Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 254: Tiêu Viêm tu luyện Phần quyết

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
"Tiêu Ngọc, ta để lại tử hoả Vẫn lạc tâm viêm trong cơ thể ngươi, luôn nung nấu đấu khí trong cơ thể, tin rằng không tới hai năm ngươi liền có thể từ Đại Đấu Sư vượt qua Đấu Linh, đạt tới Đấu Vương. Mấy năm tới ngươi liền cùng Huân Nhi tu luyện ở nội viện đi. Chờ ta giải quyết xong vài chuyện sẽ tới thăm ngươi." Thu hồi bàn tay, Tiêu Sắt cười nói với Tiêu Ngọc.
Nghe vậy, tuy lòng không nỡ nhưng Tiêu Ngọc vẫn gật gật đầu, "Ta chờ ngươi."
"Huân Nhi, ngươi tương đối đặc thù, Vẫn lạc tâm viêm không thích hợp với ngươi, ta cũng không có gì tốt để đưa cho ngươi, hình như ngươi vẫn dùng công pháp Huyền giai cao cấp, cuốn công pháp Địa giai hạ cấp 《 Cửu trọng phượng hỏa quyết 》 , coi như cho ngươi dùng ở giai đoạn quá độ." Ánh mắt Tiêu Sắt chuyển sang Huân Nhi, hơi mỉm cười, lấy một quyển trục màu hồng từ nạp giới.
"Đa tạ Tiêu Sắt biểu ca." Nhìn thấy Tiêu Sắt cũng cho nàng đồ, Huân Nhi tức khắc tươi cười.
Tiêu Sắt khẽ gật đầu, nhìn về phía Mỹ Đỗ Toa cùng Điệp, nói: "Điệp, Toa Toa, chúng ta đi thôi."
Vừa nói xong Tiêu Sắt liền mang theo hai người ra ngoài.
Nhìn ba người biến mất, ánh mắt Tiêu Ngọc có vẻ khó tin, nghiêng đầu nhìn về phía Huân Nhi, hỏi: "Huân Nhi, vừa rồi tiểu sắc lang kêu nữ vương Mỹ Đỗ Toa là Toa Toa, ta không nghe lầm đi."
Huân Nhi lắc lắc đầu, vẻ mặt vẫn như thường, giống như trong lòng đã sớm đoán trước.
........
Đế quốc Gia Mã.
Thành Ô Thản, ngọn núi sau Tiêu gia.
Trong một sơn động lạnh lẽo, giờ phút này nhân vật chính trong nguyên tác đang âm điên cuồng cười to.
"Ha ha... Ha ha.... Bốn năm, suốt bốn năm, ta rốt cuộc trở lại Đấu Giả."
Nằm trên tảng đá lạnh, cười to một hồi lâu, Tiêu Viêm mới chậm rãi thở đều, khuôn mặt ngàn ngập sự vui sướng, ngồi xếp bằng, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, chìm tâm thần vào trong cơ thể.
Hắn thấy rõ ở bụng có một vòng xoáy đấu khí nhỏ đang chậm rãi xoay tròn.
Tiêu Viêm đứng dậy hoạt động tay chân có chút tê dại, ngẩng đầu, nhếch miệng cười, nhìn về phía Dược lão đang lơ lửng giống như bóng ma, nói: "Lão sư, rốt cuộc ta cũng thành công."
"Ừ, thiên phú của ngươi còn tốt hơn so với trong tưởng tượng của ta, từ tam đoạn đấu khí đột phá đến Đấu Giả, ngươi chỉ tốn một năm rưỡi liền hoàn thành, người bình thường phải tốn mấy năm, thậm chí mười mấy năm mới có thể làm được sự." Dược lão khẽ vuốt chòm râu, gật đầu nói.
"Không, ta còn kém xa lắm, ba năm ước hẹn chỉ còn lại một năm rưỡi, ta cần khắc khổ hơn mới được." Tiêu Viêm nắm chặt tay, sắc mặt nghiêm trọng nói. Hắn thật sự không muốn thừa nhận sự khuất nhục.
"Yên tâm đi, chỉ cần ngươi hoàn thành nhiệm vụ tu luyện ta đưa ra, đến lúc đó, chắc chắn Nạp Lan Yên Nhiên không phải đối thủ của ngươi." Dược lão lại cười nói.
"Được." Tiêu Viêm gật đầu, chợt tỏ vẻ lấy lòng, vươn tay ra, có chút uyển chuyển nói: "Lão sư, tuy rằng ta cũng rất tin tưởng ngài, chỉ là.. Ngài thấy ta đã đột phá Đấu Giả rồi, có phải nên cho ta một bộ công pháp hay không?"
Nghe vậy, sắc mặt Dược lão trở nên nghiêm túc: "Ngươi tính tu luyện công pháp gì?"
"Chính là... Công pháp quỷ dị hơn Thiên giai còn quỷ dị hơn, có thể thông qua cắn nuốt dị hỏa tiến hóa...." Tiêu Viêm sờ sờ mũi, cười gượng nói.
Nghe Tiêu Viêm nói, Dược lão không cảm thấy bất ngờ, trầm giọng nói: "Ngươi suy xét rõ ràng sao? Cắn nuốt dị hỏa, cửu tử nhất sinh, nếu thất bại thì ngươi sẽ thê thảm hơn cả chết, ngay cả linh hồn cũng sẽ bị dị hỏa bào mòn."
"Cửu tử nhất sinh, ngay cả linh hồn cũng sẽ..." Tiêu Viêm nghe xong, sắc mặt trắng bệch, giọng dần dần yếu xuống, rơi vào yên lặng cùng rối rắm...
Nhìn Tiêu Viêm yên lặng, Dược lão than nhẹ một hơi, mặt già có chút phức tạp, một lúc sau mới mở miệng nói: "Chuyện này chỉ có chính ngươi lựa chọn, ta không thể can thiệp, nhưng ta muốn hỏi một câu.... Hình như ngươi rất thích nữ hài tên Huân Nhi kia đi."
"Ách... A?" Nghe Dược lão nói, mặt Tiêu Viêm đỏ lên, yếu ớt đáp lại: "Ta chỉ xem nàng là muội muội."
"A.. Muội muội sao? Người khác có lẽ không rõ, tuy rằng trước khi hấp thu đấu khí của ngươi ta vẫn luôn ngủ say nhưng lại không phải hoàn toàn không biết chuyện diễn ra bên ngoài, theo ta quan sát, từ khi tiểu cô nương bốn năm tuổi, ngươi liền sinh lòng ái mộ, dù đối phương đánh ngươi như thế nào thì ngươi cũng tìm mọi cách lại gần. Còn nói chỉ xem nàng là muội muội sao?"
Nói đến này, Dược lão liếc mắt nhìn Tiêu Viêm, lạnh nhạt cười nói: "Nếu một ngày nàng nằm trong lòng nam nhân khác, ngươi sẽ như thế nào?"
Nghe vậy, Tiêu Viêm cứng đờ, tay nắm chặt, trầm giọng nói: "Sẽ rất khó chịu, muốn làm thịg nam nhân kia, cướp Huân Nhi về."
"Lời đã nói đến nước này, ta cũng không nhiều lời nữa, quyển trục màu đỏ là công pháp Địa giai hạ cấp thuộc tính hoả, quyển trục đen chính là công pháp còn quỷ dị hơn Thiên giai, ta đặt tên là Phần quyết." Dược lão gật đầu, giơ hai tay, hai quyển trục xuất hiện.
Nhìn hai quyển trục, Tiêu Viêm thấp giọng nói: "Lão sư, có phải chỉ có tu luyện Phần quyết ta mới có thể không đểHuân Nhi bị người khác đoạt đi."
"Không, tu luyện có khả năng sẽ không bị cướp đi, không tu luyện nhất định sẽ bị cướp đi." Dược lão lắc lắc đầu, thở dài nói: "Nữ oa oa kia chẳng những có diện mạo khuynh quốc khuynh thành, thiên phú còn hiếm có, thành tựu ngày sau cho dù ta ở thời kỳ đỉnh cũng khó có thể đuổi kịp."
Nghe vậy, Tiêu Viêm lại yên lặng, trong đầu nhớ tới lời Nạp Lan Yên Nhiên nói, tưởng tượng đến cảnh ngày sau Huân Nhi nằm trong lòng nam nhân khác, khoé mắt hắn muốn nứt ra, giơ tay nhận lấy quyển trục màu đen, bật cười khanh khách: "Tuy rằng ta sợ chết, nhưng ta càng sợ mất đi tôn nghiêm, dù Nạp Lan Yên Nhiên từng sỉ nhục ta hay là ngày sau trơ mắt nhìn Huân Nhi nằm trong lòng người khác, ta đều không chịu được, bởi vì không muốn nhận mệnh cho nên ta không thể không liều mạng."
Nói xong, Tiêu Viêm cẩn thận mở quyển trục ra, sau đó nhìn nhìn.
Thoáng chốc, vẻ mặt hắn trở nên vô cùng đặc sắc, mấy động tác này thật quen mắt.

Bình Luận

0 Thảo luận