Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoán Mệnh Trực Tiếp: Thủy Hữu, Đầu Ngươi Xanh

Chương 52: Tay Không Khắc Chữ, Ngày Lành Tháng Tốt.

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:30:19
Nhưng mà, Tần Dược cũng phát hiện ra một vấn đề khác.
Theo lý thuyết, Hàng Thị cũng không nằm trong vùng động đất, nhưng mà nơi này đã là vùng ngoại thành của Hàng Thị, có một dải địa chấn rất nhỏ, tuy nhiên lại cách rất xa.
Nhưng mà mỗi lần xảy ra động đất, cảm giác chấn động lại vô cùng mãnh liệt.
Cảm giác lay động vài cái thì vẫn phải có.
"Nơi này, cần một khối Trấn Sơn Thạch."
Tần Dược nói.
"Ồ? Tần đại sư, vậy làm thế nào mới tìm được Trấn Sơn Thạch này đây? Trong cửa hàng của đại sư có không?"
Tần Dược lắc đầu.
"Cần ngọc thạch, nhưng mà chất nước có thể không cần quá tốt, thậm chí chúng ta có thể trực tiếp mua nguyên thạch (đá thô). Anh biết người nào bán ngọc không?"
Tần Dược hỏi.
Nếu như Tằng Cường biết thì Tần Dược đương nhiên là không cần lo lắng nhiều.
Nếu như không biết, Tần Dược có thể giới thiệu ông chủ của Ngọc Thiện Duyên.
Nhưng mà khoan hãy nói.
Tằng Cường thật sự có quen biết.
"Quen một người, hơn nữa chỗ đó còn bán đổ thạch, vô cùng lớn."
"Vậy được, đi xem một chút đi."
"Được."
Tằng Cường để tài xế lái xe, ba người cùng đến phòng làm việc của đối phương.
Cửa hàng này nhìn qua thì nhỏ hơn Ngọc Thiện Duyên nhiều, nhưng mà sân sau lại rất lớn, thậm chí còn có cả mấy nhà kho, nhà xưởng.
Rất hiển nhiên, đối phương cũng là người buôn bán.
Tần Dược nhìn thấy nguyên thạch chồng chất như núi, cũng coi như được mở rộng tầm mắt.
Không bao lâu sau, ông chủ cũng đi ra.
"Ông chủ Tằng, đúng là hiếm thấy nha, đến chơi đá sao?"
Ông chủ với chiều cao thấp, nhưng mà bắp thịt rắn chắc đi ra.
"Tôi giới thiệu một chút, vị này là Tần đại sư, vị này là Tạ Luật, ông chủ Tạ."
Tạ Luật nhìn về phía Tần Dược, trong mắt bỗng lóe lên chút ánh sáng, chỉ cảm thấy khí chất của người trẻ tuổi trước mắt này quá mức xuất trần.
Rất không giống nhau.
"Tần đại sư, chào ngài chào ngài!"
Chẳng lẽ là đại sư đổ thạch? Đến chỗ của mình để xem đổ thạch?
Trong lòng của Tạ Luật cảm thấy rất tò mò, nhưng mà cũng không hỏi nhiều.
"Ông chủ Tạ, xin chào."
Hai người bắt tay.
"Muốn xem loại nguyên thạch gì, có cần tôi giới thiệu cho cậu một chút hay không?"
Tần Dược nói: "Có tảng đá nào lớn hay không, chúng tôi muốn xem một chút?"
"Có, khẳng định có, vừa mới đổ thạch xong, mười loại lớn thì không chắc, nhưng tảng đá lớn đều không tệ."
Tạ Luật mang bọn họ tiến về phía nhà kho, trong này quả nhiên có một ít tảng đá lớn, thậm chí bên ngoài còn hiện lên ánh sáng xanh biếc, nhìn qua rất dọa người.
Trong ánh mắt của Tần Dược tụ tập linh khí, rất nhanh liền nhìn thấy tình huống bên trong của đám nguyên thạch trước mắt, thậm chí bên trong còn có một cái khiến cho hắn vô cùng vui mừng.
Không nghĩ tới còn có thể gặp phải loại cực phẩm này.
Nhưng mà hắn cũng không nói ra miệng, mà là chỉ vào một đống tảng đá rồi hỏi: "Mấy tảng đá này đều bán thế nào?"
Tạ Luật nói: "Tảng đá kia tôi lấy về với giá 800 ngàn, nếu như cậu, tôi cũng không kiếm lời của cậu bao nhiêu, 1 triệu."
1 triệu này cũng không phải là tiền tệ, mà chính là một loại hoa tệ.
"Khối này thì 2 triệu!"
"Khối này là 1 triệu 3."
Giá cả chênh lệch rất nhiều, trong đó có một khối, Tạ Luật ra giá là 5 triệu.
Nhưng mà Tần Dược biết, bên trong khối 5 triệu kia không có cái gì cả.
Bệnh thiếu máu.
Nhưng mà có một cái rất phù hợp với giá mà Tần Dược muốn.
"Khối này có thể!"
Báo giá 1 triệu, nặng 2 tấn, đây chính là tảng đá 2000 kg.
Đương nhiên, say khi mở ra, bên trong có thể không phải đều là phỉ thúy.
Đồng thời, chất nước cũng không được khá lắm, chỉ là loại đậu mà thôi.
Nhưng mà đây chính là ngọc thạch, ngọc lớn, có thể chịu tải linh khí.
"Vậy thì lấy khối này."
Tằng Cường cũng không nói hai lời, trực tiếp đồng ý.
Hay lắm.
Tạ Luật còn chưa thấy qua người nào sảng khoái như vậy.
Phải biết rằng, tuy rằng anh ta mang tảng đá trở về.
Nhưng mà bởi vì mạo hiểm quá lớn, cho nên vẫn luôn không mở ra.
Hiện tại chuyển tay, kiếm lời chút phí thủ tục, cũng không tệ.
Mạo hiểm trong chuyện này thật sự là quá lớn.
Một đao nghèo, một đao giàu, một đao vải bố.
Không phải người làm nghề lâu năm thì tuyệt đối không nên đặt chân vào, cho dù có đổ thạch thì cũng chỉ nên tham gia náo nhiệt thôi.
Sau đó, Tằng Cường chuyển khoản tại chỗ cho đối phương, hoàn thành giao dịch, tảng đá kia hoàn toàn thuộc về Tằng Cường.
"Ông chủ Tằng có muốn mở táng đá kia ở chỗ của tôi luôn hay không? Không tính tiền công của anh, tôi cũng muốn nhìn một chút, tôi bán tảng đá kia rốt cuộc là thua lỗ hay là kiếm lời."
Tằng Cường cũng không dám làm chủ, mà chính là nhìn về phía Tần Dược.
Tần Dược cười cười, nói: "Không nóng nảy, tôi xem những tảng đá khác một chút, tôi cũng mua mấy khối."
Sau khi Tằng Cường nghe được, hai mắt lập tức tỏa sáng.
Phải biết, bản thân mình đang cầm một tấm ngọc phù của Tần Dược, mà ngọc phù của Tần Dược hiển nhiên là tự mình chế tác.
Như vậy, chẳng lẽ Tần Dược đã nhìn thấy mấy loại như pha lê trong những đám đá này rồi hay sao?
Cũng không biết, những ngọc phù này có còn bán hay không.
"Ba khối này bán thế nào?"
Tần Dược chỉ vào ba khối đá lớn.
Khối lượng lúc này có vẻ như tốt hơn cái mà Tần Dược mua trước đó nhiều.
Nhưng mà cũng rất nhỏ, chỉ có khoảng 3, 4 kg.
Nhưng mà lại có giá trị không nhỏ.
"180.000, khối này 230.000, còn có cái này là 280.000."
Nếu như trong mắt người lành nghề thì chỉ sợ sẽ cầm đèn pin lên chiếu một trận, sau khi phân tích lợi và hại, nói giá cả, mới có thể mua hàng.
Tần Dược không nói hai lời, cũng không mặc cả, mở miệng nói: "Tôi muốn lấy hết."
"A! Được, được!"
Tạ Luật chưa từng làm qua cuộc buôn bán nào mà lại nhẹ nhàng như vậy.
Sau đó, Tần Dược trả tiền.
Thật ra ở chỗ của ông chủ Tạ Luật này cũng có không ít đồ tốt, nhưng mà quá tam ba bận, Tần Dược chỉ mua tảng đá tốt nhất.
