi muộn!"
"Nếu lúc đó các người đưa đứa trẻ lên núi, lại cúng tế một đợt, qua bảy ngày sẽ không sao."
"Nhưng các người không làm thế, ngược lại còn trốn xa hơn."
"Ông nội của đứa trẻ cảm thấy các người sợ ông ta, trong lòng sinh ra oán giận."
"Nhưng ông ta dù sao cũng là ông nội của đứa trẻ nên không hóa thành lệ quỷ, hồn phách đã theo luân hồi chuyển thế, nhưng chấp niệm lưu lại hình thành đôi mắt, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện."
Nếu hồn phách còn, rất nhiều đại sư có thể bắt hồn phách, đánh cho đối phương hồn bay phách lạc.
Nhưng bây giờ, hồn phách của đối phương có lẽ đã chuyển thế, có lẽ đã đầu thai.
Chỉ còn lại có một chút chấp niệm, vậy xử lý thế nào?
Đừng tưởng chấp niệm thì dễ xử lý, ngược lại loại không hình, không bóng này,
Lúc không phát tác thì căn bản không thể nào sờ tới.
Cho nên Liễu Ngũ gia cũng không có cách nào, cuối cùng tạo ra một thanh hoàng kim kiếm để trấn áp hồn phách của đứa trẻ, cũng khiến cho tai họa rời xa.
Chỉ một thanh kiếm này, ông ta đã thu mẹ của Vưu Minh Khê ba trăm nghìn.
Một năm trước, có thể nói số tiền này cũng xem như tất cả tiền tiết kiệm trong nhà Vưu Minh Khê.
Mà lúc này, mẹ của Vưu Minh Khê cũng chợt hiểu ra.
"Lại có chuyện như vậy sao? Liễu đại sư không nói với tôi nhiều như vậy!"
Tần Dược mỉm cười nói: "Huyền Môn Thuật, có nhiều người hiểu được bề ngoài nhưng không hiểu được bản chất bên trong, không giải thích cũng là bình thường."
Có lẽ Liễu Ngũ gia biết chuyện gì xảy ra, nhưng phát hiện mình không xử lý được, nên mượn cớ thôi.
Về phần tại sao ban đầu nói hoàng kim kiếm phù áp chế ba năm, bây giờ không hữu hiệu nữa?
Đương nhiên là vì quỷ khí sống lại!
Quỷ khí bùng phát gấp đôi, dẫn đến lực lượng quỷ dị tăng thêm. Vưu Minh Khê bị chấp niệm của ông nội quấn lên, bình thường bát tự yếu, dễ gặp phải thứ dơ bẩn, cho nên đã kích hoạt này: chấp niệm người đã mất ẩn nấp ở trong núi lửa tối tăm kia.
Cho nên, Vưu Minh Khê lại nhìn thấy được đôi mắt kia.
Nghe Tần Dược miêu tả.
Lúc này, mẹ Vưu Minh Khê nhìn Tần Dược tràn trề hy vọng.
"Vậy Tần đại sư, cậu có thể ra tay không? Tình hình của Tiểu Khê nhà tôi như vậy, cầu xin cậu cứu con bé."
"Đương nhiên, rất đơn giản!"
Tần Dược trả lời rất thoải mái.
Mẹ Vưu Minh Khê nghe vậy, nhất thời sửng sốt.
Phải biết những đại sư kia gặp phải tình hình của Vưu Minh Khê, phần lớn đều nói rất khó.
Sau khi nói xong, đều đòi bọn họ rất nhiều tiền.
Nhưng tới chỗ Tần Dược lại một câu rất... đơn giản.
Điều này làm mẹ Vưu Minh Khê cũng thấy bất ngờ.
"Bạn nhỏ, cháu nhắm mắt lại, khi nào tôi nói mở thì cháu hãy mở ra."
Vưu Minh Khê gật đầu.
Cô bé nhắm mắt lại.
Sau đó, Tần Dược rót linh khí vào tay, chém ở trước mặt Vưu Minh Khê.
Trong phút chốc, một tia khí đen hiện ra.
Theo một chém này, khí đen kia lăn lộn, chậm rãi tràn ra, sau đó xuất hiện một cặp mắt cách Vưu Minh Khê khoảng nửa mét.
Đây là đôi mắt đen trắng rõ ràng nhưng không có viền mắt, mí mắt và cả tròng mắt.
Vô cùng khiếp người.
Bất kể là mẹ của Vưu Minh Khê hay Điền Tuyết Thiền đều run rẩy.
Hai người bị dọa rồi.
Phải biết, cho dù là mẹ của Vưu Minh Khê cũng chỉ nghe được con gái la hét ầm ĩ nhưng chưa từng nhìn thấy đôi mắt này.
Bây giờ bà ta vừa nhìn qua, quả nhiên là một đôi mắt, không chỉ thế, đôi mắt này còn dọa người như vậy.
Hai vật hình cầu.
Không có cơ bao quanh.
Hai con mắt lớn như vậy xuất hiện ở giữa không trung, đừng nói trẻ con, đến người lớn cũng phải giật mình.
Không chỉ thế, đôi ánh mắt này còn rất hung ác.
Hình như nó tràn ngập oán niệm, phẫn nộ, căm phẫn vân vân.
Ánh mắt đầy ác ý như vậy.
Ai không sợ chứ?
Mẹ Vưu Minh Khê lập tức òa khóc.
Cô ta quả thật không dám tưởng tượng, con gái mình đã phải sợ hãi thế nào khi cứ phải đối mặt với thứ như vậy trong suốt mấy năm qua.
Đứa trẻ này đúng là số khổ.
Tần Dược quan sát đôi mắt này.
Thứ này quả thật hung ác.
Nếu không thật sự xử lý, cộng thêm quỷ khí sống lại, cô bé này không sống quá nửa năm, sẽ bị quỷ quái dọa chết.
Nhưng thứ này ở trong tay của Tần Dược lại rất thành thật.
Tần Dược chặt đứt sợi khí đen kết nối với trên người cô bé, lại giơ tay ra bóp nát hai tròng mắt này. Chúng biến thành sương mù màu đen và biến mất.
Những sương mù màu đen vừa biến mất.
Cuối cùng đều bị Tần Dược thu làm oán niệm.
Giải quyết xong.
Chỉ đơn giản như vậy.
Làm một cao thủ nửa bước Kim Đan, Tần Dược chẳng qua nhấc tay là làm được.
Chỉ có những tu sĩ có thực lực tương đối kém, mới cảm thấy khó giải quyết.
Càng chưa nói tới, rất nhiều người đều là đại sư giả.
"Được rồi, cháu có thể mở mắt ra!"
Tần Dược nói.
Vưu Minh Khê mở mắt.
"Cháu còn có thể nhìn thấy con mắt nữa không?"
Tần Dược hỏi.
Vưu Minh Khê lắc đầu.
"Không có mắt!"
"Được, chú sẽ cho cháu một tấm phù, như vậy cháu sẽ hoàn toàn an toàn rồi."
Tần Dược cười với vẻ cưng chiều, sau đó bảo Phương Minh Húc lấy ra một tấm phù trừ tà chưa gấp.
Sau khi viết ngày tháng năm sinh của Vưu Minh Khê lên trên đó, hắn gấp phù trừ tà này và bỏ vào trong túi gấm, sau đó bảo Vưu Minh Khê đeo lên.
"Tôi cho bạn nhỏ một tấm phù trừ tà, dạo này không quá thái bình, cho dù loại bỏ được chấp niệm của hồn phách, nhưng trải qua bốn năm này, mạng của bạn nhỏ yếu hơn mạng những đứa trẻ khác, hồn phách nhẹ, cố gắng đừng để xảy ra ngoài ý muốn."
"Được, cảm ơn Tần đại sư."
Sau khi mẹ của Vưu Minh Khê chứng kiến qua thủ đoạn của Tần Dược, cảm thấy đây là một đại sư thật sự, lúc này cũng trở nên kính cẩn lễ phép.
"Đại sư, vậy còn chi phí..."
Mẹ của Vưu Minh Khê ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Đại sư lợi hại như thế, chắc chắn là rất đắt!
Cô ta không mang theo bao nhiêu tiền, trong thẻ ngân hàng chỉ còn lại có ba mươi nghìn, không biết có đủ dùng không.
"Tổng cộng hai nghìn rưỡi, trong đó năm trăm là tiền bắt quỷ, hai nghìn là tiền phù lục."
Loại khách hàng tới cửa có thể trực tiếp giải quyết luôn đều có giá giống như đoán mệnh.
