Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 469: Tiêu Huyền

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
Bên trong Thiên Mộ giăng kín sương mù, vô cùng yên tĩnh, đột nhiên trong hư không xuất hiện một khoảng không vặn vẹo, Tiêu Sắt dẫn theo Huân Nhi và Tiêu Tuyết bước ra từ bên trong.
Bởi vì có thể nghỉ ngơi ở bên trong ba năm mà ở ngoại giới lại chỉ mới trôi qua nửa năm, thế nên Tiêu Sắt vẫn chưa sốt ruột đi tìm Tiêu Huyền.
Lợi dụng linh hồn Thiên Cảnh đại viên mãn, Tiêu Sắt sử dụng phần đầu hồn cốt phối hợp với vũ hồn thiên sứ để thi triển hồn kỹ tấn công linh hồn, Thiên Sử Bào Hao.
Dẫn Tiêu Tuyết và Huân Nhi tới tầng thứ nhất chuyên dùng để đại sát, tùy ý bắt lấy năng lượng, chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, đã giúp Huân Nhi từ nhất tinh đấu tôn thăng cấp lên cửu tinh đấu tôn, bởi vì năng lượng trong tầng thứ nhất có tác dụng vô cùng nhỏ bé với bọn họ, vì vậy vẫn chưa đột phá đến nhất chuyển đấu tôn.
Sau khi tiến vào tầng thứ hai, Tiêu Sắt vẫn sử dụng hồn kỹ tấn công linh hồn và bắt đầu săn giết năng lượng thể.
Không thể không nói, các hồn kỹ tấn công linh hồn được tạo ra ở đại lục Đấu La vẫn luôn rất hữu dụng, quả thật chính là đại sát khí đối với các linh hồn năng lượng thể không có thật thể trong Thiên Mộ.
Chỉ cần hồn lực của bản thân cũng đủ mạnh, cho dù đối mặt với một số năng lượng thể có thực lực mạnh hơn mình, Tiêu Sắt vẫn có thể hạ gục trong nháy mắt.
Dựa vào hồn lực mạnh mẽ của đại viên mãn Thiên Cảnh, một nhóm ba người Tiêu Sắt có thể nói là bất khả chiến bại ở tầng thứ hai, một số ít năng lượng thể cấp thánh gặp phải bọn họ đều bị hạ gục dễ dàng giống như chém dưa xắt rau.
So với tầng thứ nhất, hiển nhiên tầng thứ hai nhỏ đi rất nhiều, nhưng chất lượng của năng lượng thể bên trong lại tăng lên đáng kể, trong vòng một tháng mà ba người Tiêu Sắt ở lại tầng thứ hai, tu vi của Tiêu Sắt và Tiêu Tuyết đều tăng lên tới đấu tôn đỉnh cửu chuyển, mà tu vi của Huân Nhi cũng đạt tới đấu tôn nhất chuyển, sau khi năng lượng thể của tầng thứ hai không còn tác dụng gì nhiều với ba người họ, Tiêu Sắt cùng Tiêu Tuyết và Huân Nhi mới bước tới tầng thứ ba.
Khi tới tầng thứ ba, ba người Tiêu Sắp lập tức bắt đầu gặp phải rắc rối, đối mặt với năng lượng thể cấp đấu thánh, đòn tấn công linh hồn toàn năng bị giảm đi uy lực một cách đáng kể khi đối mặt với kẻ thù có có sự chênh lệch lớn về cảnh giới, chỉ có thể gây nên tổn thương chứ không có cách nào giết chết, cuối cùng Tiêu Sắt lấy ra hết át chủ bài của mình, phóng thích hai chân thân đại võ hồn, dung hợp với ma kiếm, thi triển bí pháp Hỏa Thần Nộ tầng thứ tư cùng hai đại lĩnh vực cộng thêm Dị Hỏa, mới có thể làm kinh sợ đám năng lượng thể cấp bậc đấu thánh.
Cũng ngay vào lúc đó, trong hư không đột nhiên truyền đến giọng nói có hơi kích động.
"Đã nhiều năm như vậy, lão phu chờ đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng chờ được hậu nhân của Tiêu gia."
Khi giọng nói phát ra, một nam nhân khoác áo xanh bước ra từ trong hư không, nam nhân áo xanh không phải quá soái khí, nhưng lại có khí chất không nói nên lời, tóc đen choàng khăn, đôi mắt đen nhanh như mực trông như hắc động, sâu thẳm và đầy sự cơ trí khác thường, toát lên mị lực khiến người khác phải say mê.
Nam nhân áo xanh nhìn hai người Tiêu Sắt và Tiêu Tuyết, trong đôi mắt ngập tràn sự vui mừng.
"Tiêu Huyền."
Cảm nhận được huyết mạch trong cơ thể đang rung động, Tiêu Sắt không nhịn được mà hô lên.
Đối mặt với vị lão tổ Tiêu gia đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, trong lòng Tiêu Sắt vẫn có hơi phức tạp, bởi vì lần này hắn tới đây hoàn toàn là vì đại cơ duyên trong Thiên Mộ chi hồn. Chứ không phải là vì tái hiện lại vinh quang khi xưa của Tiêu gia, cho dù là tái hiện thì cũng chỉ là tái hiện lại Tiêu gia do hắn và vợ con tạo thành.
Còn những người không liên quan khác như Tiêu Chiến, Tiêu Đỉnh, Tiêu Lệ, cùng lắm chỉ là quan tâm tới họ một chút mà thôi.
"Ngươi hận ta sao? Xem ra người tổ tiên là ta thật đúng là thất bại mà!" Nghe thấy Tiêu Sắt gọi thẳng tên mình, Tiêu Huyền lập tức hiểu sai ý, nhưng cũng không tức giận, ngược lại còn tự giễu nói.
"Hận thì cũng không phải, suy cho cùng thì ông cũng là vì Tiêu gia, chỉ là dùng sai cách mà thôi." Nhìn thấy Tiêu Huyền tự giễu, khóe miệng Tiêu Sắt giật giật, nhàn nhạt nói.
Tuy rằng Tiêu gia xuống dốc có một phần lớn là do Tiêu Huyền đã hội tụ huyết mạch đấu đế của Tiêu gia và đặt cược vận mệnh của cả gia tộc lên người ông ta.
Điều này cũng tạo cơ hội cho Hồn tộc lợi dụng.
Thế nhưng, chuyện đó thì có liên quan gì tới Tiêu Sắt hắn, đưa mắt nhìn toàn bộ Tiêu gia, ngoại từ Tiêu Ngọc và cha mẹ đã mất, cùng với quản gia, nói thẳng ra thì những người khác cũng chỉ là những người xa lạ có quan hệ huyết thống mỏng manh với hắn mà thôi.
"Đúng vậy!" Nghe thấy Tiêu Sắt nói thế, Tiêu Huyền bất lực thở dài, đưa mắt hướng sang Tiêu Tuyết: "Huyết mạch trên người tiểu nha đầu này dường như rất giống với hậu bối của ta, là tỷ tỷ của ngươi sao?"
"Ặc..." Khóe miệng Tiêu Sắt giật giật, nhưng lại thấy Tiêu Tuyết đi tới trước mắt Tiêu huyền, hành lễ với ông ta rồi cười mỉm nói: "Tổ tiên hiểu lầm rồi, ta không phải tỷ tỷ của ba, mà là nữ nhi của hắn, Tiêu Tuyết, nhân tiên đang nhắc tới, ba tâ tên là Tiêu Sắt, tổ tiên đừng quên nhá."
Lúc này tới lượt Tiêu Huyền có hơi thất thố, ông ta nghi hoặc nói: "Lão phu là tổ tiên của Tiêu gia, có thể thông qua cảm ứng huyết mạch mà biết được số tuổi cụ thể của các ngươi, tuổi của Tiêu bất quá cũng chỉ mới hai mươi, mà ngươi thì đã gần hàng ba, thua tận mười tuổi, chẳng lẽ, nơi ngươi từng sống trước đây cũng giống như Thiên Mộ, tốc độ của dòng chảy thời gian chậm hơn so với ngoại giới?"
"Ngài cũng có thể nghĩ như vậy." Tiêu Tuyết chậm rãi gật đầu, đi tới cạnh Tiêu Sắt ôm lấy cánh tay hắn rồi rúc đầu lên vai, lại cười nói: "Tóm lại, ngài chỉ cần biết rằng ta là con gái của ba là được. Hi hi..."
Nhìn bộ dạng thân mật của Tiêu Tuyết và Tiêu Sắt, Tiêu Huyền cười lắc đầu, trong lòng thầm nói, cha con thì cha con, chỉ cần là hậu nhân của Tiêu gia ta là được, chợt hướng mắt về phía Huân Nhi, nhìn thấy nàng thân mật ôm lấy cánh tay còn lại của Tiêu Sắt, khóe miệng nhếch lên nụ cười của dì: "Tiểu nha đầu ngươi cũng có huyết mạch trên người rất giống với Cổ Nguyên! Chẳng lẽ ngươi cũng là 'nữ nhi' của hậu bối ta."
Huân Nhi nghe thấy vậy, khuôn mặt xinh đẹp lập tức ửng hồng, cung kính hành lễ với Tiêu Huyền: "Cổ Nguyên là phụ thân của ta, Huyên Nhi bái kiến tiền bối Tiêu Huyền. Huân Nhi không phải nữ nhi của đại ca ca, mà là nữ nhân của đại ca ca..."
Nói xong câu cuối cùng, giọng của Huân Nhi giống như mũi kêu, nàng cúi đầu, khuôn mặt xinh đẹp càng thêm đỏ bừng, cuối cùng ngay cả cổ cũng nhuộm một tầng hồng.
"Mấy tiểu bối các ngươi thật thú vị. Nhưng nếu như ngươi đã là nữ nhi của hắn thì huyết mạch tuyệt phẩm trên người cũng chẳng có gì lạ. Ba người các ngươi đi theo ta, ta không thể rời khỏi Mộ phủ, hiện giờ ta chỉ là một hình chiếu, theo ta đi tới Mộ phủ, ta có việc muốn nói với các ngươi." Vừa dứt câu, Tiêu Huyền xoay người bay về phía sâu nhất trong Thiên Mộ.
Ba người Tiêu Sắt, Tiêu Tuyết và Huân Nhi nhìn nhau, đồng thời gật đầu rồi đuổi theo Tiêu Huyền, bay tới phía sâu trong Thiên Mộ.
Sau khi phi hành trong khoảng mười lăm phút, cuối cùng bốn người cũng dừng lại trong một không gian tối đen, xung quanh là một sự im lặng đến tĩnh mịch, bóng tối bao trùm, chỉ có một tấm bia mộ cổ xưa lẻ loi đứng ở giữa.
"Chính là chỗ này, theo ta đi vào." Tiêu Huyền chỉ vào bia mộ, cúi người nhảy vào bên trong. Ba người Tiêu Sắt gật đầu, theo sát phía sau.

Bình Luận

0 Thảo luận