Hai người là kết hôn cận huyết thống, nhưng mà con của người kết hôn cận huyết thống sẽ có tỷ lệ bệnh di truyền rất lớn, nhưng cũng không phải là không thể sinh ra đứa nhỏ khỏe mạnh.
Rất hiển nhiên, con trai của bọn hắn cũng khỏe mạnh.
Nhưng mà Tiểu Ny chính là một thứ vướng víu ở trong nhà này.
Hôm nay cho dù không có 300.000 này.
Người một nhà sớm muộn gì cũng bán cô cho một người bốn mươi năm mươi tuổi không lấy được nàng dâu.
Thật ra thì chết sẽ càng tốt hơn.
"Được, ngày mai tôi sẽ đi hỏi ông chủ Vương kia một chút."
Hai người nói dứt lời thì liền đi ngủ.
Bọn họ không có chú ý tới, cô bé tên là Tiểu Ny kia đang co rút lại ở phía dưới cửa sổ, hai mắt đăm đăm.
Sắc trời lại sáng lên.
Cha mẹ Tiểu Ny mang theo bát tự của cô đi tìm ông chủ lớn, còn có cái người mặc áo khoác đạo sĩ kia nữa.
Người đàn ông này được gọi là Dịch đại sư.
"Bát tự không tệ, có thể hợp."
"Có điều, con gái nhà các người hiện tại là còn sống hay là đã chết?"
"Còn sống, sau này cũng không thể gả đi, hơn nữa lễ hỏi chỉ có thể cho 30.000"
"Nếu là chết thì mới là 300.000!"
Dịch đại sư trầm giọng mở miệng.
Hai người nghe nói như thế thì lập tức trầm mặc.
"Vậy thì chờ chúng tôi chuẩn bị một chút."
Vào lúc ban đêm.
Hai vợ chồng này liền dẫn Tiểu Ny đang ngủ mơ tới bên cạnh đập chứa nước.
Trực tiếp ném xuống dưới.
Vì phòng ngừa cô phát ra âm thanh, người đàn ông còn ấn lấy đầu của cô vào trong nước.
Phương Minh Húc đang quan sát tất cả thì đột nhiên cảm thấy cảnh vật xung quanh trở nên âm lãnh.
Sau đó, bốn phía đột nhiên biến thành nước, hắn bị người ấn ở trong nước.
"Mả mẹ nó! Ùng ục ục. . ."
Hắn há miệng, một lượng lớn nước sông tiến vào mũi miệng của hắn.
"Rống!"
Đột nhiên, một tiếng Bạch Hổ truyền đến.
Phương Minh Húc chỉ cảm thấy thân thể đột nhiên đầy ánh sáng, giống như là được giơ lên từ trong nước.
Là Bạch Hổ Hạ Sơn Đồ bạo phát.
Phương Minh Húc chỉ cảm thấy toàn thân ướt nhẹp, phun ra một miệng nước.
Nhưng mà lúc này hắn đã không phải là tên ngốc nữa, vận chuyển nội lực, hong khô quần áo của mình, sau đó hùng hùng hổ hổ.
"Fuck, thật sự là chọn quả hồng mềm mà nắm, làm sao lại công kích tôi chứ."
Tần Dược, Tiểu Tử, Tiểu Yến ở bên cạnh hắn đều không có việc gì.
Chỉ có hắn trúng chiêu.
Mà lúc này, toàn bộ thôn xóm đều trở nên âm trầm.
Sau đó, bọn họ đặt thi thể ở bờ sông, hai người quay lại gia trang, bày ra dáng vẻ như là đang lo lắng tìm người, đi gọi tên của Tiểu Ny khắp cả thôn.
"Quỷ kêu hồn!"
Tần Dược cười lạnh một tiếng.
"Người đều đã bị hại chết, còn gọi tên của đối phương, là sợ không triệu hồi quỷ hồn tới sao."
Thi thể của Tiểu Ny rất nhanh đã được người cùng thôn tìm thấy, cha mẹ của Tiểu Ny khóc lớn.
Người trong thôn đều nói bớt đau buồn đi, chỉ là nụ cười nơi góc miệng của hai người lại làm sao cũng không giấu được.
Sau đó, Dịch đại sư mang nhập liễm sư đến, ăn mặc quần áo tân nương cho cô bé.
Việc tang lễ và hôn sự được xử lý cùng một chỗ.
Toàn bộ người trong thôn làng đều đi ra uống rượu.
Ăn mãi cho đến buổi tối, còn có tiết mục để xem.
Khua chiêng gõ trống, không ngừng biểu diễn.
Trong linh đường, làm băng quan.
Hơn nữa còn là hai cái.
Được đặt song song.
Một cái trong đó chính là con trai ông chủ Vương đã chết được mấy tháng, nhưng mà được bảo quản đầy đủ, nhìn chẳng khác gì vừa mới chết cả, mặc lấy áo bào tân lang màu đỏ thẫm.
Một cái khác chính là Tiểu Ny.
Xung quanh nàng lúc này chính là tiếng kèn không ngừng kích thích, oán khí càng lúc càng nồng nặc.
Móng ngón tay biến thành đen nhánh, đồng thời bắt đầu kéo dài.
Dưới hai mắt cũng biến thành tím xanh.
"Ba!"
Hai mắt của Tiểu Ny mở ra.
Không còn là áng mắt tỉnh tỉnh mê mê, hoặc là điên cuồng kia nữa.
Mà chính là biến thành vô cùng oán hận, tàn bạo.
"Bành!"
Nàng nâng hai tay lên, trực tiếp hất tung cái nắp quan tài trong suốt.
Nắp quan tài bay ra ngoài, đập vào trên người của cha cô, soạt một chút liền vỡ vụn, cắt vỡ cánh tay của đối phương.
Dưới sự kích thích của máu tươi, Tiểu Ny lập tức khóa chặt đối phương.
Mà tiếng vang này cũng kinh động đến những người khác.
"Trá thi!"
"Trá thi!"
"A a a a!"
Những người này điên cuồng chạy trốn.
Tiểu Ny trực tiếp nhảy dựng lên từ bên trong quan tài.
Trực tiếp cắn thẳng vào cổ cha mình.
"Phốc phốc!"
Máu tươi bay lên cao ba thước.
Cô uống từng ngụm từng ngụm máu, sự băng lãnh trên người dường như cũng thối lui theo, cô trở nên càng thêm linh hoạt.
"A, buông cha ra, buông cha ra!"
Em trai 9 tuổi của Tiểu Ny lập tức kêu to lên, thậm chí còn dời băng ghế muốn đánh cô.
Sau một khắc, ngón tay của Tiểu Ny trực tiếp xuyên qua thân thể của hắn.
Một trái tim nóng bỏng bị túm đi ra.
Cô nuốt thẳng vào miệng.
"A a a a a!"
Mẹ của Tiểu Ny kêu thảm, điên cuồng lùi lại.
Nhưng mà sau khi cương thi lên thi lại đi giết người thân của mình trước.
Cho nên coi không chút do dự mà đi thẳng về phía trước.
"Dịch đại sư, Dịch đại sư a!"
Mẹ của Tiểu Ny nghĩ đến cây cỏ cứu mạng cuối cùng, nhưng mà quay đầu nhìn lại thấy Dịch đại sư còn chạy nhanh hơn cả bà ta.
Tiểu Ny nhảy mấy cái, đã đến bên cạnh người mẹ, bắt lấy bả vai mẹ của mình, muốn cắn.
Phương Minh Húc nhìn thấy hình ảnh máu tanh như vậy thì run lẩy bẩy.
Lúc nghĩ như vậy, hắn đột nhiên cảm thấy vị trí thay đổi.
Hắn ngồi dưới đất, gương mặt trắng xám không chút huyết sắc nào của Tiểu Ny đang tiến tới trước mặt hắn.
"Má ơi!"
Này làm sao còn có thể thay hình đổi vị thế?
Nhưng mà qua lần chết đuối trước đó, hắn cũng biết đây là năng lực của Tiểu Ny.
Hiện tại, hắn nhất định phải phản kháng.
Bởi vì cái gọi là kẻ tài cao gan cũng lớn.
Nếu như là Phương Minh Húc lúc trước thì chắc chắn là sẽ ngồi chờ chết.
Nhưng mà hắn hiện tại, lại có thể phản kháng.
Hắn nắm giữ Lao Nguyệt Quyền, xem như đã học tập chiêu thức.
Cứ như thế, hắn lập tức cho một cú Lao Nguyệt Quyền.
Đấm móc!
"Oanh!"
Phương Minh Húc cảm giác mình như đánh vào trên tảng đá lớn.
Trong nháy mắt đã đánh cương thi tân nương bay ra ngoài.
Sau một phút, hắn bỗng nhiên hoảng hốt.
Phát hiện mình còn đứng ở bên cạnh Tần Dược.
Tần Dược nhìn về phía hắn, lắc đầu, "Công phu trên tay anh cũng được, nhưng mà tâm chí không kiên, rất dễ sinh ra sợ hãi!"
"Anh càng sợ thì sẽ càng dễ dàng bị người xâm lấn."
"Tiểu Yến còn mạnh hơn so với anh."
Phương Minh Húc nhìn về phía Tiểu Yến, hai mắt Tiểu Yến vô thần, lúc này thậm chí còn ngáp một cái.
Nếu không phải hôm nay phải tới đây thì bình thường giờ này cô bé đã đi ngủ từ sớm rồi.
Về phần hình ảnh máu me trước mắt?
Cô bé từ nhỏ nhìn thấy còn ít hay sao?
Ví dụ có người nhảy lầu chết.
Sau khi biến thành oan hồn, sẽ luôn lặp lại hành động trước khi chết của mình.
Cho nên, vẫn là nhảy lầu.
Ba chít chít ngã trên mặt đất.
Sau đó vẫn luôn nhảy.
Đi bệnh viện.
Tiểu Yến đã nhìn rất nhiều lần.
Đủ loại quỷ hồn tật bệnh tử vong.
Cho nên cô bé cũng không cảm thấy kinh ngạc gì cả.
Người bị còn là mẹ của cô bé nữa đó.
Cho nên, cương thi tân nương này không thể sử dụng thủ đoạn kia đối với Tần Dược và Tiểu Yến.
Về phần Tiểu Tử, cô bé là một con rối.
Là một công cụ không có tình cảm.
Nhưng mà, Tần Dược cảm thấy cương thi tân nương này đúng là lợi hại hơn những cương thi bình thường nhiều.
Thậm chí còn biết quỷ nhảy tường, thay hình đổi vị, phóng thích Quỷ Vực, khống chế các loại ma pháp khác.
Có thể nói là song tu ma võ.
Thực lực khủng bố.
Tần Dược đi theo Tiểu Ny này, dạo khắp thôn xóm.
Bởi vì là ban đêm, thực lực của cương thi tân nương tăng mạnh, sau khi thi triển quỷ nhảy tường thì toàn bộ người trong thôn đều bị trói lại.
Nhưng mà, cái trói này không chỉ có người, mà còn bao gồm cả cương thi tân nương.
Bởi vì, Tiểu Ny cả một đời đều chưa từng ra khỏi thôn.
Cô không biết thế giới bên ngoài là cái dạng gì.
Cho nên, cô mới không ngừng quanh quẩn ở trong thôn.
Giết chết cả đám thôn dân chạy trốn kia.
Thực lực của bản thân cũng không ngừng tăng lên.
Nếu như những cương thi bị luyện chế rồi chôn dưới đất, có thể mọc lông dài, phân theo thực lực từ thấp đến cao thì chính là cương thi, Lục Cương, Bạch Cương, Tử Cương, Phi Cương!
Nhưng mà đối với loại trực tiếp biến thành cương thi như Tiểu Ny thì có thể dùng một cách xưng hô khác đó là cương thi, Thiết Thi, Đồng Thi, Ngân Thi, Kim Thi.
Sau khi giết người, thân thể của Tiểu Ny dần dần đến cấp bậc Thiết Thi.
Thân thể cứng rắn như sắt, đi ra ngoài cũng có thể đại khai sát giới, không người nào có thể chống lại.
Tương đương với Luyện Khí kỳ cấp tám.
Tuy còn kém Địa Ngục Khuyển Vương trước đó một chút.
Nhưng mà cũng đã vô cùng cường hãn rồi.
Lúc này, Tiểu Ny đang đuổi giết người cuối cùng.
Người này chính là kẻ cầm đầu của tất cả mọi chuyện.
Chính là Dịch đại sư kia.
"Tha cho tôi đi, tôi không dám, cũng không dám nữa!"
"Đừng giết tôi, tôi sai rồi, tôi sai rồi!"
"Bỏ qua cho tôi đi!"
Dịch đại sư này quỳ trên mặt đất, khẩn cầu xin tha.
Nhưng mà Tiểu Ny nào sẽ nghe đối phương sao, nàng duỗi cánh tay nhỏ trắng như tuyết ra, đâm xuyên qua trái tim cra Dịch đại sư.
Sau khi móc trái tim ra thì bỏ vào miệng ăn hết.
Cuối cùng, toàn bộ người trong thôn làng đều đã chết.
Một trận gió lạnh thổi qua.
Cảnh sắc xung quanh lại bắt đầu thay đổi.
Mấy người đang đứng trước lối vào thôn xóm.
Toàn bộ thôn làng là một mảnh đen kịt.
Bọn họ dường như đang rút lui ra khỏi Quỷ Vực.
"Sa sa sa!"
Tiếng bước chân ma sát trên mặt đất truyền đến.
Trong bóng tối, có một đám bóng người đi ra.
"Mả mẹ nó, mả mẹ nó, mả mẹ nó!"
Phương Minh Húc nhìn thấy thứ đồ trước mắt thì run lẩy bẩy, núp ở sau lưng Tiểu Yến.
Thứ tới trước mặt không phải là thứ gì khác.
Mà chính là vô số cỗ thi thể đang đi lại.
"Hành Thi!"
Loại thi thể này cũng không phải là cương thi.
Chỉ là sau khi vừa chết bị âm khí hoặc là hơi thở của cương thi cảm nhiễm, hình thành thi thể.
Rất khó trở thành cương thi, bởi vì không đủ oán khí, không có cách nào khôi phục tư duy.
Ngược lại, tư duy linh hồn của cương thi tân nương Tiểu Ny lại vô cùng nhạy bén, thậm chí còn có chút thông minh.
Phương Minh Húc đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng mà sau một khắc.
Tần Dược lấy một khối ngọc phù màu xanh biếc ra.
Ngọc phù phóng ra một đạo hào quang màu xanh lục.
Trực tiếp bao phủ toàn bộ thôn xóm.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận