Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoán Mệnh Trực Tiếp: Thủy Hữu, Đầu Ngươi Xanh

Chương 335: Nợ Nhân Quả

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:31:14
Tần Dược hỏi: "Bây giờ tim có còn khó chịu nữa không?"
"Ôi, bây giờ tôi cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, thoải mái hơn!"
Nói đến thì đúng là thần kỳ.
Loại bệnh này, uống thuốc không khỏi, khám bác sĩ cũng không ra.
Thế mà đến chỗ Tần đại sư xem một chút lại có thể thật sự chữa khỏi!
"Cảm ơn Tần đại sư!"
"Không có gì, 8 giờ tối hôm nay bác đi đốt áo lạnh, sau đó về nhà tắm rửa, ngủ một giấc là tốt rồi!"
"Được được."
"Thế Tần đại sư, hết bao nhiêu tiền thế?"
Người phụ nữ trung niên biết, mời đại sư ra tay thì cũng phải mất tiền.
Cũng không biết là tốn bao nhiêu.
"Quét mã, 500 đồng là được!"
"Được được được."
Số tiền này đối với người phụ nữ trung niên cũng không coi là nhiều.
Nhưng mà, bà ta còn nghe nói đến điều khác.
"Tần đại sư, tôi nghe nói rằng phù của cậu rất công hiệu, có thể cầu một lá phù cho chồng tôi được không, để ông ấy có thể sớm tỉnh lại, ông ấy chính là trụ cột của gia đình tôi!"
Người phụ nữ trung niên nói, lấy tay gạt nước mắt.
Cũng rất đáng thương.
"Cũng được, nhưng mà phù vô cùng đắt, kiện khí phù có thể khiến con người khoẻ mạnh có giá 20.000, cũng có thể mua một số thứ để chăm sóc sức khoẻ như nước huyết nhân sâm, một hộp chỉ cần 100 đồng."
"Tần đại sư, lấy cho tôi phù là được."
Thứ hời thì không có đồ tốt, đồ tốt thì lại không rẻ.
Vị Tần đại sư này thần kỳ như vậy.
Kiện khí phù này chắc chắn dùng tốt.
"Vậy thì nước huyết nhân sâm này cũng mua luôn đi, bác một hộp, chồng bác một hộp."
"Một tuần một lọ, đã nhớ chưa?"
"A a a, được, được!" Người phụ nữ trung niên gật đầu đáp ứng.
Sau đó, Tần Dược cầm một lá kiện khí phù đã vẽ xong, gấp lại cho vào túi thơm.
Giao cho người đối diện.
"Nếu không có chỗ để thì có thể đặt nó ở đầu giường hoặc ở dưới gối cũng được!"
"Vâng đại sư, cảm ơn ngài!"
Một mạch tiêu hết 20700 đồng, người phụ nữ trung niên nhìn phú quý này mới rời khỏi đây.
Bà ta về bệnh viện, nhìn người chồng nằm trên giường bệnh, đưa tay lên gạt nước mắt.
Người chồng thân cao 1m8 trở lên, lúc còn trẻ vô cùng đẹp trai, về già dáng người mập mạp, vô cùng khôi ngô, cân nặng rơi vào khoảng 200 cân.
Kể từ khi bị tắc mạch máu não, một người phụ nữ chân yếu tay mềm như bà lại phải giúp ông ấy xoay người, đấm lưng, bóp chân.
Chỉ sợ cơ bắp ông ấy bị suy thoái.
Cho dù như vậy thì dùng mắt thường cũng có thể thấy rõ chồng mình đã gầy đi.
Không thể nuốt xuống được, tất cả thức ăn đều phải dùng máy xay sinh tố xay nhuyễn rồi dùng ống tiêm bơm vào thực quản.
Trực tiếp đưa đến dạ dày, mới có thể hấp thu được.
Hiện tại lại đến giờ cho ăn cơm.
Bà ta đem kiện khí phù đặt dưới gối người chồng, sau đó cầm dụng cụ cho ông ấy ăn cơm.
Đợi đến khi ăn xong.
Bà ta thở dài một hơi, chỉ cảm thấy toàn thân mỏi mệt.
Đúng lúc này, bà ta nhìn thấy hộp thuốc chăm sóc sức khoẻ mà Tần Dược đưa cho bà.
Nghĩ một chút, cũng đang tiện!
Người phụ nữ trung niên này cầm một ống, bơm vào dạ dày của chồng mình.
Sau đó lại bơm thêm một ít nước muối để đẩy hết thuốc vào trong.
Đóng ống dạ dày lại.
Sau đó bà ta đi thu dọn bát đũa, rửa sạch máy xay sinh tố rồi mới có thể ăn cơm.
Mà vào lúc bà ta rời khỏi.
Bà ta không thể nào biết được, lúc này cả người của chồng bà ta ra đầy mồ hôi.
Một cỗ khí nóng nồng đậm nổ tung bên trong dạ dày của ông ta, lan ra khắp cơ thể.
Cuối cùng tràn vào não của ông ta.
Mạch máu bị tắc, trực tiếp mở ra thông thoáng.
Không chỉ như vậy, những cặn bã bế tắc trong người đều xuôi theo mạch máu bài xuất ra ngoài.
Thời gian trôi qua, những dây thần kinh bị đè ép cũng khôi phục lại.
Người đàn ông đã hôn mê 3 tháng, dần mở mắt ra.
Ông ta nhìn thấy trần nhà.
Đảo mắt nhìn quanh bốn phía.
Ông ta cảm thấy dạ dày có chút khó chịu, giơ tay lên, vẫn còn có chiếc kim đâm sâu vào mạch máu.
"Bịch!"
Tiếng rơi đồ vang lên, ông ta nhìn sang thì thấy được người phụ nữ trung niên đã tiều tụy đi rất nhiều đang phát ra tiếng khóc.
"Lão Trần, lão Trần cuối cùng ông cũng tỉnh lại rồi!"
"Bác sĩ, bác sĩ chồng tôi tỉnh lại rồi."
"Hu hu, lão Trần, ông có còn nhớ tôi không?"
Người đàn ông trung niên này cất giọng khàn khàn, hỏi: "Tôi bị làm sao vậy?"
"Ông bị bệnh, là tắc mạch máu não đó!!! Chỉ thiếu chút nữa là chết rồi, may mà ông vẫn tỉnh lại được."
Sau đó, bác sĩ vào kiểm tra một đợt, xác nhận tình trạng khôi phục.
Nhưng mà người phụ nữ trung niên này lại cảm thấy tất cả những điều này thực ra là do lá phù hoặc là nước huyết nhân sâm của Tần đại sư mới có thể làm chồng bà tỉnh lại được.
Nếu không thì tại sao lại có thể trùng hợp như vậy.
Hôm nay bà ta vừa mới mua phù và nước huyết nhân sâm thì chồng bà ta đã tỉnh lại rồi?
Hôm nào bà ta nhất định phải mua một cái cờ thi đua đưa đến chỗ Tần đại sư.
Cùng lúc đó.
Trong cửa hàng thần toán của Tần Dược.
Lại có khách tới.
Nhưng mà cũng không hẳn là khách hàng.
Cũng coi như là người quen.
Một người chính là người mới quen biết hôm qua, Cảnh Thu.
Một người khác thế mà lại là người quen cũ, đội trưởng cục đặc dị, Ngụy Dương.
Mặt khác, Ngụy Dương đương nhiên cũng có quen Cảnh Thu.
Người này là người mà hắn ta đã làm hồ sơ cho.
Mức độ nguy hiểm không cao, chỉ có cấp C mà thôi.
Không nghĩ đến lại có quan hệ với Tần Dược.
"Ngụy đội trưởng ngồi ở đây trước nhé, tôi và Cảnh đạo hữu có chút việc cần giao lưu bàn bạc."
"Được, tôi không vội, Tần đại sư cứ làm việc trước đi."
Tần Dược đưa Cảnh Thu qua một bên, cũng không đề phòng Ngụy Dương việc gì.
Cảnh Thu lấy ra chuông chiêu hồn, sau đó thả ra ngoài ba cô hồn dã quỷ.
Tần Dược dùng ngọc phù nhận lấy, sau đó chuyển cho Cảnh Thu 6000.
Mà lúc này, Tiểu Tử đã bưng trà lên.
