Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 153: Trở về đại lục Đấu Khí

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Ba người tiến vào quán trà, hình như lão bản quán trà lão biết Bỉ Bỉ Đông, nhìn thấy ba người tiến vào liền cung kính tiếp đón, đưa bọn họ vào một gian phòng ở lầu hai.
"Tiểu sắt, còn nhớ rõ quán trà này sao? Lúc trước chúng ta lén ra ngoài chơi, chính là ngươi dẫn ta tới." Bỉ Bỉ Đông gỡ khăn che mặt, lấy trà cụ từ tủ một cách quen thuộc, ngâm năm ly trà nóng.
"Hương vị không tồi, có vẻ là mới xào qua." Tiêu Sắt bưng ly trà lên nhấp một ngụm, bất đắc dĩ nói: "Nhưng ta cũng chỉ có chút ấn tượng, cụ thể thì không nhớ nổi."
"Không sao cả, về sau ngươi sẽ chậm rãi nhớ ra." Bỉ Bỉ Đông dịu dàng nói.
Khẽ gật đầu, có lẽ vì muốn dời đi sự chú ý, ánh mắt Tiêu Sắt về phía ly trà còn lại, tính cả Long Quỳ cũng chỉ là bốn người, lại có năm ly trà, hắn kinh ngạc hỏi: "Còn có ai nữa sao?"
Mới vừa nói xong thì cửa phòng liền mở ra, một thiếu nữ mỹ lệ đi đến.
Nàng mặc áo trắng, mái tóc dài màu vàng kim, da thịt thắng ngần, mũi thẳng mắt phượng, dung nhan tuyệt mỹ mang theo vài phần uy thế.
Trong số những nử tử Tiêu Sắt nhận biết, ngoại trừ Bỉ Bỉ Đông, Long Quỳ và Mỹ Đỗ Toa, gần như không có một nữ tử nào có thể so bì. Dù là mèo con hay Tiêu Huân Nhi cũng như thế.
Trong khoảnh khắc thiếu nữ tiến vào, Long Quỳ và mèo con kinh ngạc cảm thán vẻ đẹp này, không hẹn mà cùng hung hăng trừng Tiêu Sắt khiến hắn không hiểu vì sao.
Thản nhiên nhìn một vòng, thiếu nữ tóc vàng dùng ánh mắt phức tạp nhìn Tiêu Sắt rồi hừ nhẹ, sau đó gật đầu với Chu Trúc Thanh và Long Quỳ, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Bỉ Bỉ Đông, mắt đẹp sáng lên.
"Mụ mụ, ta còn tưởng rằng năm nay ngươi sẽ không tới đây!" Tiện tay đóng cửa, gót sen khẽ dời, thiếu nữ ngồi xuống cạnh Bỉ Bỉ Đông, dựa vào lòng nàng.
"Bởi vì một chút việc nên trì hoãn mấy ngày." Bỉ Bỉ Đông cưng chiều vuốt ve đầu thiếu nữ, mỉm cười nói.
Nghe hai người nói chuyện, Tiêu Sắt đã đoán được thân phận của thiếu nữ ---- Thiên Nhận Tuyết.
Chỉ là khi nhìn thấy hai người có quan hệ cực kém trong nguyên tác giờ phút này mẫu từ nữ hiếu, khoé miệng Tiêu Sắt không khỏi co rút. Theo lý thuyết thì mình đã dùng Biệt thiên thần, hẳn là Thiên Tầm Tật không có khả năng thực hiện kế hoạch mới đúng chứ, Thiên Nhận Tuyết từ đâu chui ra?
"Khụ khụ.... Đông Nhi, vị này chính là?" Tiêu Sắt biết rõ còn cố hỏi.
Bỉ Bỉ Đông nở nụ cười giảo hoạt, giới thiệu: "Nàng chính là Tuyết Nhi mà ta đã nói qua."
"Tuyết Nhi, vị này chính là Long Quỳ a di, vị này là muội muội ta mới nhận, Chu Trúc Thanh, gọi Trúc Thanh là được. Còn vị này...."
Không đợi Bỉ Bỉ Đông nói hết lời, Thiên Nhận Tuyết liền đứng dậy đi đến trước mặt Tiêu Sắt, mở miệng nói: "Ba ba?"
"Phụt..." Nghe vậy, Tiêu Sắt liền phun ngụm trà vừa mới vừa uống ra. Cũng may kịp thời thay đổi phương hướng, nếu không thì Thiên Nhận Tuyết đã bị phun đầy mặt rồi.
Nhìn bộ dạng của Tiêu Sắt, Bỉ Bỉ Đông, Chu Trúc Thanh và Long Quỳ nhìn nhau, cùng nở nụ cười vui vẻ.
Chột dạ ho khan hai tiếng, Tiêu Sắt cười gượng nói: "Tuyết Nhi tiểu thư... Ta mới mười bốn tuổi đó." Hắn không tin Thiên Nhận Tuyết là con của mình, dù linh hồn tiến vào cơ thể Bỉ Bỉ Đông hơn ba mươi năm cũng không cách nào sinh hài tử, cụ thể và chi tiết thì tham khảo hắn và Hồng Quỳ đây.
"Ta biết..." Thiên Nhận Tuyết khẽ gật đầu.
"Vậy ngươi...." Da mặt Tiêu Sắt nhăn nhúm.
"Ngươi không phải người mà mụ mụ ta chờ đợi nhiều năm sao? Ta đây kêu ngươi ba ba không sai nha!" Ánh mắt Thiên Nhận Tuyết loé lên chút giảo hoạt, chuyển sang ba người Bỉ Bỉ Đông: "Mụ mụ, Long Quỳ a di, Trúc Thanh, các ngươi nói có đúng không?"
"Tuyết Nhi nói không sai." Bs người Bỉ Bỉ Đông sôi nổi gật đầu nói.
Nhìn ánh mắt khác lạ của ba người Bỉ Bỉ Đông, khoé miệng Tiêu Sắt lại co rút, cười gượng nói: "Chúng ta vẫn bên giống như Trúc Thanh đi. Ngươi gọi ta Tiêu Sắt hoặc Tiểu Sắt giống Đông Nhi gọi là được, ta gọi ngươi là Tuyết Nhi."
Tiêu Sắt ăn thiệt thòi khiến ba nàng không nhịn được mà che miệng cười.
"Đông Nhi, Tuyết Nhi là nữ nhi của ai, chẳng lẽ là tên lão sư khốn nạn kia?" Tiêu Sắt truyền âm hỏi.
Bỉ Bỉ Đông cười cười, lắc lắc đầu, "Lần sau ngươi tới liền biết hết."
Thấy Bỉ Bỉ Đông không muốn nói, ánh mắt Tiêu Sắt nhìn về phía Long Quỳ đang cười trộm, "Long Quỳ, có phải ngươi biết gì đó hay không?"
"Ca ca, xin lỗi, ta đã hứa với Đông Nhi tỷ tỷ là không thể nói cho ngươi." Long Quỳ che miệng.
"Trúc Thanh?" Tiêu Sắt nhìn về phía Chu Trúc Thanh.
"Chuyện ngươi hoa tâm ta còn chưa có tha thứ đâu." Chu Trúc Thanh cũng có chút vui vẻ, vất vả lắm mới nắm được chút quyền chủ động, nàng sẽ không buông tha Tiêu Sắt dễ dàng như vậy.
Cuối cùng, ba vị mỹ nữ đều không muốn nói, Tiêu Sắt cam chịu Thiên Nhận Tuyết một ngụm một câu ' ba ba ' cho tới khi kết thúc.
.........
Tới chạng vạng, trước ánh mắt lưu luyến không rời của Bỉ Bỉ Đông và Thiên Nhận Tuyết, Tiêu Sắt mang theo Long Quỳ cùng Chu Trúc Thanh quay trở về đại lục Đấu Khí.
【 Đinh, chuyến du lịch Đấu La bảy ngày kết thúc, ký chủ đã trở về đại lục Đấu Khí. 】
Nghe tiếng hệ thống nhắc nhở, Tiêu Sắt chậm rãi mở mắt, ánh vào mắt chính là căn phòng quen thuộc.
Đây là phòng khách tổng bộ nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ.
"Ca ca, chúng ta đã trở lại sao?" Tiếng Long Quỳ chợt vang lên.
"Ừ, đã trở lại." Tiêu Sắt gật đầu, bước ra khỏi phòng.
Đi qua hành lang tiến vào nội sảnh, hắn liền nhìn thấy Hải Ba Đông đang đứng dựa vào cửa sổ.
"Xuất quan sao? Xem ra lần này ngươi thu hoạch không nhỏ. Thật đúng là tiểu quái vật." Ánh mắt nghiêm trọng quan sát Tiêu Sắt, Hải Ba Đông không khỏi tấm tắc nói.
"May mắn có chút đột phá." Tiêu Sắt nhún vai, đi đến cạnh bàn rót một ly trà thơm, "Ở chỗ này chờ ta là có chuyện gì sao?"
"Ngoại giới đều đang đồn khen thưởng quán quân đại hội Luyện dược sư là đan phương Phá tông đan, hiện tại tên tuổi của ngươi đã vượt qua Đan vương Cổ Hà." Hải Ba Đông khẽ gật đầu, xoay người cười nói.
"Là ai tiết lộ ra?" Tiêu Sắt híp mắt lại.
"Yên tâm đi, không ai dám đánh chủ ý với ngươi, nói không chừng lấy lòng ngươi còn không kịp đây." Thấy ánh mắt Tiêu Sắt thay đổi, Hải Ba Đông bĩu môi nói.

Bình Luận

0 Thảo luận