----
"Còn có thể tăng thêm mấy cấp?" Chu Trúc Thanh ngạc nhiên, nhịn không được thốt lên.
Tiêu Sắt cười gật gật đầu, hắn tính để Chu Trúc Thanh thu hoạch Hồn hoàn thứ ba trước, sau đó trở lại đại lục Đấu Khí sẽ dạy nàng tu luyện đấu khí, có tu vi ba mươi cấp hồn lực, chỉ cần luyện hóa thì nàng có thể tăng lên tới cửu đoạn đấu khí, rồi ngưng tụ vòng xoáy đấu khí, chuyển tu công pháp, luyện hoá hết tất cả hồn lực còn sót lại, đột phá Đấu Sư trước mười bốn tuổi không thành vấn đề.
Đột nhiên trong đầu Tiêu Sắt lại xuất hiện một ý tưởng khác, đó chính là tu luyện hồn lực như tu luyện đấu khí, ngưng tụ ra vòng xoáy hồn lực, chuyển tu công pháp, sau đó theo cấp bậc hồn lực gia tăng, hồn lực hoá lỏng, ngưng tụ hồn tinh...
"Nếu có người ở đại lục Đấu La tu luyện thành công, như vậy sẽ trở thành Hồn sư cường đại chưa từng có."
Kinh ngạc cảm thán một chút, Tiêu Sắt mỉm cười vươn tay với Chu Trúc Thanh, nói: "Nếu ngươi đã luyện hóa thành công rồi thì đi thôi. Chúng ta đi ăn cơm trưa, sau đó đến Tinh đấu sâm lâm tìm kiếm Băng hỏa lưỡng nghi nhãn, nhân tiện để ngươi thu hoạch Hồn hoàn thứ ba."
"Được." Chu Trúc Thanh đỏ mặt nắm lấy tay Tiêu Sắt, đứng lên.
Hai người trực tiếp nhảy qua cửa sổ, đi đến quán ăn hôm qua, không thể không nói tên Đái Mộc Bạch rất biết thưởng thức, thức ăn trong quán này không tồi.
Một lúc sau, hai người Tiêu Sắt đi vào quán ăn.
Mới vừa bước vào liền nghe được không ít khách nhân đang thảo luận chuyện giữa Tiêu Sắt và đám người Đái Mộc Bạch hôm qua.
"Hắc hắc, các ngươi không biết hôm qua con hổ béo của học viện Sử Lai Khắc bị đánh thảm tới cỡ nào đâu."
"Đáng lắm, ngày thường ỷ vào thân phận Hồn sư khi dễ không ít người, lần này xem như đá trúng ván sắt..."
Nghe tiếng trò truyện, Tiêu Sắt và Chu Trúc Thanh nhìn nhau cười.
Xem ra chuyện hôm qua phát sinh xung đột với đám người Sử Lai Khắc chẳng những không khiến quán ăn vắng khách, ngược lại có không ít người thích xem náo nhiệt tới hỏi thăm, trở thành đề tài trên bàn ăn của bọn họ.
Bỗng nhiên, bóng dáng một thiếu nữ ở góc tiệm cơm hấp dẫn sự chú ý của Tiêu Sắt.
"Là nàng..." Tiêu Sắt có chút kinh ngạc.
Váy màu xanh lá trà, dáng người hài hòa, da thịt trắng hơn Chu Trúc Thanh, không phải Trữ Vinh Vinh thì là ai?
Nhưng khác với hôm qua, đi cùng nàng hôm nay là một nam tử trung niên văn nhã và một vị lão nhân.
Trữ Vinh Vinh cũng chú ý tới ánh mắt Tiêu Sắt, nghiêng đầu nhìn, mắt đẹp sáng lên, chẳng những không sợ hãi, ngược lại mỉm cười vẫy tay với Tiêu Sắt và Chu Trúc Thanh.
"Hình như hôm qua nàng đi theo phía sau mấy người Đái Mộc Bạch?" Nhìn thấy Trữ Vinh Vinh chào hỏi, xuất phát từ sự chán ghét Sử Lai Khắc, Chu Trúc Thanh nhíu mày, nghiêng đầu nói nhỏ với Tiêu Sắt.
"Ừ, võ hồn là Thất bảo lưu li tháp, hình như tên Trữ Vinh Vinh. Đi thôi, xem xem nàng muốn làm cái gì." Tiêu Sắt cười cười, nắm tay nàng đi qua.
"Ngươi tốt, xin tự giới thiệu, ta tên Trữ Vinh Vinh, chuyện ngày hôm qua đã làm phiền các ngươi, ta thay đồng bạn xin lỗi, mời ngồi." Nhìn thấy Tiêu Sắt đi tới, Trữ Vinh Vinh nở nụ cười dịu dàng, đứng dậy nói.
