Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 279: Tiêu Sắt bị nữ vương đuổi ra khỏi phòng

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
"Do hoàn cảnh sinh sống gây ra, cũng không thể hoàn toàn trách các nàng." Mỹ Đỗ Toa thở dài nói.
Tiêu Sắt bất đắc dĩ cười cười: "Ngươi đối với tộc nhân quá mức bao dung nha. A miêu a cẩu gì đó đều dám chạy lên trên đầu ngươi ị. Lấy gia hoả Mạc Ba Tư kia làm ví dụ, ngoài mặt thì tất cung tất kính, nhưng trước ngươi một bộ sau lưng một bộ. Một phương diện xem ngươi là đối tượng ái mộ và tôn kính một phương diện lại bởi vì tư tưởng cố chấp mà có ác ý với muội muội ngươi, coi nàng trở thành đối tượng uy hiếp địa vị của ngươi ở Xà nhân tộc. Hôm nay chỉ gõ nát xương cốt cốt toàn thân, xem như hắn may mắn."
"Ái mộ?" Nghe Tiêu Sắt nói, Mỹ Đỗ Toa sửng sốt, chợt trêu ghẹo: "Như thế nào? Tiêu đại quan nhân của chúng ta ghen nha!"
"Phi phi, ta sẽ ghen với mặt hàng kia? Đầu to, cổ thô, răng nanh to như tay trẻ con..... Ta sẽ ghen với gia hoả xấu như vậy sao?" Tiêu Sắt bĩu môi. Trong lòng âm thầm hối hận xuống tay với hơi nhẹ, phải nên phế lão nhị của tên kia.
Không đúng! Gia hoả kia là xà nhân, hình như lão nhị nằm trong cơ thể, hẳn là nên dùng dị hỏa nướng, để lão nhị của hắn không ra được.
Nghe Tiêu Sắt hùng hùng hổ hổ, Mỹ Đỗ Toa cảm giác buồn cười, nhưng nhắc đến ghen, khuôn mặt cao quý của Mỹ Đỗ Toa lại nở nụ cười nguy hiểm: "Tiêu Sắt."
"Làm sao vậy?" Tiêu Sắt nhìn mà lòng tê dại, khó hiểu hỏi.
"Có thể nói cho ta biết hơn một tháng nay ngươi đi đâu sao?"
"Đi tìm lão nhân linh hồn thể lấy phương pháp độc đan nha, không phải lần trước đã nói cùng ngươi rồi sao?" Tiêu Sắt mặt không đỏ tim không nhảy lấy ra quyển trục ghi lại phương pháp độc đan.
"Phải không? Nếu ta nhớ không lầm thì lão nhân kia ở thành Ô Thản đi, ngươi đi đế đô Gia Mã làm gì? Không phải là đi tìm tiểu cô nương tên Nhã Phi gì chứ, sau đó thuận tiện qua đêm." Mỹ Đỗ Toa cười nói.
"Ách..." Khoé miệng Tiêu Sắt giật giật, trực giác của nữ nhân đều nhạy như vậy sao?
.......
Đêm đến!
Thánh thành Xà nhân tộc, trong một đại điện tráng lệ.
Có tiếng đánh nhau kịch liệt truyền đến, ngay sau đó cửa đại điện bị mở ra, một bóng đen từ giữa bay ra, lộn vài vòng trên không rồi té ngã, hai chân cày đất một đoạn mới ngừng lại, một luồng năng lượng màu đỏ đẩy cửa đóng lại.
"Trời đất... Tân nương là làm như vậy sao? Dĩ nhiên đuổi trượng phu ra khỏi phòng." Nhìn cửa điện chậm rãi đóng lại, Tiêu Sắt ngửa mặt, bĩu môi. Giờ phút này, Mỹ Đỗ Toa đang tức giận, xem ra đêm nay không cách nào lên giường.
"Còn không phải do ca ca quá hoa tâm, ngươi đếm đi, xem mình có bao nhiêu nữ nhân, Long Quỳ, Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ, Tiên Nhi, Trúc Thanh, Ngọc Nhi, Đông Nhi tỷ tỷ, Hoài Trúc. Đã bảy nàng, hiện tại ngươi lại nói cho nàng có thêm Nhã Phi cùng tông chủ Vân Lam tông Vân Vận, nàng không tức giận mới là lạ đâu. Ca ca, thu tâm đi, sắp đột phá mười người rồi." Giọng nói mang chút buồn bực của Long Quỳ vang lên.
"Ách... Long Quỳ, thật ra còn có một người ngươi không biết, đã đến mười rồi." Tiêu Sắt run rẩy nói.
"Ai? Hẳn là Long Quỳ không đếm sót, là Huân Nhi sao? Không tính, hiện tại ca ca còn chưa có tình với nàng." Long Quỳ tự hỏi tự đáp.
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, "Giống như Hoài Trúc, là một nữ hài dị thế giới, lúc ấy ngươi và Mỹ Đỗ Toa đều ở Ma Thú sơn mạch, ta cùng Tiên Nhi luận bàn xong, nhàn rỗi liền đi, chuyện cũng coi như trùng hợp..."
Tiêu Sắt kể lại chuyện về Lý Hàn Y cho Long Quỳ nghe.
"Lý Hàn Y..." Nghe Tiêu Sắt kể, Long Quỳ không nhịn được xoa xoa trán, thật đúng là đến mười, nhưng cũng đúng như Tiêu Sắt nói, việc này không trách được hắn, tất cả đều là trùng hợp. Lý Hàn Y vốn muốn khiêu chiến Triệu Ngọc Chân, kết quả nhận lầm Tiêu Sắt là Triệu Ngọc Chân, dẫn tới trong quá trình đối chiến trời xui đất khiến, hai người nhìn vào mắt nhau.
"Vậy hiện tại ca ca muốn đi gặp nàng sao?" Long Quỳ có chút chần chờ hỏi. Chờ đợi đối với một nữ nhân mà nói tàn khốc biết bao, nàng đã chờ đợi ngàn năm mới chờ tới Tiêu Sắt. Không nghĩ tới một nữ hài khác dẫm vào vết xe đổ của mình.
"Vậy đi thôi, dù sao hiện tại cũng nhàn rỗi, đúng lúc đi nhìn xem. Thuận tiện cũng nên đi thăm Hoài Trúc cùng Đông Nhi." Tiêu Sắt gật đầu.
Đúng lúc này, có một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai Tiêu Sắt: "Tiêu Sắt đại nhân."
Ở một góc cung điện có hai bóng dáng xà nữ yểu điệu ánh vào mắt Tiêu Sắt, một bóng dáng nhỏ xinh là Nguyệt Nhi mà Tiêu Sắt gặp ban ngày, một vị khác có dáng người nóng bỏng, Tiêu Sắt cũng từng gặp qua, một trong tám Đại thống lĩnh của Xà nhân tộc, Nguyệt Mị.
"Nguyệt Mị thống lĩnh, Nguyệt Nhi." Tiêu Sắt chào hỏi hai nàng.
"Tiêu Sắt đại nhân, không nghĩ tới ngài còn nhớ rõ ta." Nguyệt Mị nở nụ cười, nàng thuộc về phe phái Mỹ Đỗ Toa, so với Mạc Ba Tư, nàng đối với nhân loại đã cứu vớt đệ tử mình, trợ giúp nữ vương hoàn thành tiến hóa, có hảo cảm không nhỏ.
"Lúc đó ta chỉ là một vị Đấu Sư nho nhỏ mà Nguyệt Mị thống lĩnh đã là một vị Đấu Vương, ta cũng muốn không nhớ rõ ngươi nha." Tiêu Sắt nói đùa.
Nghe vậy, Nguyệt Mị cười khổ, ai có thể nghĩ đến thiếu niên lúc trước dùng dị hỏa giao dịch với nữ vương trước kia, mới qua ba năm đã trở thành tồn tại khiến kẻ khác phải ngước nhìn.
"Tiêu Sắt đại nhân, vừa rồi ta cùng lão sư nghe ở chỗ nữ vương bệ hạ có động tĩnh rất lớn, ngài biết là chuyện gì sao?" Nguyệt Nhi tò mò hỏi.
"Không có gì, chỉ là ta và nữ vương các ngươi nữ vương đánh cược, ta thua, bị phạt đêm nay không được lên giường ngủ thôi." Tiêu Sắt cười gượng nói.
"Vậy... Sao..." Nghe vậy, mặt Nguyệt Nhi đỏ lên, trầm ngâm một lúc rồi cười nói: "Nếu Tiêu Sắt đại nhân không chê, không bằng đêm nay đi Thiên điện chỗ Nguyệt Nhi, nơi đó có không ít phòng trống."
Nàng vừa nói ra lời này, Nguyệt Mị bên cạnh liền nhíu mày, không phải đệ tử nhà mình muốn đoạt nam nhân với nữ vương bệ hạ đi.
"Không cần, ta tính tìm một chỗ bế quan, không làm phiền." Tiêu Sắt cười khẽ lắc đầu, Tà thần dực bung ra, hóa thành một tia sáng biến mất ở phía chân trời.
Nhìn Tiêu Sắt biến mất, ánh mắt Nguyệt Nhi có chút ảm đạm, ngơ ngác nhìn không trung. Nữ có tình, nam vô tình, đây chắc chắn là tình yêu kết thúc khi chưa bắt đầu.

Bình Luận

0 Thảo luận