----
Nghe Chu Trúc Thanh muốn giúp mình, Tiêu Sắt có chút kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn về phía Chu Trúc Thanh, lắc lắc đầu cười, "Không cần, hai tên gia hỏa này vừa nhìn liền biết thiếu khuyết giáo dục. Hơn nữa, một nam nhân mà cần nữ nhân bảo hộ thì cũng không cần sống nữa."
Lão bản tránh sau quầy thấy hai bên muốn đấu võ, bất chấp nguy hiểm, run run rẩy rẩy đi ra, khẩn cầu: "Mấy vị khách quan, mấy vị khách quan, xin đừng ra tay trong quán, ta còn trông cậy vào quán này để kiếm sống."
Nhìn bộ dáng chất phác của lão bản, Tiêu Sắt gật gật đầu, buông bàn tay Đái Mộc Bạch, trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người nắm lấy cổ áo Đái Mộc Bạch, tiện tay ném thân thể mập mạp bay ra ngoài cửa.
Phanh!
Thân hình Đái Mộc Bạch nện mạnh xuống đường lớn, khóe miệng tràn máu, muốn bò dậy nhưng không dậy nổi.
"Đi thôi, để ta kiến thức đám quái vật Sử Khắc Lai các ngươi ghê gớm thế nào mà dám nói ' không dám gây chuyện là người tầm thường '. Ta ngoài thành chờ các ngươi, nếu các ngươi không tới, ta liền thiến mập mạp tóc vàng này." Vừa nói xong Tiêu Sắt liền đứng dậy, lập tức đi ra ngoài, Chu Trúc Thanh cũng theo sát.
Nhìn Tiêu Sắt và Chu Trúc Thanh bước ra ngoài, Mã Hồng Tuấn kinh ngạc cảm thán, nuốt khẩu nước miếng, "Làm sao bây giờ Tiểu Tam? Ta thấy tuổi người nọ cũng xấp xỉ Tiểu Áo, lại có thể tùy tiện khống chế Đái lão đại, còn ném hắn bay xa như vậy. Hình như lần này chúng ta thật sự chọc phiền toái."
Đường Tam nói: "Không cần sốt ruột, chúng ta vẫn có cơ hội."
Giờ phút này, Áo Tư Tạp, Trữ Vinh Vinh, Tiểu Vũ cũng vây quanh.
"Tuy rằng không rõ võ hồn của hắn là cái gì, nhưng với tuổi tác của hắn, dù thiên tài thì cao lắm cũng chỉ Hồn tôn. Đại sư từng nói, quá mức theo đuổi một phương diện thì bản thân cũng sẽ trả giá nhất định, lực lượng của hắn lớn như thế, tùy tiện xách Đái Mộc Bạch hơn hai trăm cân rồi ném bay mấy chục mét. Chắc chắn là theo con đường lực lượng, độ nhanh nhẹn sẽ không quá cao. Đợi lát nữa hai chúng ta phối hợp lẫn nhau, Vinh Vinh dùng Thất bảo linh lung tháp phụ trợ, cộng thêm lạp xưởng khôi phục của Tiểu Áo, chưa chắc không có phần thắng."
Làm một người xuyên việt, chẳng những có tuyệt học Đường Môn, Đường Tam còn mang võ hồn song sinh, đối mặt với cường địch chưa rõ, Đường Tam cảm thấy hưng phấn, trong mắt tràn đầy chiến ý, hắn còn chưa từng gặp đối thủ trong cùng thế hệ, hiện tại đột nhiên xuất hiện một thiếu niên cường đại khiến nhiệt huyết sôi trào.
"Tiểu Áo, lát nữa sau khi chế tạo ra lạp xưởng liền phiền ngươi chiếu cố Mộc Bạch. Vinh Vinh, trạng thái của Tiểu Vũ có vẻ không tốt lắm, sau khi phụ trợ ta và mập mạp, phiền ngươi chiếu cố nàng."
Nghe Đường Tam đề nghị, trừ Trữ Vinh Vinh gật đầu, ba người còn đều có vẻ khác lạ.
"Có thể." Trữ Vinh Vinh mỉm cười, bởi vì hiệu ứng cánh bướm mà Tiêu Sắt gây ra nên giờ phút này nàng còn chưa bị Phất Lan Đức giáo huấn, bản tính tiểu ma nữ còn chưa lộ ra cho nên mọi người vẫn chưa bài xích nàng. Hơn nữa nàng cũng muốn nhìn xem thiếu niên xa lạ này có gì bản lĩnh.
"Đường Tam, không tốt lắm đâu." Áo Tư Tạp lộ vẻ khổ sở.
Hiện tại đừng nói tới chiếu cố, chỉ liếc nhìn Đái Mộc Bạch một cái thôi mà hắn đã cảm thấy sởn tóc gáy rồi.
Lần này cần không phải thấy Trữ Vinh Vinh cũng đi chung, mà hắn lại hạ quyết tâm quên đi quá khứ, theo đuổi Trữ Vinh Vinh, đánh chết hắn cũng không muốn theo mọi người cùng tới đây ăn cơm.
"Có cái gì khó khăn sao? Mộc Bạch chính là đồng bạn của chúng ta." Nghe Áo Tư Tạp không quá tình nguyện, Đường Tam nhíu nhíu mày, trừng Áo Tư Tạp.
"Ta...." Bị Đường Tam nhìn như thế, Áo Tư Tạp tức khắc tái đi, hắn cũng không thể nói cho người khác biết hai năm trước mình đã bị Đái Mộc Bạch làm gì.
Mã Hồng Tuấn nhìn bộ dạng này của Áo Tư Tạp, suýt nữa cười to, bắt đầu giải vây cho Áo Tư Tạp: "Tiểu Áo, đợi lát nữa ta sẽ đỡ Đái lão đại sang một bên, ngươi đứng xem là được."
"Ừ." Áo Tư Tạp gật gật đầu, nhìn Mã Hồng Tuấn bằng ánh mắt cảm kích.
Lúc này, Tiểu Vũ với sắc mặt trắng bệch, vẫn luôn cúi đầu bỗng ngẩng đầu lên, nhìn Đường Tam: "Ca, không cần đi được không, người kia rất mạnh." Nàng cũng không xác định được rốt cuộc thân phận có bị nhìn thấu hay không, nếu đã bị nhìn thấu thì đi sẽ rất nguy hiểm.
"Tiểu Vũ, yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì. Lờì ngươi nói đã nhắc nhở ta một chút, Tiểu Áo, lát nữa ngươi đi tìm viện trưởng." Không chiến mà lui không phải phong cách của hắn, huống hồ hắn không cho rằng mình sẽ thua.
Nói xong, mọi người đi hướng ra ngoài thành, bởi vì hôm qua đối chiến với Triệu Vô Cực cho nên Mã Hồng Tuấn rất tin tưởng Đường Tam. Dù sao Hồn thánh còn bị chỉnh thảm như vậy thì hắn không tin thiếu niên cùng độ tuổi bọn họ có thể lợi hại đến mức nào.
..........
Bên ngoài thành Tác Thác.
Tiêu Sắt đứng sóng vai với Chu Trúc Thanh, cách bọn họ không xa là Đái Mộc Bạch đang bị treo trên cây, đau đến nhe răng trợn mắt mà kêu gào.
Chu Trúc Thanh lạnh lùng liếc Đái Mộc Bạch đang kêu như heo bị giết rồi nhìn về phía thiếu niên thần bí bên cạnh, ánh mắt dịu dàng hơn rất nhiều, chậm rãi hỏi: "Hình như ngươi rất tức giận?"
Tiêu Sắt lắc lắc đầu cười, "Cũng không thể nói là tức giận, chỉ là không quen nhìn mấy gia hỏa này thôi. Ngươi cẩn thận ngẫm lại, nếu ta không đủ mạnh thì hôm nay hai chúng ta sẽ có kết cục thế nào."
Nghe vậy, Chu Trúc Thanh yên lặng, có lẽ đám người Đái Mộc Bạch không dám làm gì nàng, nhưng chắc chắn không tránh khỏi dây dưa một trận, không có gì bất ngờ xảy ra thì Tiêu Sắt sẽ bị giáo huấn rất thảm.
Nghĩ vậy, Chu Trúc Thanh cắn môi đỏ, lạnh lùng nói: "Bọn họ xứng đáng."
Tiêu Sắt gật đầu, sắc mặt chợt biến đổi, hắn cảm nhận được một hơi thở cực mạnh phía trên tầng mây, không thua kém Hải Ba Đông sau khi khôi phục bao nhiêu.
"Đường Hạo sao?" Tiêu Sắt cười lạnh, hôm nay hắn phải hung hăng giáo huấn Đường Tam một trận, xem đối phương có thể làm gì.
Không lâu sau, mấy người Đường Tam đã thương lượng đối sách xong, phía sau bọn họ còn cùng có mấy tên chạy tới xem náo nhiệt, chỉ thiếu mỗi Áo Tư Tạp.
"Nha, tới sao." Tiêu Sắt cười cười nhìn bốn người Đường Tam.
Đám Đường Tam nhìn thấy Đái Mộc Bạch bị treo ngược trên tán cây, tru lên như heo bị giết, da mặt không khỏi co rút.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận