Tuy Tần Dược chắc chắn đã bảo Cẩu Độc Thân Vạn Năm cố gắng học tập, làm việc cho tốt.
Làm vậy có thể cải tạo điều kiện bản thân tốt hơn, thoát khỏi vận mệnh cưới giáo viên Quách.
Nhưng bây giờ đã có chị nhỏ chủ động tìm tới.
Sao cậu còn từ chối?
Tần Dược cũng hết nói nổi!
Lúc này, Cẩu Độc Thân Vạn Năm còn đi lên phía trước, kéo ống kính xa ra.
Có thể nhìn thấy một cô gái có dáng người thon thả, tóc dài đen nhánh xuất hiện ở sau lưng Cẩu Độc Thân Vạn Năm.
Chỉ nhìn bóng người cũng thấy được em gái này trông không tệ!
Nhưng Cẩu Độc Thân Vạn Năm dường như không hề để ý tới những điều này.
Cậu ta vẫn còn mải nói chuyện với Tần Dược qua điện thoại di động với vẻ cực kỳ đắc ý.
Dường như cậu ta cảm thấy mình đã nhận được chân truyền từ Tần Dược.
"Tần đại sư, anh thấy tôi làm vậy có đúng không?"
Tần Dược thở dài.
"Đáng đời cậu làm cẩu độc thân vạn năm!"
Trong phòng livestream.
Mọi người nghe được câu nói đó của Tần Dược.
Nhất thời cả đám cười vang.
"Ha ha ha ha ha!"
"Ha ha ha, tôi cười chết mất!"
"Cẩu độc thân giỏi thật."
"Độc thân vui vẻ, càng độc thân càng vui vẻ!"
"Tôi vốn tưởng mình đã thảm lắm rồi, nhưng nhìn thấy Cẩu Độc Thân Vạn Năm, tôi cảm thấy mình không còn thảm nữa!"
"Giỏi lắm, dựa vào bản lĩnh để độc thân!"
"Mắng, anh mắng nữa đi!"
"Chết cười mất."
"Không hổ danh là cậu, Cẩu Độc Thân Vạn Năm."
"Em gái người ta muốn xin cách thức liên lạc với cậu, tất nhiên là có thiện cảm với cậu, không chê cậu nghèo, cũng không chê bây giờ cậu xấu, chính là để ý tới sự cố gắng, kiên trì và quyết tâm của cậu. Đương nhiên không loại bỏ danh tiếng của cậu bây giờ. Nhưng đây chẳng phải là kết quả tốt sau khi thay đổi à? Cậu thì hay rồi, từ chối thẳng thừng!"
Lúc này, nhìn thấy phản ứng của mọi người trong phòng livestream.
Cẩu Độc Thân Vạn Năm cũng sốc.
Mãi một lúc sau, cậu ta mới hiểu ra mọi người có ý gì.
Dường như mình vừa làm một chuyện ngu ngốc.
"Tôi ngất, các người nói đúng lắm! Không ngờ tôi lại từ chối!"
"Ấy, chờ một lát, chờ tôi đi add Weibo của cô ấy!"
Kết quả cậu ta vừa quay đầu.
Cô gái kia đã biến mất từ lâu!
Cậu ta vội vàng nhìn quanh, vẫn không tìm thấy được nữ sinh đó.
Mấu chốt nhất là vừa rồi cậu ta căn bản không để tâm tới nữ sinh kia, chỉ nhìn lướt qua đã từ chối, bây giờ không thể nào nhớ nổi dáng vẻ cô ấy thế nào.
Điều này làm cậu ta thấy hối hận.
"Tôi ngất, thật hối hận!"
Trên khung bình luận lại là một biển cười vui.
Dù sao nhìn thấy Cẩu Độc Thân Vạn Năm khó xử cũng là một chuyện sung sướng.
Hơn nữa, sau khi tiếp xúc hai lần.
Bọn họ đều cảm thấy Cẩu Độc Thân Vạn Năm này ngốc nghếch.
Cũng chỉ có cậu ta mới làm ra được chuyện từ chối nữ sinh.
Mà Cẩu Độc Thân Vạn Năm cũng không thể làm gì, chỉ có thể cố lấy lại chút thể diện.
"Được rồi, được rồi, tôi không tìm nữa. Vẫn là Tần đại sư nói đúng. Tôi vẫn nên nỗ lực nâng cao chính mình, về sau chắc chắn sẽ gặp được người tốt hơn."
"Lần này không có duyên phận nữa đâu!"
Tần Dược nghe được cậu ta nói vậy, chỉ có thể dùng hai chữ để diễn tả cảm xúc của mình.
"Ha ha!"
"Cậu vui là được rồi!"
Mặc dù nói lời an ủi.
Nhưng sao nghe có vẻ châm chọc vậy nhỉ?
Tần Dược nói sang chuyện khác: "Vậy còn cái phù cần luyện. Cậu xem khối này được không? Cậu thích màu gì?"
Tần Dược lấy ra một miếng phế liệu, dùng bút lông chấm chu sa vẽ đại khái một hình tam giác lên một chỗ!