Chỉ có loại trong phòng livestream này cần phải lợi dụng lưới Thiên Đạo ngao du hàng phục quỷ vật mới tốn mười nghìn.
Đương nhiên, nếu là hồn phách hung ác, Tần Dược tất nhiên sẽ lấy thêm.
Chẳng qua giá này rõ ràng đã khiến mẹ của Vưu Minh Khê chấn động.
"Hai nghìn rưỡi? Tần đại sư, cậu xác định chỉ cần vậy thôi sao?"
Vậy cũng quá rẻ rồi.
Đây chính là đại sư thật sự có bản lĩnh đấy.
Ở bên ngoài tốn mấy trăm nghìn cũng không mời được.
Mẹ của Vưu Minh Khê hỏi dò: "Có phải là hơi ít."
Tần Dược cười: "Không ít, chỗ tôi có quy định giá công khai, bắt quỷ đoán mệnh dễ bình thường là năm trăm."
Sau đó, gương mặt hắn trở nên nghiêm túc, nói: "Nếu cô cảm thấy quá ít, lại mua thêm tấm Khai Trí Phù cho đứa trẻ, có thể giúp cô bé trở nên thông minh hơn. Còn về phần cô thì mua một tấm Kiện Khí Phù đi."
"Tháng trước cô mới phá thai nhưng vẫn muốn giấu công ty đi làm, lâu ngày sẽ lao lực thành bệnh! Nửa năm sau, có thể sẽ kiểm tra ra ung thư cổ tử cung."
"Bây giờ cô bắt đầu bảo vệ mình, cũng không đến mức phát triển thành nghiêm trọng như vậy."
Sau khi mẹ Vưu Minh Khê nghe được, giật mình kinh ngạc.
Chuyện này cũng có thể tính ra à?
Phải biết hai tháng trước, cô ta và chồng không dùng biện pháp tránh thai, kết quả tháng trước có thai. Trong nhà đã có hai đứa trẻ, cô ta tất nhiên không định có nữa, mới làm phẫu thuật xong.
Hơn nữa, cô ta không nói với ai về chuyện này, ba mẹ hai bên đều không biết, chỉ xin công ty nghỉ ốm hai ngày.
......
Cô ta hoảng thật sự khi nghe mình có thể bị ung thư cổ tử cung.
"Tần đại sư, tôi mua, tôi mua!"
"Vậy hai tờ phù này là hai mươi nghìn một tờ!"
Mẹ Vưu Minh Khê do dự một lát, sau đó quyết định, mua!
Cô ta lập tức quét ba mươi nghìn, còn xin bên chồng cô ta mười nghìn.
Mua hai tờ phù.
Tần Dược gấp Khai Trí Phù, để vào trong túi nhỏ của Vưu Minh Khê.
Sau đó, hắn lại cho mẹ của cô bé một cái túi gấm, bên trong chính là Kiện Khí Phù.
Mà mẹ Vưu Minh Khê vừa treo phù này lên người, đã cảm giác được một luồng nhiệt truyền vào trong cơ thể của mình, đau đớn, buồn bực ngày trước đều biến mất, còn có một luồng khí nóng chạy khắp cả người.
Đây đúng là một bảo bối lớn.
"Đồ tốt đấy, Tần đại sư!"
Đồ tốt như vậy, có phải là bán lỗ vốn không?
Cô cũng sốt ruột thay cho Tần đại sư.
"Cô thấy tốt là được rồi. Phù này chỉ có tác dụng cho một mình cô thôi, đừng thấy tốt lại cho con và chồng đeo. Nếu cần thì mua tiếp, chẳng qua hiệu quả cũng chỉ có một năm."
"Tần đại sư đúng là con giun trong bụng tôi, vậy tôi yên tâm đeo, chờ có tiền sẽ tới mua tiếp."
Mẹ của Vưu Minh Khê gật đầu, cô ta vốn nghĩ đồ tốt như vậy, sau khi sức khỏe của mình hồi phục, sẽ cho chồng và con đeo.
Kết quả phù lục chỉ có tác dụng với một người, cô ta cũng từ bỏ ý nghĩ này.
"Bạn Tần, cậu cũng cho tôi một phù trừ tà đi!"
Điền Tuyết Thiền cũng vội nói.
Tần Dược cười: "Bạn học cũ thì giảm giá 50%, có cần Dưỡng Nhan Phù không?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận