----
"Hải lão có chuyện gì cứ nói thẳng." Tiêu Sắt giơ tay nói.
Hải Ba Đông gật gật đầu, nghiêm mặt nói: "Cao tầng Hiệp hội Luyện dược sư xuất hiện phản đồ, hắn trộm một con ốc biển lưu âm có thể ngăn cách linh hồn lực từ phòng của Pháp Mã lão nhân, mấy năm nay vẫn âm thầm truyền lại tình báo cho Hiệp hội Luyện dược sư đế quốc Xuất Vân."
"Đã thẩm vấn rồi, sở dĩ lão gia hoả Hoa Đốn kia dám mạo hiểm dự thi chính là vì đan phương Phá tông đan."
"Đáng tiếc người tính không bằng trời tính, đột nhiên lòi ra một Tiêu Hoả Hoả."
"Sau khi đế quốc Xuất Vân thất bại, Pháp Mã lão nhân lo lắng bọn họ sẽ ra tay với ngươi nên trực tiếp tuyên bố đan phương Phá tông đan đã bị ngươi dùng linh hồn lực đọc, không còn tồn tại. Hiện tại, nếu người khác muốn gây phiền toái cho ngươi thì mất nhiều hơn được."
"Không ai nguyện ý vì một quyển đan phương đã mất đi ấn ký linh hồn mà đắc tội một vị Luyện dược sư tiền đồ vô lượng, cho dù là Phá tông đan."
"Cho nên ta mới nói hiện tại ngươi là nhân vật chạm vào bỏng tay, đế quốc Xuất Vân, đế quốc Lạc Nhạn, các thế lực lớn đều phái người tới, bọn họ đang chờ ngươi xuất quan để giao hảo đây."
Nói xong lời này, ánh mắt Hải Ba Đông nhìn về phía Tiêu Sắt trở nên nóng cháy, giống như đang nhìn một mỹ nữ tuyệt thế.
Bị Hải Ba Đông nhìn thế này, da đầu Tiêu Sắt có chút tê dại, tùy ý nói: "Bọn họ muốn tìm Tiêu Hoả Hoả, có liên quan gì đến Tiêu Sắt ta đâu!"
"Ách..." Hải Ba Đông kinh ngạc.
Hình như đúng vậy.
Trước mắt, ở đế quốc Gia Mã, người biết thân phận thật sự của Tiêu Hoả Hoả không nhiều, chỉ cần Tiêu Sắt không bại lộ Thanh liên địa tâm hỏa, ai biết Tiêu Sắt chính là Tiêu Hoả Hoả.
"Hiện tại ta ta đã hiểu vì sao lúc trước ngươi lại chấp nhất với chuyện che giấu tung tích." Hải Ba Đông cười khổ nói.
"Ra bên ngoài, điệu thấp vẫn tốt hơn." Tiêu Sắt cười cười, "Hải lão nhân, ngươi ở đây chờ ta không phải vì cũng có hứng thú đối với Phá tông đan chứ."
"Phá tông đan đủ để cho đế quốc Gia Mã cùng mấy quốc gia chung quanh điên cuồng, bất kỳ một tên Đấu Hoàng nào cũng sẽ động tâm, nhưng ta biết Phá tông đan rất quý, không cưỡng cầu." Hải Ba Đông già thành tinh, Nhã Phi với Tiêu Sắt có quan hệ mập mờ, người sáng suốt đều nhìn ra, chỉ cần để nàng tiếp tục bảo trì quan hệ tốt đẹp, một viên Phá tông đan chỉ là chuyện sớm hay muộn.
"Ngươi nghĩ thông suốt nha." Tiêu Sắt bĩu môi, chuyển đề tài, trịnh trọng nói: "Ta nhờ ngươi hỗ trợ chú ý tới nữ Đấu Hoàng đế quốc Xuất Vân, nàng đã về đế quốc Xuất Vân rồi sao?"
Hải Ba Đông lắc lắc đầu, "Cũng không có về, nếu không có gì bất ngờ thì hiện tại vẫn còn ở phía đông Ma Thú sơn mạch."
"Ừ." Tiêu Sắt khẽ gật đầu, tiện tay tung ra một tờ danh sách.
"Đây là cái gì?" Nhận lấy danh sách, Hải Ba Đông ngạc nhiên nói.
"Ta tính rời khỏi Đế đô, không bao lâu sẽ rời đế quốc Gia Mã. Đây là danh sách dược liệu cần để luyện chế Phá tông đan, nhờ ngươi chiếu cố Nhã Phi." Vừa nói xong, Tiêu Sắt thả người nhảy qua cửa sổ, mở ra Tử vân dực, hóa thành một tia sáng hướng về chân trời.
Nhìn danh sách trong tay, Hải Ba Đông có chút khó tin, kinh ngạc cảm thán: "Cơ hội luyện chế Phá tông đan đến dễ dàng như vậy sao?"
Tất nhiên Tiêu Sắt không dễ dàng luyện chế Phá tông đan cho Hải Ba Đông như vậy, một phương diện là hắn cần Hải Ba Đông chiếu cố Nhã Phi, phương diện khác chính là để người ta biết hắn không phải từ chối người ngoài từ ngàn dặm. Ngày sau muốn xây dựng thế lực hoàn toàn có thể dựa vào điểm này mà dễ dàng thu phục đông đảo gia tộc.
.....
Đêm xuống
Trong nhà gỗ ở sơn cốc thuộc Ma Thú sơn mạch.
Ánh nến mờ nhạt đang lay động.
Bên ánh nến là một thiếu nữ xinh đẹp.
Thiếu nữ mặc váy đỏ tím, cổ tay áo có một vòng sợi tơ tím vàng, có vẻ xa hoa, mái tóc dài trắng như tuyết rũ xuống. Khiến người khác chú ý nhất chính là hai tròng mắt màu tím tĩnh lặng mang vẻ thê mỹ cùng đau thương nhàn nhạt.
Giờ phút này, thiếu nữ đang cầm một lá thư, ngồi bên ánh nến cẩn thận đọc.
Nhìn bút tích quen thuộc, đôi mắt tím tĩnh lặng có chút gợn sóng.
Có lẽ, trên đời này chỉ có chủ nhân lá thư này mới không xem nàng như tai họa, hơn nữa còn vất vả tìm cách giúp nàng giải quyết Ách nạn độc thể.
Bỗng nhiên, thiếu nữ nhíu mày, nàng cảm giác có hơi thở Đấu Linh đang nhanh chóng tới gần....... Chợt lấy áo choàng đen từ trong nạp giới khoác lên, biến mất khỏi căn phòng.
"Ca ca, ngươi nói Tiểu Y Tiên thật sự còn ở tiểu sơn cốc sao?" Trên không trung, tiếng Long Quỳ nhẹ nhàng vang bên tai Tiêu Sắt.
"Còn." Nhìn sơn cốc trước mắt, Tiêu Sắt kiên định nói. Trong nguyên tác, mỗi năm Tiểu Y Tiên đều sẽ nghỉ ngơi ở sơn cốc một tháng. Nàng tới sơn cốc bảy ngày trước, mà Hải Ba Đông dò xét được nàng không trở về đế quốc Xuất Vân, như vậy chắc chắn vẫn còn ở đó.
Một lúc sau, Tiêu Sắt nay tới trên sơn cốc, đang lúc hắn muốn bay xuống thì có một bóng đen phóng đến, giơ tay đánh ra một bàn tay khổng lồ chụp lấy Tiêu Sắt.
"Cuồng sư ngâm!"
Công kích xuất hiện bất ngờ làm Tiêu Sắt giật mình, ngọn lửa hồng phấn bùng lên, ma kiếm bay vào ta, thi triển Cuồng sư ngâm, một đầu sư tử lửa hồng nhạt từ mũi kiếm bắn ra, đánh về phía bàn tay tím khổng lồ.
Theo một tiếng sư tử rống vang lên, sư tử va chạm với bàn tay khổng lồ, bộc phát ánh sáng hồng mãnh liệt.
Ánh sáng tiêu tán, bàn tay khổng lồ cùng sư tử đồng thời tiêu tán, không khí tràn ngập khói độc màu tím.
Tiêu Sắt không thèm để ý đến khói độc này, cơ thể hắn đã phủ Băng hỏa long viêm, khói độc có mạnh cũng không làm gì được người có dị hỏa hộ thể.
Ánh mắt lại nhìn về phía người áo đen, Tiêu Sắt có chút kích động hỏi: "Tiểu Y Tiên?"
Từ đấu kỹ vừa rồi, người áo đen liền đoán ra thân phận đối phương, giờ phút này nghe giọng nói quen thuộc bên tai, thân thể người áo đen run nhẹ, chần chờ một lát rồi lạnh lùng nói: "Không... Ngươi nhận sai người."
Nghe vậy, Tiêu Sắt nhíu nhíu mày, chợt dùng công năng thấu thị, khi nhìn đến gương mặt quen thuộc dưới áo đen cùng tâm hồn đầy đặn hơn so với hai năm trước, Tiêu Sắt xác định người trước mắt đúng là Tiểu Y Tiên.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận