Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 205: Gặp lại Thiên Nhận Tuyết

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
**
"Chu Trúc Thanh ngươi câm mồm cho ta." Từ lúc Chu Trúc Thanh xuất hiện, Đái Mộc Bạch vẫn luôn kìm nén, giờ lại bị chọc vào chỗ đau trước mặt mọi người, rốt cuộc không nén được lửa giận.
Bất chợt giơ tay phải, một luồng sáng mãnh liệt loé lên, muốn đập vào người Chu Trúc Thanh.
"Mộc Bạch bình tĩnh một chút." Thấy thế, Phất Lan Đức nhanh tay lẹ mắt bắt lấy tay Đái Mộc Bạch, hắn thấy Tiêu Sắt vẫn luôn dùng ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm Đái Mộc Bạch, nếu Đái Mộc Bạch ra tay, e là không tưởng tượng được hậu quả.
Chu Trúc Thanh cười lạnh, châm chọc nói: "Như thế nào? Bị chọc trúng chỗ đau? Muốn động thủ? Đái Mộc Bạch, ngươi mới mười lăm tuổi, thật sự khiến ta thấy ghê tởm. Một khi đã như vậy, chúng ta liền dùng phương thức của hồn sư giải quyết." Nói xong, Chu Trúc Thanh không quên nghiêng đầu nhìn Tiêu Sắt, mắt đẹp liếc mắt một cái, hình như tên xấu xa này cũng không tốt gì, thường xuyên khi dễ nàng cùng Tiểu Y Tiên, nhưng còn có chừng mực, biết hai bên còn nhỏ cho nên không tiến hành bước cuối cùng.
"Tới liền tới, hôm nay ta phải cho ngươi biết, dù võ hồn của Đái Mộc Bạch ta biến dị, trầm mê sắc dục nhưng vẫn vô địch, vương không thể nhục...." Thấy Chu Trúc Thanh khiêu chiến, Đái Mộc Bạch buông lời hùng hồn.
"Này...." Nghe hai người muốn quyết đấu, Phất Lan Đức tức khắc cảm thấy khó khăn, nhìn về phía Tiêu Sắt với ý dò hỏi.
Nếu là trước kia, chắc chắn hắn sẽ cổ vũ học sinh chiến đấu, nhưng hiện tại sau lưng đối thủ là Tiêu Sắt, một tôn đại thần, lỡ như làm đối phương tức giận thì học viện Sử Lai Khắc hoàn toàn xong đời.
"Viện trưởng Phất Lan Đức, nếu đây là đại lục Đấu La, như vậy liền dùng phương thức của hồn sư để giải quyết đi. Chỉ cần các ngươi không làm mấy động tác nhỏ, ta sẽ không can thiệp." Tiêu Sắt liếc Đường Tam một cái, thản nhiên nói.
Hiện giờ Chu Trúc Thanh đã đột phá Đại Đấu Sư, ngưng tụ ra Đấu tinh, bản thân tu luyện công pháp Địa giai hạ cấp, phẩm chất đấu khí cao hơn hồn sư cùng cấp ở đại lục Đấu La không biết bao nhiêu lần.
Cộng thêm Chu Trúc Thanh nắm giữ đấu kỹ Huyền giai đấu kỹ, thân pháp, công kích một thân, thậm chí còn có Hắc sát huyết độc thủ mà Tiêu Sắt đoạt được ở Hắc giác vực, với thể chất thuộc tính ám tinh thuần của mèo con, khi phóng thích đủ so với đấu kỹ Địa giai trung cấp, đối phó với một ít Hồn vương Hồn đế không thành vấn đề.
Đánh một đầu Tà mâu hổ viên còn không phải dễ như trở bàn tay?
"Đó là tự nhiên, đó là tự nhiên." Nghe vậy, Phất Lan Đức thở phào nhẹ nhõm, mắt nhìn quét một vòng, giờ phút này bọn họ đang ở đường lớn trong Thiên Đấu thành, nếu chiến đấu sẽ gây ra phiền toái không cần thiết, chợt đề nghị với Tiêu Sắt: "Nơi này không tiện chiến đấu, không bằng đổi địa điểm?"
"Tùy ngươi..." Tiêu Sắt lạnh nhạt nói.
Sau khi ước định xong, Tiêu Sắt mang theo Chu Trúc Thanh hướng về phủ Thái tử Thiên Đấu thành.
Lần trước, khi rời đi, Bỉ Bỉ Đông và Thiên Nhận Tuyết cho hắn một tấm Giáo hoàng lệnh cùng một tấm Thái tử lệnh, trở lại đại lục Đấu La có thể thuận tiện đi tìm các nàng.
Tiêu Sắt được ' Chư thiên vạn giới bản đồ ' của hệ thống trợ giúp, nhanh chóng tìm tới phủ Thái tử. Có lẽ là bởi vì Thiên Nhận Tuyết đã sớm an bài, sau khi Tiêu Sắt đưa ra lệnh bài, hộ vệ cũng không thông báo mà trực tiếp cho qua.
Phủ Thái tử chiếm phạm vi rất lớn, không nhỏ hơn thôn xóm trăm hộ.
Dưới sự dẫn dắt của thị nữ, ba người đi bộ trong phủ Thái Tử, Chu Trúc Thanh thường nghiêng đầu nhìn Tiêu Sắt, mắt đẹp có chút u buồn, muốn nói lại thôi.
"Làm sao vậy Trúc Thanh? Còn đang phiền não vì tên Đái Mộc Bạch kia sao? Không cần lo lắng, thực lực của ngươi đối phó một ít Hồn vương, Hồn đế đã dư thừa, ngay cả Hồn thánh cũng không chắc có thể thắng được ngươi. Hơn nữa, nếu những người khác dám làm trò mờ ám, ta sẽ làm bọn họ biết thế nào là hối hận." Tiêu Sắt khẽ cười nói.
"Tên mập mạp ghê tởm còn dám mơ tưởng đến ngươi, nếu không phải vừa rồi Tiêu Sắt truyền âm thì ta độc chết hắn rồi." Tiểu Y Tiên tiếp lời.
Đối với chuyện Chu Trúc Thanh trải qua, Tiểu Y Tiên cảm thấy căm phẫn.
Sinh ra trong một gia đình quý tộc lạnh lẽo, từ nhỏ đã bị định hôn với Đái Mộc Bạch, tỷ tỷ Chu Trúc Vân cũng vì hôn ước ghê tởm này mà luôn muốn giết nàng. Sau khi Đái Mộc Bạch thoát đi, Chu Trúc Vân càng làm quá đáng hơn, đã rất nhiều lần Chu Trúc Thanh rơi vào cảnh hiểm nguy.
Nam nhân không có trách nhiệm như Đái Mộc Bạch, nàng căm thù đến tận xương tuỷ.
Một chuyến tìm Đái Mộc Bạch uổng công, Chu Trúc Thanh cũng bắt đầu cuộc sống mới, nhưng hiện tại lại gặp mặt lần nữa, hắn thế mà dám tỏ thái độ ' Ta bởi vì ngươi, nguyện ý từ bỏ một mảnh rừng rậm, ngươi không đáp ứng chính là không biết điều ', tức giận với Chu Trúc Thanh, chuyện này càng thêm khiến Tiểu Y Tiên chán ghét.
Chu Trúc Thanh lắc lắc đầu, nắm lấy bàn tay Tiêu Sắt, mỉm cười nói: "Không, Đái Mộc Bạch thế nào không quan trọng, ta chỉ lo ngươi hiểu lầm.... Nhưng hiện tại xem ra ta lo lắng dư thừa."
"Nói bậy gì đó đâu, ngươi là mèo con của ta, từ khi theo ta thì ngươi đã không thể chạy thoát rồi, sao ta lại hoài nghi ngươi chứ." Tiêu Sắt nhéo nhéo mũi Chu Trúc Thanh, giả vờ phẫn nộ nói.
"Dù ngươi đuổi ta, ta cũng không đi." Chu Trúc Thanh nở nụ cười ôn hoà, ôm tay Tiêu Sắt, tựa đầu vào vai hắn, vẻ mặt hạnh phúc, thỏa mãn.
Cảnh này khiến Tiểu Y Tiên hơi ghen, không có mặt mũi làm động tác giống Chu Trúc Thanh, nàng vươn tay dùng sức nhéo hông Tiêu Sắt, Tiêu Sắt đau đến mức hít hà một hơi.
Đi một lúc, ba người Tiêu Sắt tiến vào cạnh hồ nhỏ ở hậu viện phủ Thái tử.
Bên hồ có đình hóng gió, trong đình hóng gió là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, đang uống trà cùng một nam tử trung niên có tướng mạo bình thường, trò chuyện gì đó.
Trên đình có một lão giả mặc đồ trắng, hơi thở thâm sâu, đứng đón gió, gió thổi tóc lão bay bay, trường bào lay động, mang đến cho người ta cảm giác cao ngạo, duy ngã độc tôn.
"Tiêu Sắt, lão nhân kia có hơi thở rất mạnh, phỏng chừng chính là Phong hào đấu la mà ngươi nói, cẩn thận một chút." Nhìn thấy lão giả mặc đồ trắng, Tiểu Y Tiên không nhịn được nhíu mày, nhỏ giọng nói.
"Ta cũng cảm nhận được." Tiêu Sắt khẽ gật đầu, từ trên người lão giả, hắn cảm nhận được một cổ kiếm thế sắc bén, giống như bản thân lão chính là một thanh bảo kiếm, cách kiếm ý thật sự đã không xa, chẳng qua là vì thế giới này chỉ chuyên tâm với võ hồn, không có bất kỳ ai nguyện ý tốn thời gian tu luyện kiếm pháp, chắc chắc không cách nào lĩnh ngộ kiếm ý.
"Đáng tiếc..." Tiêu Sắt thầm than một tiếng, đối với người mang kiếm ý như hắn mà nói, nhìn thấy một người chuyên tâm với kiếm gặp khó khăn, cả đời không cách nào bước ra một bước kia, thật đáng buồn, đáng tiếc....

Bình Luận

0 Thảo luận