"Thêm bạn Wechat đi, lần sau có hàng tốt thì có thể thông báo cho tôi." Tần Dược nói.
"Không có vấn đề, nhất định sẽ nhớ đến Tần đại sư."
Tạ Luật chỉ thích khách hàng như vậy.
"Vận chuyển trở về đi!"
Tần Dược phân phó một tiếng.
Tằng Cường lập tức gọi người, giúp đỡ vận chuyển đá.
"Thật sự không cần mở đá ở đây sao?"
Tạ Luật hỏi lần nữa.
Thật ra người bình thường tới nơi này mua đá, đều là người trong nghề. Nếu như mở tảng đá ra mà thấy chất lượng không tệ thì thậm chí có thể gia công tại nơi này của mình, trực tiếp cầm hàng trở về, đây chính là sẽ tốn thêm một khoản chi phí khác.
Nhưng mà Tằng Cường và Tần Dược đương nhiên sẽ không phải làm cái này.
"Ha ha, ông chủ Tạ, tảng đá kia không phải dùng để làm đồ trang sức, chờ sau này anh sẽ biết!"
Sau đó, Tằng Cường thuê xe, đưa tảng đá trở lại hiện trường thi công.
Trực tiếp dùng cần cẩu, kéo đến chỗ mà Tần Dược chỉ định.
"Nơi này, tôi có xem bản thiết kế, có thể làm một số pho tượng phụ nữ theo phong cách châu u, nhưng mà hiện tại đừng làm, đừng đặt hoa, có thể đặt mặt cỏ trước cửa hàng."
Tần Dược nói xong, tiến lên trực tiếp nhẹ nhàng kích thích tảng đá, tảng đá nặng 2 tấn trực tiếp bị Tần Dược điều chỉnh sang một phương hướng.
Sau một phút, hai ngón anh khép lại, trực tiếp viết xuống ba chữ to lên trên tảng đá kia.
"Trấn Sơn Thạch."
Tảng đá kia mềm mại giống như là đậu hũ, bị Tần Dược khắc họa ra trong nháy mắt. Không chỉ như thế, những nơi mà ngón tay của Tần Dược đi qua thì ngọc bích bên trong dần lộ ra, giống như là bị người đánh bóng mài dũa vậy.
Tại chỗ, chỉ có Tằng Cường và tài xế của Tằng Cường, cũng chính là người cùng rơi xuống nước với Tằng Cường.
Hiện tại, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm.
"Đại sư, thật sự là tiên nhân nha!"
Miệng của tài xế không ngừng mở lớn, không ngậm miệng được.
Giờ phút này, Tằng Cường cảm thấy, 1 triệu này của mình tuyệt đối không có tiêu phí.
"Được rồi!"
"Có Trấn Sơn Thạch này ở đây, xác suất khả năng sạt lở ở mảnh khu vực này sẽ rất nhỏ, cũng sẽ phòng được động đất."
"Nó còn có tác dụng ngắn hạn, người làm việc trên công trường cũng sẽ không bị xao động và giảm bớt chuyện ngoài ý muốn."
"Mọi người đến sống ở nơi này đều sẽ cảm nhận được sự an tâm."
Điều thứ nhất và cuối cùng không quá quan trọng đối với Tằng Cường.
Nhưng mà chuyện ở giữa lại vô cùng quan trọng.
Tuy hắn đều đã mua bảo hiểm cho mỗi một người công nhân.
Nhưng mà lúc xây nhà ngã chết người, thật sự là xúi quẩy.
Đương nhiên là hy vọng bình an thì sẽ tốt hơn.
"Cảm ơn Tần đại sư."
"Ngày 23 là ngày lành tháng tốt, có thể động thổ, có thể khởi công."
"Được, được!"
Tằng Cường đều ghi nhớ lại.
Sau đó không có chuyện gì xảy ra cả, Tằng Cường chuyển cho Tần Dược 900.000 còn lại, sau đó lại mang Tần Dược đi ăn cơm ở công trường.
Tài xế lái xe đi dọc theo một dòng sông, Tần Dược còn nhìn thấy một cánh đồng hoa oải hương màu tím rực rỡ, nơi xa thế mà còn có một tòa nhà mang theo màu sắc cổ xưa.
"Đây là đâu?"
Tần Dược hết sức tò mò, hắn thật đúng là chưa từng tới chỗ này.
Tằng Cường cũng nhìn thấy trang viên xa xa, mở miệng nói: "Tần đại sư, đó là một trang viên tư nhân, là trang viên của Trí Nãi Nhũ Nghiệp."
"Lại là nó?"
Tần Dược đương nhiên biết Trí Nãi Nhũ Nghiệp này, đây là sữa bản địa của bọn họ, uống vô cùng ngon, phát triển cũng đã hơn bốn mươi năm, là sữa mà Tần Dược thường xuyên uống khi còn bé, vừa rẻ vừa không có chất phụ gia.
Hơn nữa, Tần Dược biết trang trại nuôi bò của Trí Nãi Nhũ Nghiệp này nằm trên một mảnh đất ngay trên phố đồ cổ.
Tần Dược nhớ khi còn bé, nếu như sữa chua của xí nghiệp này điều phối không tốt, hương vị không đúng thì sẽ trực tiếp cho người địa phương. Nói là hương vị không được điều chế tốt, nhưng mà chất lượng sữa chua vẫn là tốt, có thể yên tâm uống.
Lúc đó còn nhỏ, hắn mỗi ngày đều uống một lyn, thực sự là vô cùng mỹ vị.
Dù sao hắn chính là có một sư phụ nghèo như quỷ.
Chỉ là không nghĩ tới, ông chủ không thích lộ liễu, thế mà lại xây dựng một nơi xa hoa như này.
"Hiện tại trang viên cá nhân đều có thể được duyệt ở trên mảnh đất lớn như vậy sao?"
Tần Dược tò mò hỏi.
Tằng Cường nói ra: "Đây là chuyện từ rất sớm, vào khoảng 10 năm trước, khi đó quản lý còn chưa nghiêm ngặt. Ông ấy chẳng những đầu tư cái này, mà còn đầu tư vào tiểu khu gần đó, cho nên đã vẽ ra một khu trang viên rộng lớn, mở một con mắt là có thể nhìn thấy."
"Nhà thì ba năm trước đây mới xây xong, nhưng mà từ khi trang viên này hoàn thành, trong ba năm, thị trường chứng khoán của Trí Nãi Nhũ Nghiệp vẫn luôn đi xuống, năm trước trực tiếp tuyên bố phá sản gây dựng lại, lui ra khỏi thành phố."
"Rất nhiều người đều nói phong thuỷ của mảnh đất này không tốt!"
Đương nhiên, trong mắt rất nhiều người, chính là do Trí Nãi Nhũ Nghiệp đánh không lại mấy công ty sữa bên ngoài, bị tư bản chèn ép.
Tằng Cường cũng không nói theo cách này, dù sao, trong mắt của mỗi người khác nhau đều có cách lý giải khác biệt.
Tại chỗ của Tần Dược, đương nhiên là phải nói chuyện phong thủy.
Tằng Cường thấy Tần Dược có hứng thú, vội vàng để tài xế lượn quanh một vòng, để cho Tần Dược nhìn nơi này một chút.
Trang viên dựa vào núi, ở cạnh sông, phong cảnh hẳn là không tệ, nhưng mà Tần Dược xem hết lại là im lặng.
"Nước chảy làm hỏng tiền bạc, khó trách lại như thế."
Tằng Cường nghe nói như thế, càng thêm kết luận, đây chính là phong thuỷ không tốt.
"Xí nghiệp phá sản, ông chủ còn ở chỗ này sao?"
"A, Tần đại sư, thị trường chứng khoán sa sút, phá sản gây dựng lại thì có quan hệ gì với ông chủ chứ? Người kia có tiền vẫn là có tiền, chỉ có nhà đầu tư và ngân hàng cõng nồi mà thôi. Nhưng mà tôi nhớ hình như trang viên này đang được rao bán thì phải, lúc đó nghe nói đầu tư 50 triệu, hiện tại chỉ bán 20 triệu."
Số tiền này chỉ sợ là không mua nổi một căn nhà 200 mét vuông tại đô thị phồn hoa.
Nhưng mà trong vùng ngoại thành này lại có thể mua một tòa trang viên.
Không thể không nói, Tần Dược động tâm rồi!

Bình Luận

0 Thảo luận