Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoán Mệnh Trực Tiếp: Thủy Hữu, Đầu Ngươi Xanh

Chương 386: Khuy Thiên Kính, Đừng Làm Đông Lạnh, Hỏng Hoa Cỏ Của Tôi

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:31:14
Ở phía khác.
Trên chiếc xe Rolls Royce của Hoàng Đồng Quân.
Bởi vì quá tức giận.
Hoàng Đồng Quân cảm giác cơ thể dường như đau âm ỉ, ông ta nhắm mắt lại nghỉ ngơi, chỉ có điều đồng tử vẫn đảo loạn, hình như đang suy nghĩ điều gì.
Đúng lúc đó, một áp lực vô hình hạ xuống người ông ta.
Ép tới hắn không có cách nào nhúc nhích.
Tần Dược trầm giọng nói: "Hoàng Đồng Quân, mười lăm tuổi tụ tập đám đông đánh nhau, chém chết một tên lưu manh, lẩn trốn tới Đông Nam Á, bởi vì trị an hỗn loạn mới không bị bắt. Một năm sau, anh quay về."
"Mười bảy tuổi, anh tham gia băng nhóm lớn, ám sát đại ca trong băng nhóm của đối phương và trở thành con nuôi của bang chủ Trần Gia Bang lúc đó, rất được coi trọng."
"Năm hai mươi hai tuổi, anh giết chết ba nuôi để ngồi lên vị trí bang chủ."
"Hai mươi sáu tuổi, anh mở sòng bạc trong vùng biển quốc tế, ném người đối đầu với đối tác của anh xuống biển."
"Ba mươi hai tuổi, anh giết vợ mình chỉ vì cô ta nghe được bí mật của anh."
"Năm ba mươi lăm tuổi..."
Giọng nói của Tần Dược không ngừng vang lên.
Đại ca này hoảng sợ vội mở mắt ra nhưng không làm sao cử động được người.
"Mỗi mạng người mười hai năm tuổi thọ, đoạt!"
Tần Dược chỉ tay về phía Hoàng Đồng Quân.
Trong phút chốc, thọ nguyên trên người đối phương bỗng nhiên bị rút đi.
Phải biết Hoàng Đồng Quân đã là ung thư gan giai đoạn cuối di căn ra toàn thân, vốn không thể sống được bao nhiêu năm.
Cho nên vừa bị cướp đi mười hai năm tuổi thọ, Hoàng Đồng Quân đã chết luôn.
Chẳng qua ông ta đã chết nhưng hồn phách vẫn còn.
Cho nên ông ta nhìn thấy rõ ràng, cơ thể của mình từ một ông già cường tráng biến thành bộ xương khô.
"Lại cướp!"
Đây chỉ là mạng người thứ hai thôi.
Theo chiếc xe xóc nảy, thi thể xương cốt của Hoàng Đồng Quân tan rã trong nháy mắt.
Rắc một tiếng, nó vỡ nát.
Xương cốt phong hóa, hóa thành bụi bặm.
Rơi ngay tại chỗ ngồi.
Biến thành tro cốt.
Đương nhiên, hàm răng vẫn còn. Nếu có thể thu thập tro cốt, vẫn có thể kiểm tra DNA.
"Còn lại 120 năm, tiến vào Quỷ Vực trả lại!"
"Hút!"
Trong nháy mắt, Tần Dược hút hồn phách của Hoàng Đồng Quân vào trong Quỷ Vực.
Trên người Hoàng Đồng Quân đeo xiềng xích.
Sau đó, Tiểu Ny xuất hiện, lôi luôn linh hồn này tới Diêm Vương điện, tiến hành phân phối, sau này sẽ phải xây dựng ở trong Quỷ Vực.
Trả lại những tội lỗi mà ông ta đã mắc phải.
Chiếc xe Rolls Royce vẫn đi tới, đến khách sạn sang trọng, tài xế mới xuống xe và mở cửa xe ra.
"Ông chủ! Đến khách sạn rồi!"
Người tài xế này lập tức bối rối.
Ông chủ đâu?
Quần áo của đối phương còn đây nhưng khắp nơi đều là bụi bặm, còn có nửa đoạn xương và hàm răng rơi lại, trong đó có một cái răng vàng.
Cái răng vàng này trông thật quen mắt.
Nó là của ông chủ anh ta.
Anh ta chợt cảm thấy rợn cả tóc gáy.
Ông chủ của anh ta... chết rồi!
Giờ phút này, tài xế này liên tục lùi lại mấy bước, sau đó vừa la hét thảm thiết vừa bỏ chạy.
...
Trong cửa hàng Thần Toán.
Tần Dược mở mắt ra, tiếp tục uống trà, vẽ phù như không có việc gì xảy ra.
Ung dung sống qua ngày.
Tiểu Tử cũng mua gia vị về, nấu một bữa trưa thịnh soạn.
Bọn họ ăn no nê một bữa.
Sau khi trời tối, Weibo của Tần Dược đổ chuông.
Hắn mở ra xem, hóa ra là Ngụy Bân.
"Tần đại sư, hôm nay có ba chiếc Rolls Royce tới phố đồ cổ, có phải đã xảy ra một số xung đột với anh không? Tro cốt của chủ nhân chiếc Rolls Royce được phát hiện ở trên xe, đã chết."
Tần Dược trả lời: "Đúng là có người như vậy tới. Chẳng qua tôi thấy ông ta tội ác tày trời mới đuổi đi. Ông ta mắc bệnh ung thư gan, chắc muốn tìm tôi để kéo dài tuổi thọ!"
Về phần tro cốt gì đó, Tần Dược không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
"Được, tôi biết rồi, đã làm phiền Tần đại sư!"
Ngụy Bân không cần hỏi nhiều cũng hiểu được.
Đây chính là Tần đại sư ra tay.
Chẳng qua Tần đại sư không muốn thừa nhận, bọn họ cũng không có cách nào.
Dù sao người chết cũng chẳng tốt lành gì.
Ngụy Bân quyết định mắt nhắm mắt mở cho qua.
Buổi tối, cửa hàng đóng cửa.
Trong bầu trời tối tăm chợt có từng bông hoa tuyết rơi xuống.
"Tuyết rơi!"
"Đợt tuyết này có vẻ không nhỏ đâu!"
"Bây giờ còn là tuyết mỏng, trên đường tương đối trượt, chú ý an toàn." Tần Dược dặn dò một tiếng.
"Được, sư tổ, sư phụ bye bye!"
Phương Minh Húc đáp lại.
Tần Dược nhíu mày, nhìn hoa tuyết trên bầu trời.
Tuyết này có vẻ không bình thường.
Chẳng qua hắn không để ý đến, trở lại trong biệt thự. Bên trong biệt thự của hắn có dán phù lục, vô cùng ấm áp, thoải mái.
Ba người Tiểu Tử, Tiểu Yến, Tiểu Ny đang ngồi may quần áo chung. Chủ yếu là Tiểu Tử muốn may một bộ quần áo mùa đông cho con rối của Tiểu Yến thay, Tiểu Ny ngồi bên cạnh xem.
Tiểu Ly không thấy hứng thú với những điều này.
"Đợt tuyết hôm nay không bình thường, có yêu tà quấy phá, chỉ sợ là tuyết yêu ra tay!"
Tiểu Ly nói với Tần Dược.
"Ồ? Là yêu tinh trong Vạn Yêu Động sao?"
Tiểu Ly gật đầu.
"Không sai, cô ta cũng là đại yêu, hơn nữa còn không tính là yêu tinh địa phương. Cô ta đến từ Nhật Bản, được gọi là Tuyết Nữ."
Tuyết Nữ là yêu quái chỉ xuất hiện vào ngày có tuyết rơi. Cô ta có gương mặt vô cùng xinh đẹp, thường dụ đàn ông đến chỗ tối, chỉ cần hôn cô ta sẽ bị đông thành đá.
Lúc này, cô ta đã hành động.
"Thú vị thật. Cô có thể hóa ra hình dáng của cô ta không?"
Tiểu Ly gật đầu.
Sau đó đuôi cô ta cuốn một vòng, linh khí trong cơ thể dao động.
Vừa đảo mắt, cô ta đã biến thành một cô gái có mái tóc trắng tinh, gương mặt trong sáng.
Bộ quần áo cũng là màu trắng như tuyết.
"Ầm!"
Cô ta duy trì không được ba giây đã biến trở lại.
Tần Dược điểm một cái vào đầu Tiểu Ly: "Chuyện gì xảy ra vậy? Sao cô ăn nhiều thứ tốt như vậy, công lực vẫn kém thế."
"Sư phụ nhìn qua là có thể biết rồi! Trong Vạn Yêu Động, tài nguyên khan hiếm, lạm dụng linh khí sẽ bị thiên lôi đánh xuống!"
Tần Dược cười: "Được rồi! Vậy để tôi xem Tuyết Nữ này đang làm gì!"
Rõ ràng linh khí khan hiếm như vậy.
Không ngờ Tuyết Nữ này còn sử dụng linh khí trong phạm vi lớn.
Đúng là kỳ lạ.
Tiểu Ly vừa thể hiện ra gương mặt Tuyết Nữ, Tần Dược dễ dàng tìm được đối phương.
Lúc này, cô ta không ngờ đang ở trên một dãy phố toàn quán bar.
Cô ta mặc trang phục màu trắng, tóc cũng là màu trắng như tuyết, che ô đi về nơi xa hoa trụy lạc.
"Oa, các người nhìn chị gái này đi!"
"Cô ta đang làm gì vậy? Cosplay Tuyết Nữ à?"
"Khoan hãy nói, hình như là vậy đấy!"
"Em gái, anh có thể chụp chung một tấm với em sao? Tuyết Nữ này của em giống thật đấy!"
Mà lúc này, trong mắt tuyết yêu lóe lên sát khí.
"Anh... sao anh biết được tôi là Tuyết Nữ?"
Lời này là hỏi thẳng đối phương.
"Em là vậy mà!"
Tuyết Nữ giơ tay lên bóp cổ đối phương luôn.
"Anh biết... quá nhiều!"
"Ơ!"
Người đàn ông này bị cô ta bóp chặt lấy cổ và nhắc lên.
Anh ta hoảng sợ nhìn Tuyết Nữ.
Anh ta hoàn toàn không ngờ được, cô gái nhỏ này lại có sức lực nhấc một người trưởng thành như anh ta lên.
Nhưng trong phút chốc, một tia sáng kèm theo âm thanh quét ngang qua.
"Pằng!"
Một tiếng súng vang lên.
Viên đạn có dán phù lục bắn trúng vào cổ tay của Tuyết Nữ.
Hoa tuyết lập tức nổ tung.
Cổ tay của Tuyết Nữ bị nổ nát.
Chẳng qua, chỗ cổ tay của cô ta không có máu, chỉ có một phần màu trắng tinh thuần.
Lúc này, một đám người mặc trang phục màu trắng đang bao vây muốn tiêu diệt cô ta.
"Tuyết Nữ, cô đã bị bao vây, hãy giơ tay chịu trói đi, nếu không chờ đợi cô sẽ là hồn bay phách lạc!"
Một người đàn ông trung niên lạnh lùng nói.
Người đàn ông này có thực lực Luyện Khí đỉnh phong, còn kém nửa bước là đạt đến kỳ Trúc Cơ.
Anh ta là người có thể chống lại quỷ vương.
Anh ta được xem là Định Hải Thần Châm ở thành phố Hàng, Cục trưởng của Cục Đặc Dị, Từ Trường Xuyên.
Ở Cục Đặc Dị chưa bao giờ tồn tại người thường lãnh đạo, người mạnh nhất làm Cục trưởng mới là hợp lý nhất.
Chẳng qua anh ta quá bận rộn, không ngừng làm nhiệm vụ lớn.
Cho nên anh ta chưa từng gặp mặt Tần Dược.
Lúc này, anh ta nhìn Tuyết Nữ đặc biệt nghiêm túc, đối đầu với đối phương.
Xung quanh đều là người của Cục Đặc Dị. Ngụy Bân tất nhiên cũng có mặt.
Anh ta giơ cao súng dán phù lục bao vây Tuyết Nữ, trong đầu đang suy nghĩ về tài liệu của Tuyết Nữ này.
Độ nguy hiểm: S cấp!
Hoặc nói, những yêu thú trốn ra từ Vạn Yêu Động đều là cấp S.
Quá nguy hiểm.
Cho nên bọn họ càng phải cảnh giác.
"Vì sao các người phải gây khó dễ cho một người phụ nữ yếu đuối như tôi chứ?"
Tuyết Nữ đột nhiên khóc lóc.
Sắc mặt Từ Trường Xuyên chợt nghiêm lại.
"Mở ra tai nghe chống ồn để ngăn chặn âm thanh, đề phòng huyễn thuật!"
Trong nháy mắt, những thành viên của Cục Đặc Dị mặc trang phục màu trắng đều mở ra tai nghe chống ồn, tiếng động xung quanh lập tức biến mất, tất nhiên không nghe thấy tiếng khóc của Tuyết Nữ nữa.
Huyễn thuật lập tức bị giảm đi rất nhiều.
Chẳng qua vẫn có vài người bình thường bị nó mê hoặc.
"Sao các người bắt nạt cô bé chứ?"
"Cục Đặc Dị thì giỏi lắm sao?"
"Cô gái chạy mau, tôi cản bọn họ giúp cô!"
Có mấy tên say rượu thần trí không rõ trực tiếp ôm lấy người của Cục Đặc Dị.
Lần này, Tuyết Nữ nắm cơ hội, lập tức đột phá vòng vây.
"Pằng pằng pằng pằng!"
Người của Cục Đặc Dị đều nổ súng.
Súng ống của bọn họ đều bắn ra đạn.
Thật ra những yêu quái không biết, hành động của chúng đã sớm bị vệ tinh theo dõi, không thể trốn ở đâu được.
Cho nên Cục Đặc Dị chuẩn bị đặc biệt đầy đủ.
Thời đại mạt pháp, thực lực của mỗi người đều không quá mạnh.
Không tới Trúc Cơ sẽ không chống lại đạn được.
Tuyết Nữ bị bọn họ điên cuồng đuổi theo bắn, chỉ có thể chạy như điên. Cũng may cơ thể của cô ta có thể hóa làm gió tuyết để ẩn nấp, người của Cục Đặc Dị không thể bắt được cô ta.
Chẳng qua người của Cục Đặc Dị có cách riêng của mình.
Chính là dụng cụ giám sát năng lượng.
Vì vậy, bọn họ vẫn điên cuồng đuổi theo truy bắt.
...
Ở vùng ngoại thành, trên không trung trang viên của Tần Dược.
Hình như có lồng năng lượng vô hình bao phủ lấy trang viên này, gió tuyết cũng không thổi vào được.
Tần Dược không xem Cục Đặc Dị truy đuổi Tuyết Nữ nữa.
Bây giờ hắn đang chế tạo một vài thứ.
Một cái gương.
Bởi vì hắn có thể ngao du trong Thiên Đạo, mở ra Mắt Thiên Đạo, theo dõi vạn vật và muôn dân trăm họ.
Vậy có phải hắn có thể chế tạo loại năng lực này thành một bảo vật?
Làm thế, hắn sẽ tiêu hao linh khí ít hơn.
Thậm chí có thể cho người khác nhìn.
Cho nên, bây giờ hắn đang làm vật này.
Một cái gương.
Nó được làm bằng ngọc thạch, có khắc vô số ngọc bài phù lục xung quanh.
Chức năng của nó là đánh cắp hình ảnh Thiên Đạo.
Tần Dược gọi nó là: Khuy Thiên Kính!
"Được rồi!"
Tần Dược làm xong, sau đó phát động Khuy Thiên Kính.
Trong phút chốc, phía trên hiện ra hình ảnh.
Hình ảnh này còn rõ hơn cả phim truyền hình HD.
Nhân vật mục tiêu chính là Tuyết Nữ.
"Hả? Sao nhìn quen mắt vậy?"
Tần Dược thấy Tuyết Nữ đang chạy như điên trên đường phố, xung quanh đã không còn xe qua lại, tốc độ của cô ta rất nhanh.
Chỉ có điều, người phía sau vẫn không ngừng theo sát.
Chẳng qua Tuyết Nữ có thể trèo đèo lội suối, đi tới nơi mà con người không có cách nào đến được.
Nhưng trên bầu trời còn có máy bay trực thăng có dán Định Phong Phù phía trên, không bị gió tuyết ảnh hưởng.
Cho nên Tuyết Nữ mãi vẫn không thoát khỏi đám người kia.
Chẳng qua, Tuyết Nữ biết gần thành phố Hàng có dãy núi, chỉ phải chạy đến bên đó, những người này sẽ không đuổi kịp.
Mà dãy núi đó còn không phải là hướng khu phố cổ của Tần Dược sao?
Cũng chính là hướng trang viên của Tần Dược.
"Sư phụ, hình như cô ta lao tới chỗ chúng ta!" Tiểu Tử nói.
"Thú vị đây!"
Trong lúc mấy người đang nói chuyện, Tuyết Nữ đã tới gần trang viên.
"Ầm!"
Bởi vì mở ra đại trận.
Lần này, không phải ai cũng có thể đi vào trang viên của Tần Dược.
Tuyết Nữ đập vào phía trên, mắt lập tức nổ đom đóm.
"Trận pháp!"
Không ngờ chỗ này còn có trận pháp tồn tại.
Tuyết Nữ lập tức nghi ngờ nơi đây cũng là do Cục Đặc Dị bố trí.
....
Lúc này, cô ta ngẩng đầu lên, nhìn về phía bầu trời tối đen.
"Thôi quên đi, ở đây cũng được."
"Nếu các người không ngừng theo sát."
"Vậy cứ tận mắt chứng kiến sự đột phá của ta đi!"
Thân thể Tuyết Nữ bỗng nhiên bay lên cao.
Cô ta đang bay lên trời.
Trong phút chốc, từ trên người cô phát ra cuồng phong, vô số hoa tuyết tập trung lại.
Hoa tuyết trong cả thành phố đều đang tập trung lại.
Sau đó, giống như con rồng tuyết rít gào, dung nhập vào trên người Tuyết Nữ.
Trên không trung Thành phố Hàng có đổ tuyết lớn, vì vậy Tuyết Nữ trao đổi trời đất, muốn hấp thu phần tuyết lớn này.
Nhưng Tuyết Nữ xuất hiện ở trong đêm tuyết là do thói quen, không ngờ đã sớm bị Cục Đặc Dị để mắt tới.
Bây giờ, cô ta đã chờ tới giờ phút tuyết rơi nhiều nhất.
Cô ta muốn một lần đột phá!
"Gào!"
Con rồng tuyết gầm lên, lao vào chiếc máy bay trực thăng.
"Ầm!"
Chiếc máy bay trực thăng nổ mạnh, rơi xuống.
Cũng may, trên người mỗi thành viên của Cục Đặc Dị thành phố Hàng đều mang Bình An Phù của Tần Dược.
Đây là để bảo toàn tính mạng.
Bọn họ đều lén đi mua.
Bây giờ, bọn họ rơi từ trên máy bay trực thăng xuống cũng không chết được.
Chẳng qua thực lực của Tuyết Nữ này quá đáng sợ!
Mà ngay vào lúc này, trên bầu trời xuất hiện một người.
Một người đàn ông buộc tóc, mặc áo ngủ, nhìn qua giống như một nghệ thuật gia.
"Sao lại muốn tới nhà tôi đánh nhau? Đừng làm đông lạnh, hỏng hoa cỏ của tôi."

Bình Luận

0 Thảo luận