Sau khi Cổ Đan đi không bao lâu, Cổ Nguyên và Chúc Khôn biến mất hồi lâu đã đi tới.
"Yo, cha vợ, ngài đã đàm phán xong với Long Hoàng tiền bối rồi sao?" Thấy hai người đi tới, Tiêu Sắt thân thiết chào hỏi.
Cổ Nguyên lườm Tiêu Sắt một cái, ánh mắt chuyển về phía Huân Nhi, trên mặt toát ra nụ cười nhu hòa, hỏi: "Huân Nhi, vừa rồi là lão gia Cổ Đan kia tới sao?"
Huân Nhi thản nhiên cười nói: "Đúng vậy phụ thân, lại nói tiếp ngài chắc chắn không thể tưởng tượng được, lúc trước khi Cổ Đan bá bá đi du lịch đại lục, từng thu một đồ đệ, về sau tên đồ đệ kia tọa hóa, truyền thừa lại bị Đại ca ca lấy được, lại nói tiếp, hắn còn đại ca ca như sư tổ."
"Sư tổ?" Trong mắt Cổ Nguyên xẹt qua một tia kinh ngạc, đồng thời trong lòng cảm thán thế giới đúng thật là nhỏ, ánh mắt chuyển sang Tiêu Sắt, nhìn thấy trong tay hắn xuất hiện một cái nạp giới, nói: "Ngược lại tên nhóc nhà ngươi đúng là gặp may mắn, cái nạp giới này, cho dù là Cổ tộc, cũng sẽ không nhịn được động tâm."
"Cũng như nhau thôi, so với những thứ mà Cổ tộc lấy từ Tiêu tộc năm đó, chỉ có thể xem như mưa bụi, huống chi đây là sư tổ ta cho, không có bao nhiêu quan hệ với Cổ tộc." Tiêu Sắt bĩu môi.
"Xem ra ngươi biết cũng không ít." Đôi mắt Cổ Nguyên híp lại.
Huân nhi đứng ở một bên thấy phụ thân nhà mình và Tiêu Sắt vừa gặp mặt đã giương cung bạt kiếm, vội vàng đứng trước mặt hai người, hòa giải.
"Phụ thân, con muốn giới thiệu cho người, thiếu nữ này là Tiêu Tuyết." Huân Nhi bỏ qua đề tài trước đó.
Nghe vậy, lúc này Cổ Nguyên mới chuyển ánh mắt sang Tiêu Tuyết, sắc mặt hơi ngẩn ra. Hắn có thể cảm nhận được trong cơ thể Tiêu Tuyết có huyết mạch giống như Tiêu Sắt. Nhưng ngoài ra, dường như còn có một luồng khí tức mà hắn chưa từng thấy qua. Mặc dù đối với hắn mà nói, sự khác thường kia không đáng nhắc tới, nhưng đủ để khiến cho hắn gợi lên một tia hứng thú.
"Thiên phú không tệ, tuổi còn nhỏ đã có tu vi Đấu Tôn cao giai, khó trách có khả năng được Chúc Khôn huynh thu làm cháu gái nuôi." Cổ Nguyên liên tục gật đầu.
"Đa tạ Cổ Nguyên gia gia đã khen ngợi." Tiêu Tuyết nho nhã lễ độ, tạo cho Cổ Nguyên một cảm giác nghi thức cung đình. Loại lễ nghi này là lễ nghi độc quyền của quý tộc Đấu La đại lục, chỉ có vài người hiểu rõ Tiêu Tuyết mới biết. Loại lễ nghi này của Tiêu Tuyết nhìn thì rất tao nhã cung kính nhưng đó cũng không phải thật sự cung kính với đối phương, mà là một loại biểu hiện xa lánh mà nếu như không phải đối phương mạnh mẽ thì nàng cũng không để ý đến hắn ta, bây giờ cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà làm.
Nguyên nhân không có hắn, thực lực Cổ Nguyên rất mạnh, nhưng hình như ba nhà mình cũng không thích hắn lắm.
Có thể làm cho Tiêu Tuyết hành lễ như vậy, cho đến nay, Cổ Nguyên vẫn là người đầu tiên.
"Ha ha, thật đúng là một tiểu cô nương hiểu chuyện, so với phụ thân ngươi hiểu chuyện hơn nhiều." Cổ Nguyên hơi gật đầu, ánh mắt chuyển về phía Tiêu Sắt, nói: "Tiểu tử kia, có lẽ ta biết ngươi có chút oán niệm đối với Cổ tộc, nhưng đây cũng không phải là do ta có khả năng chi phối, nếu Huân Nhi đã lựa chọn ngươi, ta hy vọng ngươi có thể đối xử tốt với con bé."
"Điều đó là đương nhiên, nếu không hôm nay ta cũng sẽ không lãng phí một nhân tình, mang Long Hoàng tiền bối đến đây, nói vậy chắc là ngươi đã đạt được ước định đối kháng Hồn tộc nào đó cùng với hắn, đây cũng coi như là một phần lễ gặp mặt ta làm con rể tặng cho Cổ tộc. Nhưng mà ta muốn nhắc nhở ngươi một điều, Hồn tộc có thể sắp xếp gián điệp ở Thái Hư Cổ Long nhất tộc, thì đương nhiên Cổ tộc cũng khó tránh khỏi, chuyện hôm nay, nếu như không có gì bất ngờ thì đã truyền đến tai Hồn Thiên Đế. Vì vậy, ta muốn yêu cầu ngươi một điều."
"Chuyện gì?" Sắc mặt Cổ Nguyên khẽ biến, hắn phát hiện thiếu niên trước mắt này, dường như tâm cơ của hắn còn sâu hơn so với tưởng tượng của hắn ta, cũng may đối với người phụ nữ của mình thật sự là không có gì để nói, nếu không hắn thật sự lo lắng khi giao Huân Nhi giao cho hắn.
"Đưa ta cùng Tuyết Nhi vào thiên mộ, gặp tàn hồn của tổ tiên Tiêu Huyền ta." Tiêu Sắt chậm rãi buông tay,
"Mặc dù thời gian thiên mộ mở ra còn phải tám chín năm, nhưng ngài là cường giả Cửu Tinh Đấu Thánh đỉnh phong, ta tin rằng ngươi có thể làm được, đúng rồi, thuận tiện cũng có thể đưa Huân Nhi vào cùng với chúng ta. Thuận tiện có thể tăng lên một chút tu vi khi tiến vào bên trong."
"Mặc dù không biết tại sao người lại biết chuyện này, ta rất tò mò, nhưng mà, dựa vào cái gì ta phải giúp ngươi?" Cổ Nguyên hít sâu một hơi, nói với Tiêu Sắt.
"Phụ thân..." Huân Nhi đưa ra ánh mắt sụt sịt về phía Cổ Nguyên.
"Huân Nhi, bình thường chuyện gì ta cũng có thể để ngươi tự do quyết định, nhưng duy nhất chỉ có lần này.... Ta muốn hắn tự trả lời." Cổ Nguyên nghiêm túc nói.
"Chỉ việc dựa vào tương lai ngươi sẽ có thêm một vị cường giả Đấu Đế làm con rể này." Tiêu Sắt nghiêm túc nói.
Cổ Nguyên lắc đầu: "Ta biết tiềm lực sau này của ngươi, có lẽ không đến nhiều năm, thật sự có thể trở thành cường giả Đấu đế duy nhất từ trước đến nay cũng nói không chừng. Nhưng điều đó lại không đủ."
Nghe nói như vậy, Tiêu Sắt còn không biết đối phương đang lo lắng cái gì, đột nhiên lại nói: "Đối với chuyện Cổ tộc làm ra chuyện giậu đổ bình leo với Tiêu tộc năm đó, nể tình Huân Nhi, chỉ cần đến lúc đó Cổ tộc giao ra công pháp đấu kỹ năm đó từ trong tay Tiêu tộc, Tiêu tộc và Cổ tộc sẽ vĩnh viễn không xâm phạm lẫn nhau, hơn nữa khi ta còn sống, sẽ bảo vệ an toàn cho Cổ tộc."
"Quân tử nhất ngô." Cổ Nguyên vươn tay ra.
"Tứ mã nan truy." Tiêu Sắt vươn tay ra, đập vào tay Cổ Nguyên ba cái.
Đột nhiên, hai người không hẹn mà cùng cười to.
Về phần nụ cười này có vài phần thật, có vài phần thân thiết, cũng không ai biết.
"Ha ha... Con rể tốt.... Khi nào ngươi sẽ vào thiên mộ?" Cổ Nguyên vỗ nhẹ bả vai Tiêu Sắt.
"Một tuần sau. Hai ngày nay, ta còn cần phải luyện chế vài viên đan dược." Tiêu Sắt suy nghĩ một lát, trả lời.
Chúc Khôn đứng ở một bên thấy hai người đàm phán ổn thóa, tính toán rời đi: "Tiêu Sắt, nếu ngươi và Cổ Nguyên huynh đã thương lượng xong, như vậy lão phu cũng trở về Cổ Long đảo trước đây, nếu lần sau gặp phải kẻ địch không có cách nào ứng đối, có thể tùy thời gian dùng Long Hoàng gọi ta, ngoại trừ đi vào thiên mộ cần hao phí một ít khí lực, nhưng bất kỳ nơi nào khác, lão phu có thể tùy tiện gọi đến."
Lời này của Chúc Khôn là sử dụng linh hồn lực trực tiếp khuếch tán ra ngoài, mặc dù không tính là đinh tai nhức óc, nhưng lại truyền đến trực tiếp tai mỗi người Cổ tộc, ý tứ chính là đang cảnh cáo Cổ tộc, cùng với gián điệp ẩn giấu trong Cổ tộc, không cần động đến Tiêu Sắt, Tiêu Sắt có Chúc Khôn hắn chống lưng, động vào Tiêu Sắt có nghĩa là đối địch với Long Hoàng Chúc Khôn hắn.
"Lần này đa tạ Long Hoàng tiền bối." Tiêu Sắt lấy ra ba bình ngọc từ nạp giới, đưa cho Chúc Khôn: "Đây là đan dược lần trước đã đồng ý với Tử Nghiên, ta nghĩ nha đầu kia chắc hẳn là còn đang bế quan tiếp nhận truyền thừa của Thái Hư Cổ tộc, nhờ Long Hoàng tiền bối thay mặt chuyển giao."
"Ồ? Ba viên đan dược Cửu Sắc Đan Lôi bát phẩm, ngược lại tên nhóc nhà ngươi rất giữ đáng tin, ta chắc chắn sau khi trở về đoán chừng nha đầu kia sẽ vui vẻ đến chết mất." Chúc Khôn hơi đánh giá một phen, thu vào nạp giới. Đến cảnh giới này của hắn, đan dược sớm đã vô dụng, cho dù là cửu phẩm kim đan, cũng không cách nào sinh ra bất cứ hiệu quả gì. Huống chi là đan dược bát phẩm.
Nhưng ai bảo Chúc Khôn là con gái nô, không chịu nổi người Tử Nghiên thích.
Sau khi mang Tử Nghiên quay lại Cổ Long Đảo, thật ra Chúc Khôn cũng mời qua vài tên luyện dược sư, thậm chí luyện dược sư cửu phẩm cũng trói lại, nhưng cuối cùng sau khi Tử Nghiên ăn đan dược bọn họ luyện chế, vẫn cảm thấy không ngon bằng đan dược Tiêu Sắt luyện chế, dường như Tiêu Sắt có ma lực nào đó, giữ chặt lấy con gái của hắn.
Nhưng mà cũng may, Tiêu Sắt đối với con gái của hắn đúng là rất tốt, nếu không, hắn cũng phải giống như Cổ Nguyên, nghi ngờ Tiêu Sắt lại có dụng tâm khác.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận