"Bất tri bất giác đã rời Ma Thú sơn mạch hai tháng." Nhìn màn ánh sáng trong suốt trước mặt, Tiêu Sắt lẩm bẩm: "Hệ thống, rút thăm đĩa quay một lần."
【 Đinh, chúc mừng kí chủ lấy được một máy vi tính (dung lượng vô hạn, cấp điện vô hạn lượng, màn hình nhỏ siêu nét, đa chức năng. . . . ) 】
"Xì xì. . . Còn màn ảnh nhỏ siêu nét, ta đây nhiều lão bà, nhìn màn ảnh nhỏ làm gì." Tiêu Sắt cạn lời, tiếp tục hô: "Hệ thống tiếp tục rút."
【 Đinh, chúc mừng kí chủ lấy được Bách Biến Khôi Lỗi. 】
"Bách Biến Khôi Lỗi? Dùng làm gì?" Tiêu Sắt hỏi lại.
【 Đinh, nhỏ máu nhận chủ có thể cho nó biến hóa thành hình thái mà ký chủ muốn, bao gồm cả khí tức cũng có thể mô phỏng hoàn toàn. 】
"Ngươi làm sao vậy?" Nằm trong lòng Tiêu Sắt, Mỹ Đỗ Toa nhận thấy sự biến hóa của hắn, không khỏi tò mò hỏi.
"Không có gì, chỉ là đang nghĩ tên nữ nhi của thôi." Tiêu Sắt cười nói.
"Hài tử cũng còn chưa ra đời, sao ngươi biết là con gái?" Mỹ Đỗ Toa lườm hắn một cái.
"Linh cảm của rất chính xác." Tiêu Sắt khẽ cười nói.
"Ngươi là phụ thân của hài tử, tên lẽ ra nên do ngươi đặt."
"Liền gọi là Tiêu Thải đi, nhũ danh Tiểu Thải." Tiêu Sắt suy nghĩ trong chốc lát, tâm tình có chút nặng nề nói.
"Tiểu Sắc. . ." Nghe được lời này, Mỹ Đỗ Toa yên lặng, một lúc sau mới chậm rãi mở miệng nói: "Ngươi đây là đang hoài niệm tiểu tử kia sao?"
"Ừ, nàng đã hòa cùng một thể với ngươi, coi như lưu lại chút kỷ niệm đi!" Tiêu Sắt không có phủ nhận.
"Tốt lắm, dù nam nữ đều gọi Tiêu Thải." Mỹ Đỗ Toa đáp.
Hai người lại trò chuyện chốc lát rồi rời giường.
"Toa Toa, tiếp đến ta dự định đi đại lục Đấu La săn giết mấy con hồn thú mười vạn năm, bổ sung hồn hoàn hồn cốt trên người, như vậy bất định có thể để ta vượt qua bình cảnh Đấu Tông." Đứng trước gương, Tiêu Sắt ôm Mỹ Đỗ Toa từ phía sau lưng.
"Thuận tiện đi thăm Bỉ Bỉ Đông cùng Tuyết Nhi đúng không?" Mỹ Đỗ Toa thông minh thế nào, liếc mắt liền nhìn thấu tâm tư của Tiêu Sắt.
"Lão bà, ngươi thật thông minh, tới hôn một cái. . Ừ mà. . ." Vừa nói xong, Tiêu Sắt liền hôn lên mặt Mỹ Đỗ Toa một cái.
"Đi sớm về sớm, đừng bỏ lỡ hôn lễ của chúng ta, nếu như ngươi dám vắng mặt ta liền thiến ngươi." Mỹ Đỗ Toa khẩu thị tâm phi nói.
Tiêu Sắt gật đầu, đang lúc hắn dự định truyền tống đến đại lục Đấu La thì bên tai lại vang tiếng Mỹ Đỗ Toa: "Ta nghĩ ngươi cũng đoán ra Tuyết Nhi là nữ nhi của ngươi rồi, lần sau dẫn về gặp một chút đi."
"Ừ, ta hiểu rồi." Tiêu Sắt nhanh chóng truyền tống đến đại lục Đấu La.
Đại lục Đấu La.
Đế quốc Thiên Đấu.
Trong một gian phòng vàng son lộng lẫy trong Phủ thái tử, không gian bỗng vặn vẹo, Tiêu Sắt từ trong đi ra.
"Tiêu Sắt đại nhân, thái tử điện hạ đã dẫn dắt đội ngũ dự thi của đế quốc Thiên Đấu đi tới Vũ Hồn thành tham gia chung kết giải đấu hồn sư cao cấp rồi. Sau khi ngài xuất quan có thể trực tiếp đến Vũ Hồn thành tìm thái tử." Vừa ra khỏi phòng thì có một thị nữ tiến lên chào đón.
"Ta đã biết." Tiêu Sắt khẽ gật đầu, tính toán thời gian thì đội dự thi ngũ cũng đến Vũ Hồn thành rồi. Tiêu Sắt mở Tà thần dực, hai cánh rung lên, nhanh chóng bay hướng về Vũ Hồn thành.
Thiên Đấu thành không tính là gần Vũ Hồn thành, nhưng Tiêu Sắt có tu vi Đấu Hoàng đỉnh cộng thêm Tà Thần dực phụ trợ, tốc độ có thể so với Đấu Tông trung cấp, chưa tới một canh giờ mà đã đến Vũ Hồn thành.
. . . . . . .
Vũ Hồn thành, Giáo Hoàng điện.
Trên vương tọa trong cung điện vàng son lộng lẫy, một nữ tử khuynh quốc khuynh thành vắt đôi chân dài trắng như tuyết nghiêng người tựa vào vương tọa, lễ phục màu vàng kéo dài đến gót chân, bao bọc lấy cơ thể nóng bỏng quyến rũ của nàng, lễ phục lấp lánh tôn lên sự cao quý của chủ nhân.
Đôi mắt tím hơi híp lại, nhìn chằm chằm lá thư trong tay.
"Tiểu Sắt nên đến Vũ Hồn thành rồi đi."
Môi nàng mím lại, sau đó thu lá thư vào nạp giới trong tay, thư do nữ nhi viết cho nàng , nạp giới là phu quân đưa từ nhiều năm trước, đều là của cải quý giá đối với nàng.
"Lão sư." Một giọng nói du dương đột nhiên vang lên trong đại điện, từ cửa lớn có một nữ tử tóc ngắn đi vào, nữ tử cao khoảng mét tám, vóc dáng hoàn mỹ, mặc dù không bằng nữ tử ngồi trên vương tọa nhưng cũng là mỹ nhân cực kỳ hiếm thấy.
Các nàng tự nhiên là Bỉ Bỉ Đông và Hồ Liệt Na. Hai năm trước, sau khi Tiêu Sắt rời đại lục đấu la, Bỉ Bỉ Đông cùng với nữ nhi liền quay về Vũ Hồn thành.
"Na Na, có chuyện gì không?" Bỉ Bỉ Đông nhẹ giọng hỏi.
"Lão sư, Ngọc Tiểu Cương đến rồi." Hồ Liệt Na cung kính nói đáp lại.
"Hắn tới làm chi? Đuổi đi." Bỉ Bỉ Đông chau mày.
"Nhưng mà̀ hắn cầm Giáo Hoàng lệnh." Hồ Liệt Na cũng có chút tức giận, chuyện liên quan với Ngọc Tiểu Cương nàng cũng biết, một người ẻo ẻo lả lả không nói, đời sống cá nhân cũng không đơn giản, buổi tối cùng đệ tử Đường Tam với hai tên mập mạp đã được lan truyền.
Không chỉ như vậy, hắn còn cầm dùng tri thức từ Võ Hồn điện giả danh lừa bịp, thậm chí còn làm ra cái gì mà mười lý luận hạt nhân Võ Hồn, quả thực xem người trong thiên hạ là kẻ đần.
"Không cần để ý tới hắn, thì nói ta đang bế quan, không gặp." Bỉ Bỉ Đông thản nhiên nói.
"Vậy đệ tử đuổi hắn ra ngoài." Hồ Liệt Na gật gù.
"Không." Bỉ Bỉ Đông lắc đầu, đột nhiên nở nụ cười, vẫy tay với Hồ Liệt Na, chờ Hồ Liệt Na đưa lỗ tai tới gần mới nói thầm mấy câu.
Hồ Liệt Na nhanh chóng nở nụ cười tà ác: "Vậy đệ tử đi làm."
. . . . . .
Giáo Hoàng điện, trong phòng nghị sự, Ngọc Tiểu Cương lẳng lặng nhấp trà thơm.
Trong phòng nghị sự to lớn chỉ có mình Ngọc Tiểu Cương.
Ngọc Tiểu Cương khinh thường nhìn quanh một vòng rồi trở lại ly trà thơm trong tay mình, lẳng lặng chờ đợi.
Giống như trong nguyên tác, Hạo thiên chùy của Đường Tam bại lộ nên Ngọc Tiểu Cương dự định thừa dịp Bỉ Bỉ Đông còn chưa phản ứng lại dò hỏi bí mật song sinh Võ hồn.
Đáng tiếc hắn không biết, ở trong mắt Bỉ Bỉ Đông, song sinh Võ hồn đã không còn là bí mật từ lâu rồi.
Đột nhiên, cửa lớn bị đẩy ra, tiếng bước chân lanh lảnh vang lên, ngay sau đó Hồ Liệt Na chậm rãi đi vào.
Ngọc Tiểu Cương ngẩng đầu nhìn, không khỏi nhíu mày, bởi vì không phải Bỉ Bỉ Đông.
Hồ Liệt Na khinh bỉ liếc mắt nhìn Ngọc Tiểu Cương, không hề che giấu sự chán ghét, một mình ngồi vào bảo tọa chủ vị trong phòng hội nghị. Lạnh nhạt nói: "Ngươi chính là người cầm Giáo Hoàng lệnh?"
Nghe Hồ Liệt Na lạnh nhạt nói, sắc mặt Ngọc Tiểu Cương có chút khó coi, đáp lại: "Là ta, Bỉ Bỉ Đông đâu?"
"Làm càn, tục danh của lão sư ai cho phép ngươi gọi? Gọi Giáo Hoàng điện hạ cho ta." Hồn lực bàng bạc tràn ra từ cơ thể Hồ Liệt Na, đánh về phía Ngọc Tiểu Cương.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận