Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 168: Huân Nhi cũng muốn báo danh

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
----
Khoé miệng Tiêu Sắt co rút, đứng cạnh Tiểu Y Tiên cùng Chu Trúc Thanh, mỉm cười nói: "Tiêu Ngọc, giới thiệu với các ngươi, vị này là Chu Trúc Thanh, vị này là Tiểu Y Tiên, các nàng cùng ta báo danh tham gia học viện Già Nam."
"Ngươi tốt, ta tên Chu Trúc Thanh."
"Ngươi tốt, ta tên Tiểu Y Tiên."
Nghe Tiêu Sắt giới thiệu, nhị nữ nở nụ cười với Tiêu Ngọc và Tuyết Ni.
"A...Ngươi tốt, ta tên Tiêu Ngọc, đây là Tuyết Ni." Nghe vậy, Tiêu Ngọc u oán nhìn Tiêu Sắt, mỉm cười với hai nàng.
Phát giác không khí có chút không quá thích hợp, Tiêu Sắt liền nói sang chuyện khác: "Tiêu Ngọc, vẫn nên nhanh chóng mang chúng ta đi báo danh đi."
Tiêu Ngọc gật gật đầu, dẫn Tiêu ba người vào lều lớn phía trước.
Giờ phút này, trong lều đã có không ít người, ngoại trừ những bạn bè tốt của Tiêu Ngọc còn có đạo sư Nặc Lâm.
"Nặc Lâm đạo sư, ta mang người đến." Nhìn nữ đạo sư đang trò chuyện vui vẻ với vài vị nữ học viên, Tiêu Ngọc cười hì hì đi tới.
"Ha hả, ta muốn xem xem là nam hài tử nào may mắn như vậy, dĩ nhiên đáng giá để Ngọc Nhi chờ đợi." Ôm lấy Tiêu Ngọc, Nặc Lâm cười cười, chuyển ánh mắt về phía Tiêu Sắt, bất chợt sửng sốt. Nàng cảm giác thiếu niên này có chút quen mắt.
"Nặc Lâm đạo sư, chúng ta lại gặp mặt." Tiêu Sắt chào hỏi. Hai năm trước, lúc tiễn Tiêu Ngọc đi học viện Già Nam, hắn từng gặp Nặc Lâm từng một lần. Chẳng qua lúc ấy hắn không có khí chất và tướng mạo như hiện tại cho nên bây giờ Nặc Lâm không nhận ra hắn.
"Ngươi là...." Nặc Lâm kinh ngạc hỏi.
"Nặc Lâm đạo sư, hắn chính là Tiêu Sắt hai năm trước tiễn ta, ngài quên rồi nha!" Tiêu Ngọc ở trong lòng Nặc Lâm cười hì hì nói.
"Ngươi là tiểu gia hỏa lúc trước?" Nặc Lâm ngạc nhiên, mắt đẹp có vẻ khó tin, nàng không ngờ tới tiểu gia hoả gầy yếu hai năm trước hiện tại chẳng những cao hơn mình, ngay cả diện mạo cũng hoàn toàn thay đổi. Những nam hài nàng từng gặp không một tên nào sánh được.
Sau phút kinh ngạc ngắn ngủi, sắc mặt Nặc Lâm khôi phục bình thường, nhẹ nhàng buông Tiêu Ngọc, nghiêm mặt nói: "Ngọc Nhi, tuy rằng lão sinh có đặc quyền dẫn người đi qua thông đạo nhưng ta vẫn cần làm việc theo điều lệ học viện, thực lực người ngươi mang đến như thế nào. Tiêu chuẩn chiêu sinh thấp nhất của học viện là dưới hai mươi tuổi, bát đoạn đấu khí, tuổi bọn họ tuổi thì phù hợp, thực lực thế nào?"
Nghe vậy, Tiêu Ngọc ngẩn ra, chợt lắc đầu, "Mấy năm nay hắn ở bên ngoài rèn luyện, ta cũng không biết thực lực như thế nào, nhưng chuyện thông qua khảo nghiệm thì không thành vấn đề."
Nặc Lâm gật đầu,ấy ra một quả cầu thủy tinh, đưa tới trước mặt Tiêu Sắt, cười nói: "Thử xem đi."
Ba người Tiêu Sắt liếc nhau, không hẹn mà cùng mỉm cười, trong ba người trung chỉ có Chu Trúc Thanh thử.
"Chu Trúc Thanh, mười hai tuổi, cửu đoạn đấu khí."
Kết quả trắc nghiệm vừa ra, ngoại trừ Tiểu Y Tiên và Tiêu Sắt, tất cả mọi người đều có vẻ hoảng sợ, mười hai tuổi cửu đoạn đấu khí, đây là khái niệm gì, nói cách khác, chỉ cần nàng có được một viên Tụ khí tán liền có thể đột phá Đấu Giả trước mười ba tuổi.
Lúc trước, Tiêu Viêm mười một tuổi trở thành Đấu Giả đã đánh vỡ ghi chép về Đấu Giả trẻ nhất của thành Ô Thản, thậm chí toàn bộ đế quốc Gia Mã nên Nạp Lan Yên Nhiên trong nguyên tác từng nói ' đã từng mang thiên phú không ai có thể so sánh '. Hiện tại Chu Trúc Thanh mười hai tuổi cửu đoạn đấu khí dĩ nhiên phải khiến mọi người chấn động rồi.
Nặc Lâm hít sâu một hơi, đèn nén sự kích động trong lòng, chậm rãi mở miệng nói: "Không thể không nói Ngọc Nhi ngươi mang đến cho ta một hạt giống tốt." Sau đó nàng nhìn về phía Tiêu Sắt và Tiểu Y Tiên, mỉm cười nói: "Đến phiên hai tiểu gia hỏa các ngươi."
Tiểu Y Tiên cùng Tiêu Sắt nghe vậy, nhìn nhau cười, đấu khí từ trong cơ thể tràn ra.
"Tiểu Y Tiên, mười lăm tuổi, Đấu Hoàng ngũ tinh."
"Tiêu Sắt, mười bốn tuổi, Đấu Linh ngũ tinh."
Hút!
Hai người vừa nói xong, tất cả mọi người đồng loạt hít hà một hơi.
.....
Ba người hoàn thành báo danh, sau đó cùng Tiêu Ngọc rời quảng trường.
Dọc đường đi, Tiểu Y Tiên cùng mèo con vừa nói vừa cười, các nàng đều tự giác cách xa Tiêu Ngọc, Tiêu Sắt.
Hai người đi cùng một chỗ, Tiêu Ngọc mất hồn mất vía, lâu lâu lại nhìn Tiêu Sắt, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
"Có gì muốn hỏi liền hỏi đi!" Tiêu Sắt nghiêng đầu nhìn Tiêu Ngọc.
"Ta phát hiện càng ngày càng không nhìn thấu ngươi...." Tiêu Ngọc nghe vậy, dừng bước chân, nhìn tiểu nam nhân đã cao hơn cả mình, vẻ mặt có chút cô đơn.
Tiêu Sắt cười, lắc lắc đầu, trịnh trọng nói: "Ở Tiêu gia, từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ phụ mẫu đã cùng lão quản gia đã qua đời, ngươi là người duy nhất thật sự quan tâm ta, cho nên dù sau này xảy ra chuyện gì, ngươi chỉ cần biết rằng ta vĩnh viễn là Tiêu Sắt mà ngươi biết là được."
Tiêu Ngọc gật đầu, nở nụ cười dịu dàng.
Tiêu Sắt nói không sai, dù ngày sau như thế nào, chỉ cần hắn vẫn là hắn!
"Ngươi không trở về Tiêu gia sao?" Tiêu Ngọc có chút chần chờ hỏi.
Nàng biết thiếu niên này không hận Tiêu gia nhưng cũng không có nửa phần hảo cảm.
Nếu không có nàng, có lẽ thiếu niên sẽ vĩnh viễn không trở về thành Ô Thản.
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, "Không trở về, Tiểu Y Tiên cùng Trúc Thanh không quen ở thành Ô Thản, ta mang các nàng vào khách điếm. Chuyện ta trở về xin giữ kín, ta không hy vọng người Tiêu gia biết."
"Ta đã biết." Tiêu Ngọc gật nhẹ, hai người lưu luyến chia tay ở một ngã rẽ.
Nhìn bóng Tiêu Sắt cùng Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh dần xa.
Bất tri bất giác, Tiêu Ngọc phát hiện thiếu niên ngày thường cùng nàng đùa giỡn, cãi nhau, sau đó dần dần sinh ra tình cảm đã trưởng thành rồi.
......
Cùng lúc đó, ở một khoảng sân trong Tiêu gia.
Huân Nhi như ngày xưa ngồi trong đình hóng gió uống trà, xem sách cổ.
Bỗng nhiên, bên ngoài đình hiện lên một đám sương đen, sương đen dần dần hội tụ biến thành một bóng người.
"Tiểu thư, Tiêu Sắt thiếu gia đã trở lại, vừa mới báo danh tham gia học viện Già Nam!" Lăng Ảnh quỳ một gối, cung kính nói.
Nghe vậy, trái tim Huân Nhi run run.
Khép sách lại rồi đặt lên bàn, Huân Nhi đứng dậy nói: "Lăng lão, chúng ta đi báo danh."

Bình Luận

0 Thảo luận