Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 148: Trở về tuyến chính, thê tử của ta là Bỉ Bỉ Đông

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
----
Mặt trời ngã về tây, ánh nắng chiều cùng Võ hồn thành tôn nhau lên, trông rất tráng lệ.
Trong Giáo hoàng điện trên đỉnh núi, Bỉ Bỉ Đông cầm Tương tư đoạn trường hồng rúc vào lòng Tiêu Sắt.
"Đông Nhi, ngươi đã nhớ kỹ lời ta nói sao?" Tiêu Sắt lấy ra một cái nạp giới, đeo vào ngón áp út của Bỉ Bỉ Đông dịu dàng nói.
"Ta sẽ chờ ngươi, sẽ luôn chờ, dù mười năm, hai mươi năm hay là ba mươi năm... ba trăm năm.... ba vạn năm...." Cảm nhận được linh hồn Tiêu Sắt càng thêm mờ nhạt, Bỉ Bỉ Đông rơi lệ, nức nở nói.
Tiêu Sắt gật đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Bỉ Bỉ Đông, theo tia sáng cuối cùng hóa thành từng điểm sảng biến mất khỏi Bỉ Bỉ Đông.
.......
Không biết trôi qua bao lâu, khi Tiêu Sắt tỉnh lại, chỉ cảm thấy trước mắt tăm tối.
Giờ phút này, ký ức năm năm ở đại lục Đấu La đã biến mất.
Một luồng ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu vào phòng, hắn thấy được một trần nhà xa lạ.
Giống như lần đầu tiên bám vào người Bỉ Bỉ Đông, hắn bắt đầu kiểm tra tình trạng thân thể.
"Mẹ nó!" Không nhịn được mắng một tiếng, hắn phát hiện thân thể của mình thu nhỏ, không có tiểu kê, biến thành một tiểu la lỵ rồi.
Ngay khi hắn lại muốn chửi mẹ nó lần nữa thì bên ngoài phòng có tiếng bước chân vang lên..... Một bóng dáng nhỏ gầy đang lẻn vào.
---- Hồi ức vẫn còn ----
Trở về tuyến chính.
Đại lục Đấu La, Tinh đấu sâm lâm.
Tiêu Sắt nắm tay Bỉ Bỉ Đông bước chậm trong sơn cốc.
Từ khi gặp mặt đến khi dắt tay tiến vào sơn cốc, hai người chỉ nói một câu, sau đó liền tự nhiên đi cùng nhau.
Nhìn sơn cốc tràn đầy sức sống với nhiều loại tiên thảo và dược liệu quý hiếm, trong đó không thiếu những loại đến từ đại lục Đấu Khí, Tiêu Sắt không khỏ cảm thán nói: "Đều là ngươi gieo trồng sao?"
"Ừ." Bỉ Bỉ Đông khẽ gật đầu, bàn tay mềm giơ lên, một cái bình ngọc màu xanh nhạt xuất hiện trong tay, "Đây là Chưởng Thiên Bình năm đó ngươi để ở nạp giới, dựa theo ngươi phân phó, ta vẫn luôn sử dụng. Những tiên thảo đã bị nhổ gần như tận gốc này vốn cần hơn vạn năm mới có thể khôi phục như lúc ban đầu, nhưng có lục dịch từ Chưởng Thiên Bình thúc đẩy, ngoại trừ Tương tư đoạn trường hồng tương đối đặc biệt, số còn lại thì chỉ cần khoảng mười năm là có thể thu hoạch một lần. Hiện giờ đã thu thu hoạch hai lần, đây là lần thứ ba."
"Lần đầu tiên thu hoạch, ta đưa Tuyết Nhi tới, nàng không thiếu thiên phú nhưng thiếu cơ sở cùng nội tình, bởi vậy ta lựa chọn Bát giác huyền băng thảo và Liệt hỏa hạnh kiều sơ để nàng tiến hành băng hỏa luyện kim thân tăng cường thể chất, sau đó lại dùng Vọng xuyên thu thuỷ lộ tăng cường tinh thần lực giúp nàng có thể vượt qua giới hạn hấp thu Hồn hoàn."
"Lần thứ hai thu hoạch, ta mang theo đệ tử Na Na, bởi vì không có công pháp thích hợp cho nàng nên chỉ đành cho nàng tu luyện Huyền thiên bảo lục. Lựa chọn tiên thảo phối trí giống như Tuyết Nhi, các tiên thảo còn lại ta đều không động tới, đều để trong túi đựng vật sống. Còn những loại không phát triển đến tiên phẩm, hơn ba mươi năm qua, ta lợi dụng chúng nó sáng tạo ra hơn mười Phong hào đấu la cho Võ hồn điện, hiện giờ Võ hồn điện đã bị ta hoàn toàn khống chế, thuộc hạ của ta có hơn ba mươi Phong hào đấu la. Nể tình Thiên Đạo Lưu đối với Tuyết Nhi không tồi nên ta không có động hắn, vẫn để hắn khống chế Đấu la điện cùng Cung phụng điện."
Vừa nói xong, Bỉ Bỉ Đông lại lấy ra một cái túi cùng Chưởng Thiên Bình đưa vào tay Tiêu Sắt.
Tiếp nhận Chưởng Thiên Bình cùng bảo nang.
Nhìn đống tiên thảo tựa như cải trắng trước mắt, nghe Bỉ Bỉ Đông nhắc tới hơn ba mươi tên Phong hào đấu la, khoé miệng Tiêu Sắt co rút. Có được những của cải này, nàng có thể thống trị đại lục Đấu La bất kỳ lúc nào.
Có lẽ là nhìn ra suy nghĩ của Tiêu Sắt, Bỉ Bỉ Đông che lại môi đỏ, nở nụ cười động lòng, nói: "Có phải rất tò mò vì sao ta không trực tiếp thống nhất đại lục mà lựa chọn ẩn giấu hay không?"
"Ừ." Tiêu Sắt khẽ gật đầu.
"Vì không muốn ngươi đến đại lục Đấu La mà không nắm được hết thảy, sẽ cảm thấy khó chịu. So với thống nhất đại lục thì ta càng để ý cảm nhận của ngươi hơn." Bỉ Bỉ Đông dịu dàng nhìn Tiêu Sắt, đưa ra một câu trả lời nước đôi.
Nhìn gương mặt hoàn mỹ của Bỉ Bỉ Đông, trong lòng Tiêu Sắt trong lòng có chút hụt hẫng, đối với Bỉ Bỉ Đông, hắn chỉ có cảm giác rung động đến từ sâu trong linh hồn cùng một chút ký ức vụn vặt, còn lại đều là hiểu biết từ kiếp trước.
"Ca ca, ngươi và nàng..." Nhận thấy cảm xúc của Tiêu Sắt biến hóa, tiếng Long Quỳ nhẹ nhàng vang lên trong đầu Tiêu Sắt.
Đối với nữ tử mỹ lệ xa lạ trước mắt, nàng cũng không biết gì, chỉ biết là không có ác ý.
Nhưng từ lời Bỉ Bỉ Đông nói cùng thái độ đối với Tiêu Sắt, Long Quỳ biết giữa hai người trải qua nhiều chuyện cùng nhau, chỉ là bởi vì nguyên nhân nào đó mà Tiêu Sắt quên mất Bỉ Bỉ Đông.
Nghe Long Quỳ nói, Tiêu Sắt vừa muốn trả lời, giọng nói dịu dàng của Bỉ Bỉ Đông lại vang lên, "Là Long Quỳ muội muội đang nói chuyện sao?"
Tiêu Sắt cùng Long Quỳ đều sửng sốt, trước ánh mắt chăm chú của Tiêu Sắt cùng Bỉ Bỉ Đông, Long Quỳ bay ra khỏi ma kiếm, kinh ngạc hỏi: "Ngươi có thể phát hiện được ta?"
Bỉ Bỉ Đông mỉm cười, gật đầu nói: "Đương nhiên rồi, dù sao ta cũng tu luyện 《 Quy nguyên hồn quyết 》 hơn ba mươi năm. Theo tu vi tăng lên, linh hồn lực cũng không ngừng tăng trưởng, dựa theo phân chia cảnh giới mà Tiểu Sắt từng nói, linh hồn ta đạt tới Linh cảnh đại viên mãn rồi."
"Linh cảnh đại viên mãn? Tu luyện Quy nguyên hồn quyết." Tiêu Sắt cùng Long Quỳ bừng tỉnh, khó trách Bỉ Bỉ Đông có thể dễ dàng phát hiện ra Long Quỳ.
Nghĩ lại cũng đúng, dựa theo tính cách của Tiêu Sắt, sẽ đối đãi với Bỉ Bỉ Đông giống như đối với Long Quỳ, không giấu giếm gì cả.
"Vậy các ngươi nhận biết nhau như thế nào nha, hơn ba mươi năm trước ca ca còn chưa có sinh ra đâu? Chẳng lẽ là kiếp trước? Cũng không đúng, lúc ấy ca ca còn không đạt được bí pháp tu luyện linh hồn này." Long Quỳ nghiêng đầu nhỏ đáng yêu, khó hiểu hỏi.
Tiêu Sắt mỉm cười nói: "Còn nhớ rõ lần tay say rượu nửa tháng trước không?"
"Nhớ, ca ca ngủ hết năm ngày, khiến ta lo lắng muốn chết." Long Quỳ chu cái miệng nhỏ, nói mà lòng còn sợ hãi.
"Đó cũng không phải rượu bình thường mà là một loại thần vật tên là ' rượu Khẩu Nhai '." Tiêu Sắt lắc lắc đầu cười, ánh mắt chuyển sang Bỉ Bỉ Đông nói: "Đông Nhi... Ta có thể gọi ngươi thế này chứ?"
"Được, ngươi luôn gọi ta thế này." Bỉ Bỉ Đông gật đầu, mắt đẹp lại ngấn nước, đây là tiếng gọi quen thuộc, thân thiết đã nhiều năm nàng chưa nghe lại.
Trên đời này cũng chỉ mình người này có thể gọi như vậy, cũng chỉ mình hắn mới có tư cách.

Bình Luận

0 Thảo luận