Cẩu Độc Thân Vạn Năm nhìn xong, uể oải gật đầu.
"Đại sư, khối này cũng được!"
Tần Dược gật đầu, sau đó trên tay bẻ một cái, tách luôn phần vị trí phỉ thúy này ngay trước phòng livestream.
"???"
"?????"
"Tần đại sư, anh đang tách đường phèn à?"
"Tôi ngất, tôi vừa nhìn thấy gì vậy? Người khác chế tạo ngọc bài thế nào? Không phải dùng máy rồi dùng bút khoan à? Tần đại sư dùng luôn bằng tay?"
"Mấu chốt là anh ấy còn làm được!"
Sau đó, Tần Dược ấn ngón tay một cái, đã xuyên thủng một lỗ tròn trên ngọc bài.
Hắn lại dùng bút lông chấm chu sa, vẽ lên trên mặt ngọc bài giống như rồng bay phượng múa.
Trên thực tế, chế tạo loại ngọc phù hình tam giác này còn khó hơn dùng ngọc bài để chế tác thành ngọc phù rất nhiều.
Bởi vì hắn cần phải tự mình thay đổi vị trí và không gian.
Thậm chí mặt trước vẽ không xong, còn phải xoay lại, lật mặt sau.
Đối với bất kỳ người chế tạo phù nào, dừng một bút cũng là một lần mạo hiểm.
Phải liền mạch mới có thể trở thành phù thật sự.
Nhưng Tần Dược vẫn làm được.
Có thể thấy được công lực thâm hậu của Tần Dược.
Cuối cùng, theo nét bút cuối cùng hạ xuống, cả miếng phỉ thúy phát ra một ánh vàng chói mắt.
Có lẽ còn dễ nhìn thấy hơn vẽ phù giấy rất nhiều,
Mà miếng phỉ thúy này vốn được chưa được đánh bóng đã biến thành trong suốt, mịn màng.
Cho người ta cảm giác như nó vốn là một miếng đá cứng được đại sư tiến hành khai quang, sau đó trở nên rực rỡ.
Trong nháy mắt.
Những người vốn cho rằng ngọc phù căn bản không đáng giá hơn triệu, bây giờ nhất thời cảm thấy không thể trách được Tần Dược bán ngọc phù đắt như vậy.
Đây đúng là thủ đoạn của thần tiên.
Đương nhiên, bây giờ bọn họ có cảm thấy đáng giá cũng chẳng mua nổi.
Chênh lệch giữa giàu và nghèo luôn lớn như vậy đấy.
"Được rồi, đã chế tạo xong. Tôi sẽ gửi cho cậu qua bưu điện sau."
"Được, cám ơn Tần đại sư!"
Lúc này, Cẩu Độc Thân Vạn Năm mới vui vẻ hơn một chút.
"Tốt, nếu không có chuyện gì nữa, mời vị hữu duyên tiếp theo."
"Vâng, Tần đại sư khổ cực rồi."
Cẩu Độc Thân Vạn Năm cười.
Nhưng khung bình luận không hề nương tình.
"Cười miễn cưỡng quá!"
"Chắc cậu ta đi tìm chỗ nào đó để khóc rồi."
"Cẩu thì làm chó không tốt sao? Cứ nhất quyết đòi thoát khỏi kiếp độc thân."
"Cậu thật có lỗi với sự dạy bảo của Tần đại sư. Tần đại sư đã giúp cậu như vậy, bản thân cậu còn phá hỏng thì trách ai được."
Những người khác điên cuồng giễu cợt trên khung bình luận.
Cẩu Độc Thân Vạn Năm đã ngắt kết nối.
Rất có khả năng chạy đến góc nào đó khóc lén rồi.
Sau đó.
Tần Dược kết nối với người hữu duyên tiếp theo.
ID Nàng Vốn Là Giai Nhân.
Kết quả lại là một ông anh trung tuổi.
"Chào Tần đại sư!"
"Chào thủy hữu!" Tần Dược lên tiếng chào: "Anh muốn một phù lục có hiệu quả gì?"
Nàng Vốn Là Giai Nhân là fan cũ trong phòng livestream của Tần Dược.
Đồng thời anh ta còn cố ý vào thăm Micro Blog của Tần Dược, thường xuyên nhiệt tình phát biểu bình luận.
Anh ta xem nhiều, tất nhiên biết Tần Dược bán những phù lục nào.
Trong lòng anh ta cũng nắm chắc hiệu quả và giá của nó.
Đương nhiên đắt nhất là Bình An Phù.
Nhưng anh ta rất do dự.
"Tần đại sư, tôi nghe nói, nếu người ta không gặp phải chuyện ngoài ý muốn, thật ra không cần Bình An Phù bảo vệ mình lắm. Nếu tôi đã rút thăm trúng thưởng, tôi có thể bỏ ra một Hỏa Tiễn lớn, nhờ anh tính cho tôi xem trong cuộc đời có gặp phải chuyện ngoài ý muốn nào không? Sau đó lại tính tới nên xon cái nào là được rồi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận