Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 120: Lừa dối Pháp Mã

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Còn không đợi Tiêu Sắt gõ cửa phòng, tiếng cười già nua quen thuộc của Pháp Mã đã vang lên, "Ha ha, trực tiếp vào đi."
Tiêu Sắt đẩy cửa vào, trước mắt chính là một gian phòng rộng lớn có vẻ cổ xưa, vách tường có mấy kệ sách, ở giữa là một bộ bàn ghế cố.
"Ngồi đi." Ngồi sau bàn, Pháp Mã cười nói.
Tiêu Sắt gật đầu, rút ghế ngồi xuống, cười nói: "Không biết đêm khuya hội trưởng Pháp Mã tìm ta vì chuyện gì, trong khả năng cho phép, tất nhiên sẽ không chối từ."
"Ha hả, ngươi là hài tử thông minh, ngươi đã đoán ra mục đích ta tìm ngươi rồi, nhưng trước đó, trong lòng ta có chỗ khó hiểu." Pháp Mã cười nói.
Tiêu Sắt nhíu mày: "Mời hội trưởng Pháp Mã nói."
Pháp Mã nghiêm mặt: "Tuy rằng trên người của ngươi có bí pháp đặc thù che giấu, ngay cả cường giả Đấu Hoàng đỉnh như Gia Hình Thiên cũng không cách nào nhìn thấu, nhưng ta lại có thể nhìn ra ngươi đã dịch dung."
"Quả nhiên tuệ nhãn, vậy hội trưởng Pháp Mã tính toán xử lý ta như thế nào?" Tiêu Sắt nhún vai, tháo mặt nạ băng tằm, mỉm cười nói.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú non nớt hơn trước, Pháp Mã hơi sửng sốt, mắt đục có chút kinh ngạc, cười tủm tỉm nói: "Ha ha, không nghĩ tới Tiêu Hoả Hoả tiểu hữu còn trẻ hơn trong tưởng tượng của ta, ta cũng không làm gì ngươi, chỉ cần ngươi không có ý xấu với hiệp hội thì ta cũng chẳng để ý ngươi có dịch dung hay không."
Pháp Mã nói tiếp: "Ta thấy tuổi tác của Tiêu Hoả Hoả tiểu hữu không vượt quá mười lăm tuổi, có lẽ bằng với nữ oa Nạp Lan gia, vì sao phương diện luyện dược lại thuần thục như thế, không một động tác dư thừa, ngay cả lão gia hoả Hoa Đốn không biết xấu hổ kia cũng không theo kịp, điều này không thể chỉ dựa vào thiên phú mà cần tốn thời gian tích lũy dài lâu."
Nghe vậy, Tiêu Sắt yên lặng, một lúc sau than ra một hơi, bất đắc dĩ nói: "Cũng đúng, thật ra không phải chuyện gì to tát, không biết hội trưởng Pháp Mã có từng nghe tới Đan hoàng La Hán Tùng?"
"Đan hoàng La Hán Tùng?" Đồng tử Pháp Mã đột nhiên co rụt lại, ký ức trăm năm trước chợt ùa về, run rẩy nói: "Ngươi nói tới Đan hoàng La Hán Tùng?"
Tiêu Sắt chậm rãi gật đầu.
"Ngươi là đệ tử của lão nhân gia sao?" Pháp Mã kích động hỏi.
Tiêu Sắt trịnh trọng nói: "Xem như vậy đi!"
"Vậy hiện tại lão nhân gia đang ở đâu? Gần nhất có khỏe không?" Pháp Mã hỏi hai vấn đề liên tiếp, sau đó lo tự mình lẩm bẩm nói: "Nói ra thì rất dài, La Hán Tùng đại nhân từng là một vị trưởng lão đức cao vọng trọng của Hiệp hội Luyện dược sư, trăm năm trước ta chỉ là một Luyện dược sư học đồ, từng may mắn gặp lão nhân gia một lần. Sau đó hắn đột nhiên biến mất, có người nói hắn bế tử quan đột phá Đấu Tông, có người nói hắn vân du, từ đó không còn ai gặp qua hắn."
Tiêu Sắt thở dài nói: "La Hán Tùng tiền bối đã ngã xuống, trong lúc ngẫu nhiên ta tìm được sơn động hắn toạ hoá, trước khi ngã xuống hắn đã đưa hết thảy tâm đắc luyện dược suốt đời vào một tia tàn hồn, sau khi thông qua khảo nghiệm của tàn hồn, tàn hồn liền hóa thành một luồng tin tức dũng mãnh tiến vào trong óc, bởi vậy khiến cho thuật luyện dược của ta tiến bộ nhanh chóng, giảm đi thời gian học tập. Đây là di thư hắn lưu lại, hội trưởng Pháp Mã có thể xem, hắn lưu lại tàn hồn trước khi ngã xuống vì không muốn thuật luyện dược của mình thất truyền, đồng thời cũng không muốn hậu nhân quên hắn."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt lấy lá thư mà La Hán Tùng lưu lại.
Khi tiếp nhận thông tin từ tàn hồn La Hán Tùng, Tiêu Sắt mơ hồ thấy được cảnh La Hán Tùng giảng dạy ở Hiệp hội Luyện dược sư, lúc ấy còn không để ý. Thẳng cho đến khi tham gia khảo nghiệm, nhìn bố cục quen thuộc mới nhớ lại, mới biết được La Hán Tùng có quan hệ sâu xa với Hiệp hội Luyện dược sư đế quốc Gia Mã.
Sở dĩ Tiêu Sắt giao phong thư này cho Pháp Mã và nói ra chuyện mình nhận được tâm đắc luyện, ngoại trừ muốn hoàn thành di nguyện của La Hán Tùng không để hắn bị hậu nhân quên đi, còn muốn có thêm sự tin tưởng của Pháp Mã, lót đường để dễ dàng lấy được đan phương Dung linh đan.
Pháp Mã nhận lá thư, run rẩy xem, sau đó cầm lá thư đến giá sách, tìm kiếm một lúc rồi lấy ra một cuộn da dê cũ, tiến hành đối chiếu, phát hiện bút tích giống hệt nhau.
"Ai, quả thật là bút tích của La Hán Tùng đại nhân." Pháp Mã ngồi lại chỗ, thở dài một tiếng, lần thứ hai nhìn về phía Tiêu Sắt, chút nghi ngờ cùng đề phòng trước đó đã biến mất, cảm thán: "Tuy nói không tách khỏi công lao của tàn hồn La Hán Tùng đại nhân nhưng ngươi có thể dùng một khoảng thời ngan ngắn như thế mà mài giũa thuật luyện dược đến trình độ như vậy, đổi lại là tiểu tử Cổ Hà kia, chắc chắn không thể được."
"Hội trưởng Pháp Mã quá khen, bởi vì lý do cá nhân nên ta không muốn bại lộ thân phận, xin hội trưởng Pháp Mã giúp ta giữ bí mật."
"Ha ha, yên tâm đi, ngươi là truyền nhân của La Hán Tùng đại nhân, luận bối phận, chỉ sợ ta còn phải gọi ngươi một tiếng sư thúc đây." Pháp Mã cười nói.
"Hội trưởng Pháp Mã nói quá lời." Tiêu Sắt bất đắc dĩ cười nói.
Pháp Mã cười tủm tỉm gật đầu, "Nếu xác nhận ngươi không phải người có ý đồ xấu như lão gia hoả Hoa Đốn kia, ta liền đi thẳng vào vấn đề."
Nói rồi Pháp Mã phất tay, trên bàn có thêm một quyển trục màu đen cùng với ba cái rương gỗ, sau đó ý bảo Tiêu Sắt mở quyển trục ra.
Cầm lấy quyển trục, Tiêu Sắt cẩn thận mở ra, một luồng tin tức dũng mãnh tiến vào trong đầu. Sau một lúc lâu, Tiêu Sắt nở nụ cười.
Giống như trong nguyên tác, là đan phương tứ phẩm Tam văn thanh linh đan.
Tiêu Sắt thu hồi quyển trục và ba cái rương gỗ, một lớn một nhỏ, hai đầu hồ ly không hẹn mà cùng nở nụ cười quỷ dị.
"Trở về nghỉ ngơi cho tốt đi. Ta chờ mong biểu hiện ngày mai của ngươi." Pháp Mã cười ha hả nói.
"Sẽ không để ngươi thất vọng." Tiêu Sắt cười đáp lại.
Pháp Mã không có nói rõ, chỉ cho đan phương cùng ba phần dược liệu. Tiêu Sắt cũng không hỏi thêm, ngày mai hắn phải luyện đan dược cao cấp hơn cả Tam văn thanh linh đan, đó là Phục linh tử đan, đan phương cùng dược liệu này thuần tuý là lấy thêm. Dù sao Pháp Mã chỉ muốn hắn giành được quán quân, chỉ cần có thể thắng là được.
Nhận được đan phương Tam văn thanh linh đan cùng dược liệu, Tiêu Sắt bắt đầu lo chuyện của nữ vương, "Hội trưởng Pháp Mã, ta có muốn nhờ ngươi. Không biết Hiệp hội Luyện dược sư có đan phương Dung linh đan hay không? Ta có bằng hữu bị vết thương linh hồn, cần nhanh chóng trị liệu."
"Dung linh đan?" Pháp Mã nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi thở dài nói: "Vốn là ta muốn dùng đan phương Dung linh đan làm phần thưởng cho quán quân đại hội Luyện dược sư, nhưng bởi vì có biến cố cho nên đã thay đổi. Cũng được, nếu ngươi có thể giành được quán quân, ta nguyện ý đại biểu hiệp hội tặng kèm với phần thưởng quán quân."
Tiêu Sắt nghe vậy liền vui vẻ, cảm kích nói: "Vậy đa tạ hội trưởng Pháp Mã."
Xem như chuyến đi này kết thúc viên mãn, còn phần thưởng quán quân mà có thể thay thế đan phương lục phẩm Dung linh đan, chắc chắn là cực kỳ bất phàm.

Bình Luận

0 Thảo luận