Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoán Mệnh Trực Tiếp: Thủy Hữu, Đầu Ngươi Xanh

Chương 135: Trực Tiếp Bắt Quỷ, Áo Đỏ Phụ Thể

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:30:19
Thứ này vừa xuất hiện thì một mùi thơm nồng nàn của nhân sâm bắt đầu tỏa ra.
Dù chỉ là ba hạt nhân sâm, nhưng lại vô cùng quý giá.
Đây là thiên địa linh thảo.
Tuy Tần Dược nhận được truyền thừa, bản thân cũng thành thạo việc hấp thu và sử dụng linh khí, nhưng những món đồ tốt chân chính lại chẳng có bao nhiêu.
Đặc biệt là loại linh thảo này.
Nếu như đưa về trồng ở biệt thự của mình, thì linh khí trong trời đất sẽ càng thêm nồng đậm.
Sau khi trồng thành nhân sâm còn có thể dùng để luyện dược.
Đương nhiên, kiểu kỹ thuật này cũng chỉ mỗi Tần Dược mới làm được. Những người khác muốn trồng linh dược ở thời đại này thì đúng là người si nói mộng.
Cũng chẳng biết bọn họ lấy ba hạt Huyết Nhân Sâm này ở đâu ra.
"Tần đại sư, ngài xem cái này có đủ để ngài ra tay một lần hay không?" Phạm Dương hỏi.
Tần Dược nhận lấy hộp gỗ: "Có thể!"
Vốn dĩ Tần Dược không muốn dính vào vũng nước bẩn này, nhưng thật sự hết cách.
Đối phương cho nhiều quá.
Dù sao kẻ cầm đầu - Hà Thụy Kiệt cũng đã chết. Còn những người khác biết chuyện không báo, bao che tội phạm, chung tay làm việc ác.
Chỉ cần đánh đổi một số thứ là có thể làm dịu cơn phẫn nộ.
Chuyện này cũng không khó giải quyết lắm.
Hiển nhiên, chuyện này đối với Tần Dược thì là đơn giản, nhưng đối với người khác lại không giống vậy.
"Vậy, Tần đại sư, ngài có thể đi ngay bây giờ không? Mỗi một người bị nữ quỷ để mắt tới đều phát bệnh vào đúng 12 giờ. Nếu đi bằng đường cao tốc vào lúc này, chắc tầm 2 giờ là có thể tới nơi."
Bọn họ vội lắm đó.
"Được chứ!"
Tần Dược không từ chối, hắn không có thói quen làm khó dễ người khác
Đương nhiên, đây chính là tật của rất nhiều đại sư giang hồ, bởi nó có thể giúp họ ra vẻ cao hơn một bậc, lại nhân tiện chào giá cao.
Nhưng mục đích của Tần Dược và bọn họ không giống nhau.
Hắn lấy sự tin cậy là gốc, lấy tiền làm việc.
Với sự đồng ý của Tần Dược, Ngụy Bân và Phạm Dương đều phấn khởi vô cùng.
Mà Phương Minh Húc bên này cũng hoàn thiện nét vẽ cuối cùng, hoàn thành một tấm phù lục.
"Đại sư, tôi làm được rồi, tôi làm được rồi!"
Là Tĩnh Tâm Phù, đã hoàn thành.
Phải biết rằng, Hút Bụi Phù hoàn toàn không giống với Tĩnh Tâm Phù. Cái đầu là lao động chân tay, còn cái sau là khảo nghiệm dựa trên tâm cảnh.
Có thể vẽ được Tĩnh Tâm Phù, cũng được coi như là có thiên phú.
"Không tệ, vẽ nhiều chút, sau này Tĩnh Tâm Phù liền dựa vào cậu!"
"Đi thôi!"
"Ừm, Tiểu Tử, Tiểu Yến, cùng đi nào!" Tần Dược lên tiếng.
"Vâng, ông chủ!"
"Dạ, sư phụ."
Phương Minh Húc ngơ người một lúc, sau đó mới hỏi: "Tần đại sư, mọi người tính đi đâu thế?"
"Là chúng tôi mời Tần đại sư đi giải quyết chuyện của Hà Thụy Kiệt."
Phương Minh Húc suýt chút nữa đã nhảy dựng lên.
"Tần đại sư, cho tôi theo với, cho tôi theo với!"
"Cậu là người bình thường, dẫn đi cùng có hơi nguy hiểm."
"Tôi cam đoan là không làm vướng chân ngài đâu, à phải rồi, là phát sóng trực tiếp sao? Tôi có thể cầm máy quay trực tiếp giúp ngài." Phương Minh Húc vội vàng nói.
"Cái này không tốt lắm đâu!" Phạm Dương tỏ vẻ hơi chần chờ rồi nói.
"Nếu Tần đại sư đồng ý thì không sao hết!" Ngụy Bân vội vàng lên tiếng.
Dường như Tần Dược rất thích phát sóng trực tiếp, Ngụy Bân vì sợ Tần Dược không vui nên đương nhiên sẽ nghe theo ý kiến của hắn.
"Dù không phát sóng trực tiếp thì tôi cũng muốn xem mà, đại sư, đưa tôi đi cùng đi!"
Nom Phương Minh Húc chẳng khác gì chú chó lớn vẫy đuôi liên tục để cầu xin được ra ngoài chơi.
"Được rồi, cậu mang theo bức tranh kia đi."
Tần Dược chỉ tấm Bạch Hổ trên vách tường.
Phương Minh Húc như mở cờ trong bụng ngay tức khắc.
Sau đó cậu ta bước tới phía trước Bạch Hổ, chắp tay trước ngực.
"Bạch Hổ huynh, tối nay nhờ hết vào huynh đấy, huynh cũng ra ngoài hít thở không khí chút đi."
Bạch Hổ nằm rạp trên mặt đất, giống như đang liếm móng vuốt.
Phương Minh Húc lấy bức tranh xuống một cách cẩn thận, sau đó cuộn lại rồi ôm vào lòng.
Xem ra, đây là toàn quân lên sàn.
Tần Dược để Tiểu Tử ôm la bàn, còn bản thân mang thêm một ít phù lục, xong xuôi mới đóng cửa tiệm.
Tần Dược không lái xe của mình, mà là ngồi chiếc xe 16 chỗ của Ngụy Bân. Chỗ ngồi phía sau lại rất xa hoa, ngồi cũng được mà nằm cũng được, hệt như một con RV.
Thậm chí bên trong chiếc tủ lạnh nho nhỏ còn có thức uống và một ít đồ ăn vặt.
Hơn nữa còn có một phần tài liệu.
"Tần đại sư, phần tài liệu này là toàn bộ thông tin về vụ án lần này."
"Ừm!"
Tần Dược mở tài liệu ra. Đập vào mắt ngay lập tức là ảnh chụp của một cô gái.
"Sở Tịnh!"
Đây chính là tài liệu về nữ quỷ kia!
Sở Tịnh là bạn học của Hà Thụy Kiệt, đương nhiên là sẽ học cùng trường. Đây là một ngôi trường quý tộc, giáo viên toàn là những người ưu tú.
Nhưng học sinh kém ở trường học quý tộc cũng không phải ít, vì cứu vãn tỉ lệ lên lớp nên xuất hiện những học sinh giống Sở Tịnh.
Miễn phí học, thậm chí còn trợ cấp tiền ăn.
Hơn nữa, Sở Tịnh cũng là nhân vật cấp học bá ở cái trường học này. Người ngợm sáng sủa, vòng xã giao cũng không tệ.
Tận đến lúc Hà Thụy Kiệt chuyển trường tới nơi này.
Hà Thụy Kiệt vốn là du học sinh ở nước ngoài, nhưng do đắc tội người ta nên phải nhận mệnh quay về, chuyển đến ngôi trường này.
Cậu ta coi trọng Sở Tịnh, nhưng vị học bá này chỉ muốn học tập, không muốn chơi trò cũ kiểu cô bé lọ lem và phú nhị đại cùng cậu ta.
Cứ vậy mà hình thành nên mồi dẫn lửa.
Đoán chừng là ở nước ngoài phách lối đã quen, tên Hà Thụy Kiệt này tổ chức tụ hội, mang theo toàn đám bạn xấu xa giống nhau. Sau đó bọn họ còn lừa gạt Sở Tịnh, nói có một người bạn tổ chức sinh nhật nên mời cô đến chung vui.
Mà người nói tổ chức sinh nhật kia cũng chính là người đang bị Sở Tịnh quấn thân.
Tên là Đoàn Diệu Quân.
Tần Dược đọc hết tài liệu một lượt, sau đó buông xuống.
"Kế tiếp tôi sẽ phát sóng trực tiếp!" Tần Dược lên tiếng.
Chuyện này, nhất định phải phát sóng trực tiếp ra ngoài.
Nếu Thiên Đạo tiêu tán, Tiên Thần không tồn tại, không có cách nào giám sát chúng sinh, vậy hắn sẽ làm vị thần cai quản ấy.
Khiến người ta kính sợ, không dám làm điều ác.
"Được!" Ngụy Bân gật đầu.
"Bây giờ Đoàn Diệu Quân đang ở biệt thự kế bên trại tạm giam à?" Tần Dược hỏi.
"Đúng thế."
"Vậy hôm nay kêu toàn bộ những người liên quan đến sự kiện lần này đến biệt thự đó đi."
"Được!"
Phạm Dương liên lạc ngay lập tức.
"Nhớ là phải đi hết đấy, nếu không tiễn đưa linh hồn Sở Tịnh thất bại thì đừng trách tôi không giúp đỡ. Tôi chỉ ra tay một lần, lần hai sẽ tăng giá!" Tần Dược nhắc nhở.
Phạm Dương chợt cảm thấy áp lực nặng nề, liền gật đầu một cách vội vàng: "Vâng, vâng!"
Chạy xe suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng nhóm người Tần Dược cũng tới Ninh Thành.
Chỉ có điều để tới trại tạm giam cũng phải tốn một tiếng nữa.
Sau khi xuống xe, Ngụy Bân đưa mấy người đi ăn cơm, kế đó mới đi tiếp đến trại tạm giam.
Đồng hồ đã điểm tám giờ tối.
Tần Dược gặp Đoàn Diệu Quân trước tiên.
"Tần đại sư!"
Kể từ khi bị linh hồn Sở Tịnh quấn thân, Đoàn Diệu Quân cực kỳ chú ý đến Hà Thụy Kiệt đã qua đời. Cho nên lúc nhìn thấy Tần Dược xuất hiện, nhất thời vui mừng hết sức.
Tần Dược không để ý đến cậu ta, chỉ liếc mắt một cái.
Trên người tên Đoàn Diệu Quân này có quỷ khí dày đặc.
Nhân khí trên đỉnh đầu cũng đang tiêu tan một cách nhanh chóng.
Chắc hẳn tối nay sẽ có họa sát thân.
Song linh hồn của Sở Tịnh vẫn chưa từng xuất hiện.
Tần Dược cũng không ra tay.
Cái này hoàn toàn không giống với lúc bắt thế thân của Trình Kiều, chính là không có ràng buộc.
Nếu không phải Sở Tịnh muốn ra thì Tần Dược cũng không tiện bắt.
Chỉ có thể chờ đợi, đến 12 giờ đêm.
Đêm khuya, 12 giờ, bên trong phòng quan sát.
Đoàn Diệu Quân đột nhiên bắt đầu xuất hiện trạng thái run lẩy bẩy, vẻ mặt thay đổi. Cậu ta đứng lên, bước ra cửa.
Cậu ta lần mò nơi cửa chính, sau đó cửa vang lên hai tiếng lạch cạch.
Cậu ta đi ra ngoài một cách thản nhiên, toàn bộ hành trình không hề phát ra một chút âm thanh nào.
Mà ngay lúc này, Tần Dược cảm nhận được quỷ khí xung quanh dần trở nên nồng nặc.
Hầu hết cảnh sát ở trong phòng trực ban đều buồn ngủ. Ngay cả Phương Minh Húc cũng cúi đầu, chính là bộ dáng sắp ngủ tới nơi.
Đúng lúc ấy, một tiếng hổ gầm chợt truyền đến từ bức tranh cậu ta ôm trong lòng.
"Gàooo!"
Tiếng gầm ấy đủ khiến cho Phương Minh Húc bừng tỉnh ngay tức khắc.
"Có chuyện gì thế? Sao lại có tiếng của hổ!"
Cậu ta như nhớ tới cái gì, khẽ cúi đầu nhìn qua, phát hiện phía trên quyển trục xuất hiện một vết hổ cào.
"Bạch Hổ!"
Sau đó cậu ta ngẩng đầu lên, phát hiện hai người cảnh sát đều đã ngủ thiếp đi.
Mà trong video, Đoàn Diệu Quân đã đi ra ngoài.
"Đi thôi!"
"Đừng hấp tấp quá."
Một nhóm người đi theo phía sau lưng Đoàn Diệu Quân.
Ngoại trừ Ngụy Bân và Phạm Dương, bên phía Ninh Thành cũng có Cục Đặc Dị của họ.
Song nhân viên bên Cục Đặc Dị này rất ít, không đủ khả năng để quản hết mọi chuyện.
Huống chi, phần lớn thời điểm Cục Đặc Dị xử lý sự tình đều là tìm đại sư bản địa, không tìm xung quanh.
Cho nên ở cùng một tỉnh, đại sư Hàng Thành đến đây xử lý sự tình cũng là chuyện thường tình.
Mà lúc này, bọn họ đều cực kỳ cung kính mà theo ngay sau Tần Dược.
Tần Dược đi ở chính giữa, còn bên trái là Tiểu Tử cầm theo la bàn, bên còn lại là Tiểu Yến đang ôm hai con búp bê.
Kế bên Tiểu Yến còn có Phương Minh Húc, cậu ta cũng ôm một quyển trục.
Xem ra, nhìn vào mặt khí thế thì không giống nhau cho lắm.
Một cây số không tính là xa, cả nhóm người đi tầm 15 phút đã tới biệt thự của Hà Thụy Kiệt.
Mà lúc này, bên ngoài biệt thự đã bị một vòng người vây quanh.
Không chỉ mỗi tám chàng trai mà còn có rất nhiều gương mặt khác lạ.
Phụ huynh, còn có cả cảnh sát duy trì trật tự.
Tần Dược cau mày, nhưng cũng không nói gì.
Sau đó hắn mở điện thoại di động, bắt đầu phát sóng trực tiếp.
Hơn nửa đêm, Tần Dược đột nhiên phát sóng trực tiếp, nhóm fans nhận được thông báo ngay tức khắc.
Sau khi tiến vào phòng phát sóng trực tiếp, bọn họ đều trưng ra một vẻ mặt ngu ngơ không hiểu chuyện gì.
"Mẹ nó, xảy ra chuyện gì thế, Tần đại sư livestream kìa?"
"Sao mà đen thui thế?"
"Tần đại sư đang ở bên ngoài sao?"
Tần Dược cũng lên tiếng một cách nhanh chóng.
"Hôm nay livestream xử lý sự tình phát sinh sau chuyện của Hà Thụy Kiệt."
"Bởi vì có một vài đại sư tham dự, nữ quỷ giết người quá mức quy định, công lực đại tăng."
"Cô ta đang trả thù tất cả mọi người."
"Tôi nhận tiền thuê từ Cục Đặc Dị, hôm nay tới xử lý chuyện này."
"Cho mọi người xem livestream hiện trường một chút."
Tần Dược đưa điện thoại cho Phương Minh Húc, cậu ta một tay ôm bức tranh, tay còn lại cầm điện thoại di động một cách nhanh lẹ.
Nhìn vào phòng livestream, khu bình luận đang đổi mới đến chóng mặt.
"Mẹ ôi, Tần đại sư livestream bắt quỷ!"
"Sợ quá đi mất!"
"Kích thích ghê!"
"Mãnh nam run lẩy bẩy, ôm lấy chiếc chăn màu hồng."
"Mẹ nó tôi muốn cho mãnh nam màu hồng một đấm rồi đấy."
Phương Minh Húc dừng bước chân, lùi lại phía sau Tần Dược một bước. Mọi người liền thấy một trái một phải Tần Dược là Tiểu Yến và Tiểu Tử.
Hai đứa trẻ dễ thương khiến cho bầu không khí sợ hãi trong phòng livestream tiêu tan ngay lập tức.
"Tả hữu hộ pháp!"
"Đáng yêu ghê."
"Trời ạ, sao có thể để hai đứa bé như Tiểu Yến với Tiểu Tử đi theo bắt quỷ thế? Tần đại sư không có nhân tính rồi."
"Đừng quên Tiểu Tử có thể đánh tận mười người đấy."
"Thế Tiểu Yến thì sao?"
Thấy câu này, Phương Minh Húc không nhịn nổi nữa, thình lình phun ra một câu: "Tiểu Yến có mắt âm dương."
Một đống dấu chấm hỏi nhảy ra khu bình luận.
"Ai thế trời?"
"Đổi người dẫn chương trình rồi hả?"
"Trợ lý à?"
Vừa nhắc đến cái này, Phương Minh Húc đột nhiên đắc ý.
"Hiện giờ tôi là nhân viên của cửa hàng Thần Toán, nếu sau này có biểu hiện tốt, không chừng còn có thể làm đồ đệ của sư phụ Tiểu Yến đấy!"
Lời này vừa thốt ra, khu bình luận nhất thời ngập tràn những lời trách móc.
"Giỏi lắm, bái sư thành công thật kìa!"
"Sư phụ Tiểu Yến? Vậy chẳng phải là đồ tôn của Tần đại sư à?"
"Ha ha ha ha, lý do Tần đại sư không nhận cậu là do cậu gà quá đấy!"
"Ghét ghê, tôi thế mà có hơi hâm mộ á."
"Bộ mặt thật của cậu ta!"
Sau khi mắng như vậy, một số cư dân mạng vào sau cũng nhảy vào ầm ầm.
Hơn nửa đêm, số người xem trong phòng livestream của Tần Dược lập tức đột phá 5 triệu, so với chương trình rút thưởng siêu to khổng lồ còn nổi hơn.
Không những thế, lượng nhân khí này còn đang tăng lên.
"Này là đang làm gì thế?"
"Đêm hôm khuya khoắt, sao Tần đại sư lại livestream nhỉ?"
"Trời ạ, nghe nói Tần đại sư tới bắt quỷ, 666."
Dân mạng đến sau cũng được phổ cập khoa học một cách nhanh lẹ.
Dưới tình huống đó, số lượng cư dân mạng tới càng tăng đến chóng mặt.
Mà lúc này, Tần Dược đang đi phía trước đột nhiên bước nhanh hơn.
Chỉ có điều Tiểu Yến và Tiểu Tử không hiểu.
Phương Minh Húc vội vàng lướt qua hai người, đuổi theo Tần Dược.
"Lạnh ghê!"
Phương Minh Húc cảm nhận được một cách rõ nét, càng tiến về trước thì càng lạnh lẽo.
Cuối cùng, nương theo ánh đèn đường xung quanh, bên trong phòng trực tiếp cũng thấy rõ bóng người phía trước.
"Đậu má, tôi hoa mắt à? Ban đầu phía trước không phải là nam hả? Sao giờ lại mặc váy đỏ rồi?"
"Ôi má, lại biến trở lại rồi."
"Lại thành váy đỏ kìa."
Khu bình luận loạn cào cào hết cả lên.
Phương Minh Húc cũng nhìn thấy khung cảnh ở khu bình luận ấy.
Quần áo trên người Đoàn Diệu Quân đang bước đi một cách cứng ngắc và chậm chạp chợt biến thành một chiếc váy đỏ.
Song lúc Phương Minh Húc ngẩng đầu, nhìn bằng mắt thường, Đoàn Diệu Quân vẫn là bộ dạng lúc đầu.
Trong lúc nhất thời, đôi tay Phương Minh Hun run lên bần bật.
Kích thích quá đi.
Muốn đi tiểu!
Cuối cùng, sau khi đi được 100 mét, Đoàn Diệu Quân đứng ngay trước cửa căn biệt thự.
Ngay khoảnh khắc ấy, Tần Dược đứng kế sau lưng Đoàn Diệu Quân đột nhiên đánh ra một chưởng.
Chỉ một giây, Đoàn Diệu Quân lao nhanh về trước hai ba bước, suýt chút nữa đã chửi thề.
"A!"
Đoàn Diệu Quân thét lên sợ hãi.
Sau một lúc, cậu ta nhìn khắp bốn phía, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ sệt.
Cậu ta lại bước tiếp đến căn biệt thự, song lần này chưa tiếng vào nhà, mà là cửa.
Trên con đường cái, cậu ta bất chợt quay đầu, liền nhìn thấy một cô bé áo đỏ đứng ngay chính giữa.

Bình Luận

0 Thảo luận