Đối với người tu chân, Tần Dược cũng không hề keo kiệt.
Đó chính là trà huyết nhân sâm.
Cảnh Thu ngửi được mùi của trà, lập tức cảm thấy mình không thể đi được nữa rồi!
Tần Dược thấy cảnh tượng này, sao có thể không hiểu nữa.
Hắn vừa cười vừa nói: "Cảnh đạo hữu, ban ngày thì không cần sống sao? Uống chén trà xong hẵng đi."
Cảnh Thu cũng là bị cuộc sống ép buộc, hơn nữa thể diện so với tu luyện đã tính là gì?
Vì vậy ông ta hạ quyết tâm, đỏ mặt nhận lời.
"Nếu tôi còn từ chối thì bất kính quá, cảm ơn Tần đại sư!"
Ba người ngồi xuống.
Uống trà.
Cảnh Thu là uống lần đầu tiên, có phần dè dặt.
Cho dù Ngụy Bân cũng quý trọng, nhưng anh ta là khách quen cũ ở cửa hàng của Tần Dược.
Bây giờ mỗi ngày quan tâm tới nước Huyết nhân sâm, cũng miễn dịch dần với trà Huyết nhân sâm này. Đương nhiên, trà của Tần Dược càng đặc hơn.
"Cục Đặc Dị đã lâu không tới tìm tôi!"
"Chủ yếu là nước hoa an thần của Tần đại sư quá tốt, cho nên bây giờ Cục Đặc Dị xử lý những chuyện liên quan tới thần quái đều rất nhanh. Hơn nữa gần đây, Quỷ Vực cỡ lớn không xuất hiện, thật ra Quỷ Vực cỡ nhỏ chỉ là một số lệ quỷ mà thôi, xua tan là được rồi!"
Tần Dược gật đầu.
"Quốc thái dân an tốt hơn bất kỳ điều gì!"
Tần Dược nói vậy.
Thật ra trong lòng cảm thấy, chỉ sợ là đây là sự yên tĩnh cuối cùng trước cơn giông bão thôi.
Chẳng qua sự yên tĩnh này có thể kéo dài tám năm hay mười năm thì khó nói chính xác được.
Tần Dược sẽ không nhắc nhở trước.
Nhiều năm như vậy, cũng đủ cho hắn tu luyện rồi!
"Chẳng qua, nếu anh tới đây, chắc hẳn là có chuyện gì khác nhỉ?"
Ngụy Bân tất nhiên gật đầu.
"Không sai, Tần đại sư, lần này tôi tới đây là mời anh ra tay!"
"Nước hoa Bỉ Ngạn chỉ có tác dụng với quỷ vật nhưng vô hiệu đối với yêu tà. Lần này, chúng tôi còn mời Trương Thiếu Trạch đạo trưởng ở núi Long Hổ và các đạo trưởng khác quen thuộc với phù lục tới Vạn Yêu Động, tiến hành gia cố phong ấn!"
"Vạn Yêu Động?"
Tần Dược nhướng mày.
Hắn không biết chuyện này.
Trương Nhất Tông không quá am hiểu chuyện hàng ma trừ yêu này.
Ai cũng có chuyên môn riêng của mình.
Thầy tướng, toán sư, đại sư phong thủy, trong đó có rất nhiều nhánh riêng.
Cũng may là Tần Dược tiếp nhận truyền thừa.
Nếu không, sợ rằng phải tu luyện cả đời, may ra mới có thể hiểu được một loại trong đó, đã xem là đại sư thông thạo rồi.
Ngụy Bân lấy ra một tập tài liệu.
"Vạn Yêu Động nằm ở Phật Đà Sơn, là một sơn động tự nhiên, đã có lịch sử ba trăm năm. Cứ hai mươi năm sẽ được tiến hành phong ấn lại một lần, vẫn chưa từng dừng."
"Bên trong phong ấn hơn ba trăm con yêu quái lớn nhỏ."
"Chẳng qua, căn cứ theo máy móc của chúng tôi quét CT được, trước mắt trong động đại khái chỉ có hơn ba mươi con yêu quái!"
"Rất nhiều đại yêu đều đã chết."
"Năm đó cũng do hết cách, không giết chết được những đại yêu đó, người tu đạo không muốn gánh oan nghiệt mới quyết định phong ấn chúng."
"Nếu Tần đại sư có thể ra tay, san bằng những đại yêu này thì không gì tốt hơn, sau này có thể bớt thời gian gia cố hơn."
Tần Dược nghe vậy thì lắc đầu luôn.
"Anh bảo người khác đi làm chuyện này đi, những đại yêu đó chắc hẳn chưa từng giết người nào, cũng không có oan nghiệt, mọi người đều là người tu hành, dựa vào đâu đòi giết yêu tộc bọn họ."
"Đến lúc đó, trên người tôi sẽ gánh thêm nghiệp chướng."
"Dính dáng đến nhân quả, suy nghĩ không thông suốt thì làm sao thăng chức được."
Ngụy Bân nghe vậy, chỉ có thể gật đầu.
Những người tu hành hoàn toàn khác với người sau này dùng hệ thống hóa tu luyện.
Bọn họ chú ý nhân quả.
Cho nên đều sẽ không ra tay.
Đương nhiên, cho dù muốn ra tay cũng phải có thực lực!
Cho đến bây giờ, Tần Dược là người có khả năng chiến thắng tồn tại Vạn Yêu Động nhất trong những người anh ta từng gặp.
Người khác, cho dù là Trương Thiếu Trạch cũng không được.
"Tại tôi yêu cầu quá đáng. Vậy chỉ mời Tần đại sư đi gia cố trận pháp, được không? Lần này, Cục Đặc Dị chúng tôi bỏ ra hai trăm triệu."
"Còn có ba phần hạt giống linh thảo."
Ngụy Bân lấy ra ba hạt giống linh thảo.
Ba hạt giống linh thảo này cũng rất thú vị.
Vọng Phong Thảo.
Thiên Mục Thảo.
Hàm Tâm Thảo.
Ba loại linh thảo này không tăng thêm linh khí cho bản thân, nhưng có thể thay đổi thân thể.
Sau khi ngưng luyện Vọng Phong Thảo để chế tạo đan dược, có thể tăng thêm thính lực.
Thiên Mục Thảo lại có thể tăng thêm thị lực.
Nghe nói hai thảo dược này là đan dược tu luyện Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ, đương nhiên những điều này đều là lời đồn đại.
Bởi vì truyền thừa sớm đã đứt.
Chỉ có những hạt giống này được giữ lại.
Mà hiệu quả của Hàm Tâm Thảo càng đặc biệt hơn.
Chuyên môn bồi dưỡng trái tim.
Sau khi ăn xong, có thể bảo vệ trái tim, giống như che giấu đi vậy.
Có người nói, có đại năng ở thời kỳ thượng cổ dùng Hàm Tâm Thảo tu luyện.
Sau khi bị thương nặng chết đi, thân thể thối nát.
Qua nghìn năm, trái tim vẫn còn đập.
Thứ này có tác dụng đặc biệt thần kỳ.
Chẳng qua bây giờ Cục Đặc Dị không thể gây trồng.
Để vậy cũng lãng phí.
Đổi tài nguyên tới nơi có thể sử dụng mới là điều đúng đắn.
Cho nên bọn họ lấy ra cho Tần Dược.
"Tôi nhận công việc này!"
Đi vẽ ít phù không tốn sức, hơn nữa việc kinh doanh trong cửa hàng dạo này đang giảm xuống.
Ra ngoài kiếm thêm thu nhập cũng không tệ.
Dù sao.
Lần này bọn họ cho quá nhiều!
Đồng thời, Cục Đặc Dị này đưa tiền, mình thậm chí còn không cần nộp thuế.
Tần Dược thuộc về nhân tài đặc biệt.
Nếu Tần Dược bằng lòng treo danh nghĩa ở Cục Đặc Dị, lợi ích sẽ càng nhiều hơn.
Về phần Cảnh Thu, đánh giá đẳng cấp quá thấp, tiếp nhận truyền thừa có thiếu sót, phương pháp thao tác của ông ta quá kỳ quái.
Thuộc về tồn tại Cục Đặc Dị không thích gặp.
Sau đó.
Hai người xác định thời gian xuất phát.

Bình Luận

0 Thảo luận