So với Trữ Vinh Vinh tự nhiên như vậy, Thiệu Hâm và Lý Úc Tùng không thể bình tĩnh, từ trong lời nói của Trữ Vinh Vinh, bọn họ biết được thiếu niên này chính là người hôm qua đánh nhừ đám Đái Mộc Bạch, một quyền đánh bại Phất Lan Đức, đánh Hạo thiên đấu la bỏ chạy, giờ phút này, tim bọn họ như treo ở cổ họng.
Hai người vội vàng đứng dậy chắp tay với Tiêu Sắt: "Điện hạ?"
"Ta không phải Phong hào đấu la, cho nên các ngươi không cần hành lễ." Liếc hai người Thiệu Hâm, Tiêu Sắt vẫy vẫy tay, cùng Chu Trúc Thanh ngồi xuống, sau đó nhìn về phía Trữ Vinh Vinh, lạnh nhạt nói: "Tiêu Sắt."
"Chu Thanh." Chu Trúc Thanh cũng báo ra tên giả.
Hai người lạnh nhạt báo tên làm bầu không khí cũng lạnh theo.
Trữ Vinh Vinh có chút xấu hổ, nhìn nhìn Chu Trúc Thanh rồi lại nhìn nhìn Tiêu Sắt, chợt hỏi: "Giữa các ngươi là mối quan hệ nam nữ sao?"
"Ừ!"
"Không phải!"
Hai câu trả lời hoàn toàn trái ngược nhau vang lên khiến bầu không khí trở nên quỷ dị.
Chu Trúc Thanh liếc Tiêu Sắt một cái, hờn dỗi nói: "Ta trở thành bạn gái ngươi lúc nào?"
"Không phải sao?" Tiêu Sắt nở nụ xấu xa, làm ra vẻ suy tư gì đó, đỡ trán rồi nói: "Về sau sẽ như vậy."
"Ngươi...." Mặt Chu Trúc Thanh ửng đỏ, dẫm chân Tiêu Sắt, thẹn thùng quay đầu đi.
Nhìn hai người trước mắt, Trữ Vinh Vinh không nhịn được mà mỉm cười, vẫy vẫy tay gọi một bàn đồ ăn.
Tiêu Sắt nhìn về phía Trữ Vinh Vinh, thuận miệng hỏi: "Sao chỉ có mình ngươi? Mấy tên đồng bạn kia đâu?"
Nghe Tiêu Sắt hỏi, Thiệu Hâm cùng Lý Úc Tùng nháy mắt trở nên căng thẳng. Hôm qua Đường Hạo tìm Tiêu Sắt, kết quả mang theo một thân thương tích trở về, Trữ Vinh Vinh không biết chuyện này nhưng bọn họ biết rõ.
Trữ Vinh Vinh liếc nhìn hai người Thiệu Hâm, hít sâu một hơi, lại hỏi: "Không phải ngươi còn muốn tìm bọn họ để đánh chứ!"
"Nếu ta muốn thì ngươi cảm thấy tối hôm qua các ngươi có thể trở về sao?" Tiêu Sắt hơi nhún vai.
Nghe vậy, Trữ Vinh Vinh không khỏi thở phào nhẹ nhõm, Thiệu Hâm cùng Lý Úc Tùng cũng thả lỏng.
Nếu thật sự bị một cường giả siêu cấp thế này theo dõi, e là mỗi ngày đều bất an.
Không lâu sau, đồ ăn Trữ Vinh Vinh gọi được dọn lên, Tiêu Sắt xác nhận không có độc mới cùng Chu Trúc Thanh ăn.
Vừa ăn vừa trò chuyện, dần dần Trữ Vinh Vinh phát hiện Tiêu Sắt cũng không có khó ở chung như trong tưởng tượng. Mà Chu Trúc Thanh cũng dần dần gạt đi thành kiến với Trữ Vinh Vinh.
Một bữa cơm nhanh chóng kết thúc, Trữ Vinh Vinh chủ động tính tiền.
Tiêu Sắt không có chối từ, ở đại lục Đấu La, ai mà không biết Thất bảo lưu li tông rất giàu có.
Trước khi đi, nghĩ tới chuyện gì đó, Tiêu Sắt nở nụ cươi vui vẻ, nói với Trữ Vinh Vinh: "Trữ tiểu thư, đáp lại bữa ăn miễn phí này, ta cho ngươi một lời khuyên."
"Lời khuyên gì?" Nghe vậy, Trữ Vinh Vinh ngẩn ra.
Tiêu Sắt nghiêm mặt nói: "Cẩn thận với tên Đường Tam kia."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận