Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 233: Đông Phương Hoài Trúc đáp lời

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
Tiêu Sắt đáp lại: "Bởi vì từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã ưa thích rồi."
"Xong rồi, tật đào hoa của ca ca lại tái phát, nhưng Đông Phương Hoài Trúc cũng xứng đôi ca ca." Trong không gian ma kiếm, Long Quỳ xoa xoa trán, lẩm bẩm.
"Cái gì..... Thích ta...." Nghe vậy, mặt Đông Phương Hoài Trúc ửng đỏ, có chút ngại ngùng.
Tiêu Sắt, gật đầu, khẽ vuốt vỗ ngực, "Ta cũng không biết nên hình dung như thế nào, có lẽ là nhất kiến chung tình hoặc tính toán đã lâu, nhưng tuyệt không phải suy nghĩ nhất thời. Ta đi qua rất nhiều nơi, gặp muôn người muôn vật, vốn tưởng rằng tâm tính đã đủ vững."
"Nhưng ở thế giới này lại không muốn thấy ngươi chịu thương tổn cho nên khi gặp yêu nhện cùng Lạc Lan, Lạc Kình Thiên ta đều ra tay trước, muốn nhanh chóng kết thúc, bởi vì ngươi là nữ tử đầu tiên ta thích ở nơi đây."
Nói đến đây, Tiêu Sắt thò tay phải, ngọn lửa màu hồng phấn xuất hiện, biến thành một đoá hoa, đoá hoa không nóng chút nào, chỉ cảm nhận được sự ấm áp nhè nhẹ.
"Hoài Trúc cô nương, ngươi nguyện ý tiếp nhận tình cảm của ta sao?" Hắn đưa hoa lửa tới trước mặt Đông Phương Hoài Trúc, nhìn chằm chằm nàng, lẳng lặng chờ đợi đối phương hồi đáp.
Đông Phương Hoài Trúc ngây người nhìn Tiêu Sắt cầm hoa, cứng đờ tại chỗ, đại não trống rỗng, buông sáo ngọc trong tay, dù tiếng chạm đất trong trẻo vang lên cũng không phản ứng.
Đông Phương Tần Lan nhìn hai người đứng yên, trong lòng gấp như kiến bò trên chảo nóng, nói về tướng mạo, thực lực, nhân phẩm cùng với trí thông minh thì qua hai ngày quan sát, nàng rất hài lòng về Tiêu Sắt, hơn nữa cũng thấy tỷ tỷ có hảo cảm với Tiêu Sắt, nếu không cũng sẽ không vì một cái nạp giới cùng một đống đồ ăn liền gọi ' tỷ phu '.
Nhưng hiện tại nhìn thấy bộ dạng này của hai người, nàng biết nếu cứ tiếp tục như vậy thì rất có khả năng không thành.
Hít sâu một hơi, Đông Phương Tần Lan khom lưng nhặt sáo ngọc lên, nhẹ nhàng đẩy Đông Phương Hoài Trúc, nhỏ giọng nhắc nhở: "Tỷ tỷ, người ta đang đợi ngươi đáp lời đó!"
"Ta... Ngươi......." Nghe vậy, Đông Phương Hoài Trúc bỗng bừng tỉnh, tay ngọc nắm góc váy, cúi đầu, hai mắt có chút u ám...
Nhìn thấy dáng vẻ này của Đông Phương Hoài Trúc, Tiêu Sắt tỏ vẻ khổ sở, quả nhiên vẫn còn quá miễn cưỡng, chợt khom người, "Xin lỗi, là ta lỗ mãng, xem như ta chưa nói."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt liền tản đi đoá hoa lửa trong tay, xoay người rời đi. Nếu không thể theo đuổi Đông Phương Hoài Trúc, vậy thì trực tiếp đi giết Kim Nhân Phượng là được, ít nhất không thể để bi kịch trong nguyên tác lặp lại.
Khi Tiêu Sắt xoay người thì tay áo của hắn bị Đông Phương Hoài Trúc nắm lại, sau đó bên tai vang tiếng Đông Phương Hoài Trúc : "Ngươi quá đột ngột, dù sao cũng phải cho người ta suy xét một chút chứ."
"Hoài Trúc cô nương, vậy ngươi..." Nghe vậy, Tiêu Sắt liền vui mừng, xoay người sang chỗ khác, run run nói.
"Ngu ngốc, nếu tỷ tỷ của ta không thích ngươi, ngươi thật sự cho rằng bổn tiểu thư sẽ gọi ngươi là tỷ phu sao?" Đông Phương Tần Lan hận rèn sắt không thành thép nói.
"Ừ." Đông Phương Hoài Trúc đỏ mặt gật gật đầu.
Nghe Đông Phương Hoài Trúc khẳng định, Tiêu Sắt kích động bế Đông Phương Hoài Trúc lên xoay vài vòng.
Nhìn cảnh này, Đông Phương Tần Lan có chút giảo hoạt, nhìn về phía tuỳ tùng Tiểu Lục bên cạnh: "Tiểu Lục, chúng ta qua bên kia."
"Nhị tiểu thư, chúng ta qua bên kia làm gì?" Tiểu Lục cảm thấy khó hiểu. Lần này ra ngoài, ngoại trừ thay Đông Phương Hoài Trúc, Đông Phương Tần Lan hành lễ còn có một việc chính là giám thị hai nàng theo lệnh Kim Nhân Phượng, ngăn các nàng gần gũi với nam nhân khác.
"Ít nói nhảm, ngươi có đi hay không." Đông Phương Tần Lan giơ nắm tay.
"Ách... Ta đi, ta đi..." Tiểu Lục bất đắc dĩ đi theo.
"Được rồi, thả ta xuống đi, Tần Lan còn đang ở đây." Tay ngọc ôm cổ Tiêu Sắt, Đông Phương Hoài Trúc nhẹ giọng cười nói.
"Yên tâm, nha đầu Tần Lan rất hiểu chuyện." Tiêu Sắt nhẹ nhàng buông Đông Phương Hoài Trúc, tay thì vẫn còn giữ eo đối phương.
"Gia hỏa này vì chút đồ ăn liền bán đứng ta." Nhìn bóng Đông Phương Tần Lan đằng, khoé miệng Đông Phương Hoài Trúc giật giật.
Tiêu Sắt mỉm cười nói: "Cũng là quan tâm ngươi, nếu không phải chúng ta đều thích lẫn nhau, ta nghĩ dù ta cho nàng đồ ăn ngon hơn, nàng cũng sẽ không phản ứng."
"Mặc kệ nàng, lấy ra đây đi." Đông Phương Hoài Trúc vươn tay.
"Lấy cái gì?" Tiêu Sắt có chút khó hiểu.
"Hoa nha! Như thế nào.... Ngươi đổi ý sao?" Đông Phương Hoài Trúc tỏ vẻ tức giận nói.
"A... Nha..." Tiêu Sắt vừa nghe, nháy mắt phản ứng lại, giơ tay phải, ngọn lửa màu hồng phấn xuất hiện, ngưng tụ thành một bó hoa lửa.
"Ngươi làm như thế nào, ta thấy lúc ngươi đối phó yêu nhện cùng Lạc Kình Thiên, ngọn lửa này cực kỳ nóng cháy, ngay cả Thuần chất dương viêm đều e ngại, vì sao tay ta không có chuyện gì?" Tiếp nhận bó hoa, Đông Phương Hoài Trúc tò mò hỏi.
"Đây là bởi vì ngoài đấu khí thuộc tính hoả, ta còn có một tia thuộc tính mộc, phối hợp với linh hồn lực có thể tự do điều tiết nhiệt độ ngọn lửa." Tiêu Sắt giải thích.
Đông Phương Hoài Trúc không rõ nguyên do, nhẹ nhàng dựa vào ngực Tiêu Sắt, "Không hiểu lắm, nhưng có vẻ rất lợi hại."
"Tiếp theo thế nào?" Tiêu Sắt chuyển đề tài.
"Nơi đây không còn chuyện gì nữa, kế tiếp ta tính về Hoàn hồn hoả sơn trang." Đông Phương Hoài Trúc gật đầu nói.
"Vậy được... Ta đi cùng ngươi, nhân tiện gặp nhạc phụ tương lai." Tiêu Sắt cười nói.
"Này.... Có phải là hơi nhanh hay không?" Đông Phương Hoài Trúc đỏ mặt, ánh mắt có chút trốn tránh nói.
"Có gì đâu, chuyện tốt không ngại nhanh, huống hồ..." Tiêu Sắt cười cười, sau đó nghiêm mặt nói: "Ta lo lắng ngươi trở về sẽ gặp nguy hiểm."
"Nguy hiểm? Nguy hiểm gì?" Đông Phương Hoài Trúc kinh ngạc hỏi.
Tiêu Sắt nghiêm mặt nói: "Ta cảm nhận được một hơi thở lạ trên người tuỳ tùng Tiểu Lục kia, không có gì bất ngờ thì hẳn là Truy tung phù mà Đạo môn các ngươi thường dùng, có vẻ ngươi và Tần Lan đã bị kẻ khác theo dõi."
"Truy tung phù?" Nghe vậy, Đông Phương Hoài Trúc sửng sốt, nhíu mày, hình như nghĩ tới chuyện gì đó....

Bình Luận

0 Thảo luận