Thứ tư, Thời Gian Không Nhiều đoán mệnh trong phòng livestream của Tần Dược cuối cùng đã nhận được đồ chuyển phát nhanh của Tần Dược.
Cũng may hai ngày nay, tâm trạng cậu ta ổn định.
Cậu ta đã từ bệnh viện về nhà, cũng không bị xáo trộn cảm xúc vì chuyện gì khác.
Bằng không lại phải cấp cứu trong phòng mổ, cậu ta sẽ cảm giác mình thật sự không còn nhiều thời gian mất.
Trong gói chuyển phát nhanh.
Tờ bùa được gấp gọn, đặt ở trong túi gấm.
Cậu ta nghĩ ngợi một lát, lấy một sợi dây ra đeo trên cổ của mình.
Như vậy có vẻ sẽ gần tim hơn.
Có lẽ đây là một chút suy nghĩ ấu trĩ của cậu ta!
Chẳng qua, sau khi cậu ta đeo túi gấm này.
Cậu ta cảm giác được cơ thể của mình dường như ấm hơn, hình như túi gấm này đang không ngừng tăng thêm sức lực cho cậu ta.
Trước kia, cứ ba tới năm phút là cậu ta bị đau ở vị trí trái tim một lần. Lần này, cậu ta chờ rất lâu vẫn không thấy đau.
Đúng là quá thần kỳ.
Sau đó, cậu ta lại lấy ra thực phẩm chức năng mà Tần Dược đề cử cho mình.
Chỉ cần một trăm.
Cậu ta xem phần hướng dẫn.
Tác dụng: Tăng cường sức khỏe, bổ sung khí huyết.
Cách dùng: Uống qua miệng, cứ bảy ngày uống một lần.
Kiêng kỵ: Không thể uống nhiều, lần đầu phải cách bảy ngày mới uống một lần.
Hình như tất cả đều rất đơn giản.
Ngay cả các loại công hiệu phóng đại cũng không có.
Còn nói cho người khác biết, bảy ngày mới có khả năng dùng một lần.
Vậy kiếm tiền kiểu gì chứ?
Nếu là nhà sản xuất khác, chắc hẳn sẽ cho người ta uống mỗi ngày đi?
Chẳng qua cậu ta vẫn mở phần đóng gói ra, lấy ra một ống.
Thuốc ở trong ống trong suốt, lại có màu vàng óng.
"Thật kỳ lạ!"
Cậu ta kinh ngạc.
Cho dù là nhuộm màu, hình như cũng rất hiếm thấy màu vàng óng như vậy, phần lớn đều là màu vàng chanh.
Hơn nữa, cậu ta còn thấy bên trong có một số cặn màu. Nhưng thứ này lại có màu giống như vàng nguyên chất vậy.
Mặc dù hơi do dự.
Nhưng Hồi Xuân Phù vừa rồi làm cậu ta cảm thấy khoan khoái, nên cậu ta lựa chọn tin tưởng.
Cậu ta cắn răng và mở ống ra, uống số thuốc này.
Một mùi nhân sâm đậm đặc bùng nổ ở trong miệng cậu ta.
Sau đó nó theo thực quản chảy vào vị trí trong dạ dày của cậu ta. Trong phút chốc, một dòng nước nóng truyền ra khắp cơ thể.
Cảm giác này đặc biệt kỳ lạ.
Giống như là một loại năng lượng mà mình thật sự có thể nhìn thấy vậy.
Chuyện kỳ lạ hơn lại tới.
Sau khi dòng nước nóng này chảy ra khắp người, trái tim của cậu ta bắt đầu nóng lên, thậm chí có cảm giác ngứa ngáy. Sau đó, dòng nước nóng từ hai tay, hai chân quay về, tập trung lại, rót tất cả vào trong trái tim của cậu ta.
"A!"
Gương mặt cậu ta đỏ bừng.
Nhưng cậu ta không hề khó chịu.
"Thịch thịch! Thịch thịch!"
Cậu ta sờ trái tim của mình, đau đớn trước đây đã biến mất, trái tim của mình đập một cách mạnh mẽ.
Cậu ta gần như không dám tin.
Không ngờ đây là hiệu quả của một loại thuốc trị giá một trăm... không, 25 đồng mang lại.
Là thuốc kích thích sao?
Không, chắc chắn không phải rồi.
Cảm giác sẽ không lừa người, bệnh lâu thành thầy, cậu ta có thể cảm giác được rõ ràng trái tim của mình đang phát triển, đang được chữa trị.
Ngứa ngáy.
Nhưng có thể chịu được, thậm chí làm cậu ta mừng rỡ.
Cậu ta nằm ở trên ghế, cảm nhận cảm giác này.
Thoáng cái đã ba giờ trôi qua.
Đúng lúc đó, cửa phòng của cậu ta bị đẩy ra.
"Anh!"
Một tiếng gọi khẽ vang lên.
Chẳng qua, cậu ta không để ý đến.
"Anh!"
Một tiếng kêu thê lương vang lên.
Thậm chí kèm theo tiếng khóc nức nở.
Đó là em trai của cậu ta.
Thời Gian Không Nhiều mở mắt ra, nhìn về phía đối phương.
Điều này làm cho em trai đang rơi nước mắt tí tách chợt ngây người ngay tại chỗ.
"Anh, sao anh nằm ở trên ghế?"
"Hu hu hu, vừa rồi em đã tưởng là anh sắp chết, trông anh cực kỳ bình thản."
"Anh đừng làm em sợ đấy."
Em trai cậu ta mới mười ba tuổi nhưng là một đứa trẻ khỏe mạnh, di truyền chiều cao từ ba mẹ, bây giờ đã cao 1 mét 85, rất cao lớn đấy.
Nhiều lần cậu ta được đưa tới bệnh viện, đều là em trai cõng cậu ta đi.
Lúc này, Thời Gian Không Nhiều đột nhiên phá lên cười.
"Em trai, sợ rằng anh không chết được rồi! Anh sẽ phải thừa kế một nửa gia sản."
"Mẹ ơi, anh không chết là tốt rồi, ai thèm những gia sản đó chứ? Nếu anh muốn, em cho anh tất."
"Không, vẫn nên để em kế thừa công ty trong nhà đi. Sau này em đi làm, chia hoa hồng cho anh là được rồi."
"Vậy thì em mừng còn không kịp đấy!"
"Thế chúng ta... đi bệnh viện khám thử nhé!"
Thời Gian Không Nhiều đứng lên.
Lúc này, cậu ta cảm giác trong người mình tràn trề sức lực.
Hai người gọi xe. Lần này Thời Gian Không Nhiều không tìm bác sĩ quen trong bệnh viện mình thường tới khám nữa.
Ngược lại, cậu ta tới một bệnh viện khác, nhờ người ta kiểm tra tim.
Điện tâm đồ, siêu âm tim, công thức máu, máu lắng, chất điện li, men cơ tim...
Rất nhiều kiểm tra đều được tiến hành một lượt.
Phải biết cậu ta bị bệnh tim bẩm sinh, trái tim phát triển không đầy đủ, điện tâm đồ cũng khác với người thường.
Kết quả, không ngờ không kiểm tra ra.
Em trai cậu ta ngồi bên cạnh cũng há hốc mồm.
Bác sĩ xem xong kết quả, nói: "Tạm thời không kiểm tra ra bệnh gì. Nhưng tôi vừa nhìn cậu đã biết cậu không mấy vận động. Cậu thanh niên, cậu mới bao nhiêu tuổi chứ? Chắc mười tám tuổi nhỉ? Cậu giấu ba mẹ tới đây khám à? Sau này, cậu đừng thức đêm, nhất là đừng thức suốt đêm, biết không?"
"Vâng, bác sĩ, cám ơn anh!"
"Không có gì. Để tôi kê cho cậu ít thuốc, cậu mang về uống đi!"
Bác sĩ nhấc tay kê đơn thuốc tám trăm.
Thời Gian Không Nhiều và em trai cậu ta đi ra.
Thời Gian Không Nhiều xé luôn đơn thuốc vừa kê.
"Đi thôi! Về nhà!"
"Anh, hay là chúng ta vẫn quay lại bệnh viện trước kia để kiểm tra đi. Nhỡ đâu bệnh viện này khám không chính xác thì sao?"
"Không cần, cơ thể của anh, anh biết!"
Cậu ta cảm giác thật sự thoải mái hơn rất nhiều. Trước đây, bởi vì đau tim dẫn tới ngực co, lưng còng, bây giờ cũng thả lỏng hơn rất nhiều.
Cậu ta cảm giác được, trong mấy giờ vừa rồi trái tim của mình đã thật sự khỏe lên.
Quá thần kỳ.
Nếu không phải trong tờ hướng dẫn viết phải cách bảy ngày mới có thể uống tiếp.
Cậu ta cũng nóng lòng muốn uống ống thứ hai ngay lập tức.
Bây giờ, cậu ta chỉ có thể nhịn xuống.
Chẳng qua, cuộc sống của cậu ta đã thay đổi.
Cũng không phải là Thời Gian Không Nhiều.
Mà là thời gian nhiều hơn!
...
Buổi chiều, Tần Dược cảm nhận được một thiên cơ hạ xuống.
Chẳng qua vừa cảm ứng.
Tần Dược đã biết là do ai mang đến.
"Đợi đến khi thuốc đưa lên kệ, mở cửa hàng toàn diện, chỉ sợ cũng đến lúc mình đánh vào Trúc Cơ đỉnh phong."
Tần Dược nghĩ.
Càng tu luyện về sau lại càng gian nan.
Có khi tu luyện hết trăm năm cũng không thể thăng cấp.
Cho nên thời gian có vẻ rất dài.
Chẳng qua Tần Dược không vội, thứ hắn có chính là thời gian.
Buổi tối.
Phương Minh Húc đón Tiểu Yến về, Tần Dược cũng đóng cửa hàng.
Cho dù Tần Dược nổi tiếng nhưng khu phố đồ cổ này vẫn là một khu vực hẻo lánh, còn chưa phát triển đến mức mở chợ đêm. Tần Dược tất nhiên đóng cửa hàng sớm.
Còn là dạng ba năm không khai trương, vừa khai trương lại ăn đủ ba năm.
Tần Dược lái xe, chở Tiểu Yến và Tiểu Tử về nhà.
"Sau khi trở về thì may bộ quần áo mới cho Tiểu Ny. Tiểu Yến, em phụ đạo Tiểu Ny học bài."
"Được, ông chủ!"
"Vâng, con biết rồi, sư phụ."
Hai người đều gật đầu.
Tình trạng của Tiểu Ny bây giờ không ổn định, còn khó khống chế hơn cả Tiểu Yến.
Lý trí vừa hồi phục, tất cả trí tuệ đều dồn cả vào phương diện chiến đấu.
Lúc cô bé còn sống cũng chưa từng học chữ, càng đừng nói tới bây giờ.
Chẳng qua, nếu Tần Dược nói cô bé là đồ đệ, tất nhiên sẽ không mặc kệ không quản.
Cho nên hắn đã bố trí chuyện học chữ.
Không thể để cô bé suốt ngày ngồi xổm trong ruộng đất, ăn như điên giống như đứa trẻ nghịch bùn được.
Đúng lúc đó.
Tần Dược nhìn thấy một đám người tụ tập trên con đường phía trước.
Tất cả đều đang ngửa cổ, chỉ trỏ bàn tán.
Thậm chí có người còn cầm điện thoại quay lại.
Hắn hạ cửa kính xe xuống, liếc nhìn qua.
Lập tức phát hiện ra vấn đề.
Khu chung cư trên đoạn đường này là khu chung cữ cũ, sát bên đường là một tòa nhà bảy tầng.
Bây giờ, một đứa trẻ bị kẹt trên hàng rào ở vị trí tầng sáu.
Nó đang khóc to.
Chẳng qua nửa người nó đã sắp rơi xuống.
Trông nó cũng chỉ khoảng ba, bốn tuổi.
Tần Dược vội vàng đỗ xe và bước nhanh tới.
"Nhanh gọi 120 đi!"
"Ai quen thuộc với tòa nhà này, có thể đi tới gõ cửa."
"Có hàng xóm sao? Có hàng xóm nào không?"
Người phía dưới hô to.
Chẳng qua cậu bé rõ ràng sắp không kiên trì nổi.
Tần Dược thấy vậy thì không do dự, chạy tới phía dưới tòa nhà.
Hắn đạp chân một cái, giẫm lên chỗ ban công nhô ra, mượn lực xung quanh.
Trên thực tế, cho dù là lên thẳng xuống thẳng, hắn vẫn có thể xử lý dễ dàng.
Chẳng qua lần trước Cục Đặc Dị tìm hắn, bảo hắn đừng thể hiện thần thông trước mặt người khác.
Vậy khiêm tốn một chút thôi!
Nếu không, hắn lấy đà nhảy lên đến tầng sáu đón đứa trẻ cũng không quá khó.
Nhưng hắn dùng tay không leo lên tầng, đồng thời sử dụng phương pháp Parkour, lập tức khiến cho người phía dưới kinh ngạc kêu lên.
"Tôi ngất, tôi ngất, tôi ngất!"
"A, có người lên rồi!"
"Cố gắng lên!"
"Nhanh thật!"
Chẳng qua chỉ có tám, chín giây ngắn ngủi, Tần Dược đã leo lên tới tầng sáu.
Chỉ có điều chuyện nguy hiểm hơn đã xảy ra.
Vào lúc này, đứa bé kia bất ngờ rơi xuống.
"A...!"
Người phía dưới kinh hoàng, gào thét.
Mà đúng vào lúc này.
Tần Dược lại nhảy ra ngoài không trung.
Đón lấy đứa trẻ.
Thậm chí, hắn xoay người một vòng giữa không trung.
Từ ban công bên trái bay về phía bên phải.
Làm ra một đường cong hoàn mỹ.
Đứa trẻ được hắn ôm trong lòng.
"Tốt!"
"Trời ơi, cứu được rồi."
"A, chú ý an toàn đấy!"
Dưới sự quan tâm của mọi người, một tay Tần Dược ôm đứa trẻ.
Tay còn lại nhẹ nhàng nắm lấy lan can sắt trên ban công, chỉ vài bước đã nhảy xuống dưới.
Động tác lưu loát.
Không ngờ trước sau chưa được ba mươi giây, hắn đã giải cứu được một đứa trẻ rơi từ trên tầng cao xuống.
Mọi người xung quanh vỗ tay, hoan hô nhiệt liệt.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận