Yên tĩnh ngồi trên ghế, ba người Tiêu Sắt, Nhã Phi, Nạp Lan Yên Nhiên vui vẻ cười nói.
Xuất phát từ nguyên nhân muốn tạo quan hệ tốt với Nạp Lan Yên Nhiên, Nhã Phi tránh gợi ra đề tài trước, Nạp Lan Yên Nhiên cảm thấy hứng thú đối với tu luyện nên bắt đầu thảo luận cùng Tiêu Sắt.
Nghe những giải thích độc đáo của Tiêu Sắt về phương thức tu luyện cùng kỹ xảo chiến đấu, Nạp Lan Yên Nhiên bị chinh phục hoàn toàn, thật sự khó có thể tưởng tượng, Luyện dược sư trước mắt lại có lý giải sâu sắc trên phương diện chiến đấu thế này.
Tiêu Sắt, Nhã Phi, Nạp Lan Yên Nhiên nói cười như búa gõ vào lòng người nào đó trên quảng trường. Một tiếng răng rắc giòn vang phát ra từ chỗ Liễu Linh, chén rượu trong tay bị hắn bóp nát, hắn theo đuổi Nạp Lan Yên Nhiên nhiều năm rồi, ngày thường nàng vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt với hắn, bây giờ Tiêu Sắt vừa ra sân liền biến thành một tiểu mê muội.
"Xem ra Liễu Linh đại ca thật sự rất tức giận nha!" Nhìn chén rượu vỡ vụn trong tay Liễu Linh, tiểu công chúa ngồi cạnh bưng nước trái cây nhấp nhấp, mỉm cười nói.
"Hừ, đợi lát nữa ta xem hắn có thể kiêu ngạo được nữa không."Khuôn mặt âm trầm của Liễu Linh dần khôi phục bình thường, nở nụ cười âm nhu, chỉ là bàn tay vẫn nắm chặt cho thấy trong lòng hắn cũng không bình tĩnh như vậy.
......
Thời gian chậm rãi trôi qua, trên đường lớn bên ngoài bỗng có một con ngựa đỏ thẫm chạy tới, người bên ven đường sôi nổi lui ra.
Khi con ngựa đỏ sắp đến cửa hoàng cung chợt ngừng lại, một thanh niên tay trần, thân mặc áo giáp mạnh mẽ nhảy xuống khỏi lưng ngựa, ngẩng đầu nhìn cửa lớn, dưới ánh sáng của ngọn đèn dầu lộ ra một khuôn mặt trẻ tuổi, hung lệ như mãnh hổ.
Rõ ràng thủ vệ nhận biết tên thanh niên này, còn không đợi đối phương mở miệng liền trực tiếp mở cửa lớn, tránh đường cho thanh niên.
Thanh niên mặc áo giáp đi vào, nhanh chóng lướt qua đám người, khi tiến vào quảng trường, trong mắt tràn ngập sự khinh thường, môi hơi mấp máy, lẩm bẩm vài câu, nếu cẩn thận nghe liền có thể nghe được hắn đang nói: "Một đám rác rưởi...."
Trong khoảnh khắc thanh niên mặc áo giáp tiến vào quảng trường, có hơn mười ánh mắt sáng lên, đều là những kẻ từng theo đuổi Nhã Phi hoặc là ái mộ Nạp Lan Yên Nhiên.
Mà tầm mắt thanh niên mặc áo giáp cũng vội vàng quét khắp quảng trường, tìm kiếm gì đó, sau một lúc thì ánh mắt dừng lại, khuôn mặt hung lệ tràn ngập sát ý.
......
Trên một tầng lâu ở một góc quảng trường, Hải Ba Đông cùng một lão giả tóc hoa râm đứng bên cửa sổ, lẳng lặng nhìn hết thảy, nói đúng hơn là đang nhìn Tiêu Sắt.
Khi thanh niên mặc áo giáp đi vào quảng trường, lão giả không khỏi nở nụ cười hài hước, nói với Hải Ba Đông: "Ông bạn già, tiểu gia hoả ngươi coi trọng sắp gặp phiền toái."
"Không, là tiểu tử Mộc gia kia gặp phiền toái." Ngoài dự đoán của lão giả, Hải Ba Đông lắc lắc đầu, thản nhiên nói.
"Nga? Ta đây rửa mắt chờ mong, tu vi tiểu tử Mộc gia kia đã sớm đạt tới cấp bậc Đấu Sư, cộng thêm được bồi dưỡng trong quân từ nhỏ nên tác phong bá đạo, có danh xưng Cuồng nhân, cho dù là một ít Đấu Sư cao giai cũng không muốn xung đột với hắn, mỗi lần đánh nhau chính là không muốn sống."
.....
Tiêu Sắt, Nạp Lan Yên Nhiên, Nhã Phi vẫn đang cười nói. Một lúc sau, Tiêu Sắt thu lại nụ cười, có chút phẫn nộ loé lên trong mắt.
Hắn không nhanh không chậm đứng dậy nói với Nhã Phi: "Nhã Phi tỷ, phiền toái mà ngươi nói đã tới."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt đá văng ghế dựa, nhanh chóng xoay người, cánh hơi co, bàn tay nắm chặt thành quyền được đấu khí bao phủ, sau đó mang theo tiếng xé gió bén nhọn hung hăng nện vào bóng người đột nhiên đánh lén phía sau.
Nắm tay cùng bóng người va chạm, nhấc lên một trận khí lãng mãnh liệt, ngoại trừ chỗ bàn ghế được Tiêu Sắt bảo vệ, bàn ghế chung quanh đều tan nát.
Khí lãng tới nhanh đi lại càng nhanh hơn, bóng người đánh lén đối quyền với Tiêu Sắt, không chống đỡ được chút nào, thân thể tựa như đạn pháo bay ngược ra xa, hung hăng đặm thủng vào một mái lầu, tạo ra một lỗ thủng hình người, không rõ sống chết.
Yên tĩnh, toàn trường yên tĩnh.
Một ít kẻ muốn xem Tiêu Sắt xấu mặt, thậm chí bị đánh chết đều kinh ngạc không khép miệng được, sau đó nuốt nước miếng.
Mộc Chiến có danh xưng Cuồng nhân chiến đấu ở Đế đô, chỉnh cả đám công tử ca ngoan ngoãn lại bị người ta đánh bay, hơn nữa còn trong tình huống hắn đánh lén.
"Các ngươi không có việc gì đi!" Tiêu Sắt thản nhiên xoay người nhìn về phía Nhã Phi cùng Nạp Lan Yên Nhiên đang trợn mắt há hốc mồm, khẽ cười nói.
"A.. Không.. Không có việc gì.." Nghe Tiêu Sắt nói, lúc này Nhã Phi và Nạp Lan Yên Nhiên mới tỉnh lại, giọng run run đáp.
"Ừ." Tiêu Sắt gật đầu, thi triển Khống hạc cầm long hút một cái ghế dựa sạch sẽ ngồi xuống, thuận miệng hỏi: "Tên vừa mới đánh lén là ai? Vừa ra tay liền muốn lấy mạng người khác."
"Hình như là Mộc Chiến." Ánh mắt Nạp Lan Yên Nhiên có chút phức tạp nhìn lỗ thủng hình người trên mái, không có động tĩnh, nghĩ tới chắc là Mộc Chiến đã bị thương, thậm chí chết ngất rồi.
"May mắn mà có ngươi ở đây." Nhã Phi nở nụ cười an tâm.
......
Bên kia, khoé mắt Liễu Linh như muốn nứt ra, hắn không ngờ tới cuồng nhân chiến đấu như Mộc Chiến lại không tiếp nổi một chiêu của Tiêu Sắt.
Nạp Lan Yên Nhiên lại nhìn về phía Tiêu Sắt, Liễu Linh thấy được trong ánh mắt nàng như có thêm một loại cảm xúc nào đó.
"Này này... Tên kia cũng quá lợi hại đi, trong tình huống bị tên cuồng nhân chiến đấu kia đánh lén mà có thể dùng một quyền đánh bay, lâu như vậy cũng không chút động tĩnh, có vẻ là bị thương nặng rồi." Tiểu công chúa mở to mắt, vẻ mặt khó tin, kinh ngạc cảm thán nói.
"Hừ, đại hội Luyện dược sư cũng không quan tâm chiến lực cao thấp, chỉ so đấu thuật luyện dược." Liễu Linh hừ lạnh một tiếng, nói ra điều mà chính hắn cũng không muốn tin.
Mọi người đều biết cấp bậc của Luyện dược sư dùng đấu khí làm cơ sở, nếu không cho dù có kinh nghiệm luyện dược phong phú, linh hồn lực lượng cường đại mà không có đủ đấu khí chống đỡ thì cũng không thể đi xa. Có thể nói thế này, Luyện dược sư có thực lực cao không hẳn có thuật luyện dược mạnh nhưng Luyện dược sư có thực lực thấp, chắc chắn thuật luyện dược không mạnh.
.......
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận