Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 368: Kế hoạch trước khi rời đi (1)

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
Ở trung tâm của quảng trường rộng lớn, Tiêu Sắt đã hoàn thành việc tinh chế phá tôn dược.Ngay khi vừa bay xuống khỏi bục cao, Mỹ Đỗ Sa, Vân Vận, Nha Phi, Hải Ba Đông, Pháp Mã, Gia Hình Thiên và những người khác đã vây quanh hắn.
"Chúc mừng Tiêu minh chủ luyện thành Phá Tôn dược!"
"Tiêu minh chủ thật xứng đáng là Gia Mã đế quốc của ta... Ôi không, Tiêu minh chủ thật xứng đáng là nhà giả kim số một ở lục địa Tây Bắc, Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, có thể đồng thời luyện chế ra ba viên lục phẩm đỉnh phong đan dược. Ngay cả Đan Vương Cổ Hà cũng kém xa."
"Tiêu minh chủ...."
Nghe những lời tâng bốc của mọi người, hắn ta cười bất đắc dĩ , Trong mắt mọi người trên trường, "Tông Đan",hắn ta tùy tiện ném chiếc bình ngọc chứa Phá Tôn Dược cho Hải Ba Đông, "Hải lão đầu, đây là chiếc bình vỡ mà ta đã hứa với ngươi."
" n, cảm tạ minh chủ!"đón bình ngọc được ném tới , Hải Ba Đông cười tủm tỉm, Cố nén không nóng nảy trực tiếp cầm lấy, hắn đem bình ngọc đặt vào trong nhẫn, chắp tay cười đáp.
"Được rồi, sau này tìm cơ hội để đột phá." Tiêu Sắt phất phất tay, sau đó nắm lấy tay Vân Vận, đặt viên Phá Tôn Dược thứ hai vào tay nàng và cười nói: "Vân Nhi, nàng chỉ cách Đấu Tông một bước, hãy nắm lấy nó để đột phá."
"Ừm." Vân Vận vui vẻ gật đầu.
Khi thấy cả Hải Ba Đông và Vân Vận đều lấy được Phá tôn dược, những người xem chuyển sự chú ý sang chiếc lọ ngọc cuối cùng trong tay Tiêu Sắt, đặc biệt là Gia Hình Thiên. Hắn bắt đầu hối hận mấy ngày trước không có gia nhập Hải Minh vào lần đầu tiên, nếu không nhất định hắn cũng có dự phần trong viên phá tôn dược này.
"Mọi người, hôm nay coi như vậy đi. Tiếp theo, phu nhân của ta, Nữ hoàng Mỹ Đỗ Sa, sẽ sắp xếp các vị trí trong Hải Minh cho các ngươi." Đối với quản lý quyền lực, đôi mắt của Tiêu Sắt tối sầm, Chỉ cần giao nó cho Mỹ Đỗ Sa, người quanh năm quản lý tộc sà nhân. Có giáo phái chiến đấu mạnh mẽ của Mỹ Đỗ Sa, và giáo phái chiến đấu Hải Ba Đông, không ai dám làm ầm ĩ.
Thấy Tiêu Sắt chuẩn bị rời đi, Gia Hình Thiên ở phía trước đám đông không thể chịu đựng được nữa, bất chấp sự hiện diện của những người khác, hắn tới trước mặt Tiêu Sắt, khum người chắp tay nói: "Tiêu minh chủ, ta đã nghĩ đến việc tăng thêm lực lượng cho hoàng thất.", quyết định gia nhập Hải Minh, nguyện thề trung thành đến chết, không hối hận."
Vừa nói, Gia Hình Thiên vừa ngẩng đầu nhìn chiếc bình ngọc chứa Phá Tôn Dược trong tay Tiêu Sắt, đôi mắt già nua đầy mây của hắn tràn đầy chờ đợi.
"Vậy sao, vậy thì thay mặt Hải Minh, ta hoan nghênh sự gia nhập của Hoàng thất." Thái độ của Tiêu Sắt không lạnh không nóng, đối với những người gia nhập Hải Minh mấy ngày trước cũng không có chút hào phóng nào,càng không có ý sẽ cho phá Tôn Dược.hắn ta liếc nhìn Gia Hình Thiên, Khóe miệng cong lên ranh mãnh, hắn quay lại và đưa Viên Phá Tôn Dược cho Nữ hoàng Mỹ Đỗ Sa, nói: "Sa Sa, quyền sở hữu Viên Phá Tôn Dược này là do nàng quyết định. "
"Ừm." Nghe vậy, Mỹ Đỗ Sa hơi sửng sốt, lập tức hiểu ra Tiêu Sắt đang ra hiệu cho nàng gõ cọc tre của Gia Hình Thiên, dù sao Sà nhân vẫn chưa tìm được nơi ở mới .
......
Một lúc sau, Tiêu Sắt đưa Vân Vận và Nha Phi trở lại trụ sở của Nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ.
"Nha Phi tỷ tỷ ..." vừa bước vào cửa, Ái Lị -hầu gái với mái tóc vàng và đôi bím tóc, đến gặp và thì thầm điều gì đó vào tai Nha Phi.
Nha Phi khẽ cau mày, nói với Tiêu Sắt: "Tiêu Sắt, Tiêu Viêm mang Tiêu Tình đến."
"ừm, chúng ta đi xem một chút." Tiêu Sắt gật đầu, hiện tại Tiêu gia đã bị diệt, quá khứ cũng không có gì không thể buông xuống.
Nha Phi dẫn đường, đưa Tiêu Sắt và Vân Vận đến một phòng khách trên tầng hai.
Nàng nhìn thấy Tiêu Viêm và một cô gái xinh đẹp có phần quen thuộc đang ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn. Người trước bình tĩnh nhắm mắt dưỡng thần, người sau tựa hồ có chút gò bó, cúi đầu, một đôi tay ngọc nắm chặt góc váy xoắn lại một vòng.
"Hừ!" Thấy Tiêu Sắt tiến vào, Tiêu Viêm cũng không chào hỏi, mà là hừ lạnh một tiếng, trong lòng cố nén chán ghét đối với Tiêu Sắt , quay đầu không nói gì.
Ngược lại, khi cô gái nghe thấy tiếng bước chân, nàng ấy ngẩng khuôn mặt non nớt xinh đẹp lên, nhìn Tiêu Sắt từ trên xuống dưới, trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia do dự, yếu ớt hỏi: "Ngươi... là Tiêu biểu ca sao?"
Nói xong, cô cúi đầu thấp giọng lẩm bẩm: "Kỳ quái, nhìn không giống như vậy! Tiêu Biểu ca so với như này đẹp hơn nhiều."
"Muội chắc là em gái của Tiêu Mai, Tiêu Tình rồi!" Tiêu Sắt tùy ý tháo mặt nạ tằm tuyết xuống, trên mặt nở một nụ cười dịu dàng. Nhớ lại lần cuối cùng hai người gặp nhau, chính là tại đại hội gia tộc, Tiêu gia bãi nhiệm Tiêu Viêm làm tộc trưởng, quá khứ như mây khói, hiện tại trong nháy mắt đã năm năm trôi qua.
Nhìn thấy mặt thật của Tiêu Sắt, Tiêu Tình lúc đầu sửng sốt, sau đó hai mắt sáng lên,nước mắt chảy ra, hóa thành một con én sữa nhào vào lòng Tiêu Sắt, khóc lóc thảm thiết: "Tiêu biểu ca, mọi người đã chết rồi, tất cả mọi người đã chết ... hức hức..."
Tiêu Sắt nhẹ nhàng xoa đầu Tiêu Tình, nhẹ giọng nói: "Không có chuyện gì, muội ở chỗ này chăm chỉ tu luyện, ở đây sẽ không có người dám tổn thương muội."
"ừm." Tiểu Tình giật giật mũi, ngẩng đầu, ánh mắt ướt át hỏi: "Vậy còn chị của ta và Ninh biểu ca bọn họ?"
"Bọn họ cùng Tiêu Vũ hiện tại rất an toàn ở học viện Già Nam, một thời gian nữa ta sẽ đến Hắc Giác Vực,đến lúc đó sẽ đón bọn họ.trên mặt Tiêu Sắt hiện lên nụ cười xuân như tuyết, hắn đưa mắt nhìn về phía Nha phi: "Phi Nhi, nàng đi sắp xếp chỗ ở cho Tiêu Tình trước đi."
" n." Nha Phi gật đầu, đối Tiêu Tình nói: "Tiểu Tình muội muội, đi theo ta."
"Đa tạ Nha Phi tỷ " Tiêu Tình không xa lạ gì với Nha Phi, trước kia ở Ô Thản Trấn Nha Phi đã là một cái tên quen thuộc, ngay cả việc mai táng tất cả mọi người trong Tiêu gia đều nhờ vào sự giúp đỡ của nàng ấy. Nếu không chỉ dựa vào nàng Và Tiêu Viêm hai người, không thể làm tốt như vậy.
Điều không ngờ là nàng không hề hay biết là Nha Phi đã trở thành chị dâu của mình.
Ngay khi Nha Phi và Tiêu Tình rời đi, Tiêu Sắt đã đưa Vân Vận đến chỗ ngồi của mình.
Tiêu Sắt vẫn không trực tiếp nhìn Tiêu Viêm, mà chỉ nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên tay hắn, nói: "Diêu tiền bối, mời xuất hiện."
"Ha ha, Tiểu gia ta chỉ muốn hỏi một chút chuyện của Tiêu gia!"
Một luồng sáng trắng từ chiếc nhẫn trong tay Tiêu Viêm bay ra, đáp xuống mặt đất, biến thành bóng dáng quen thuộc của Diêu lão.
"Ừm." Tiêu Sắt gật đầu, "Ta cũng đoán được một số hung thủ. Diêu lão, ngươi là người tới hiện trường trước, ta muốn nghe ý kiến của ngươi."
Diêu lão khẽ vuốt râu, suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi nói: "Ta cảm nhận được ở Tiêu Gia luồng khí mà Vụ Pháp lưu lại ."
"Trừ hắn ra còn có ai?" Tiêu Sắt hỏi.

Bình Luận

0 Thảo luận