Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 282: Tiêu Sắt tiền bối

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
Tuyết Nguyệt thành, một quán rượu gần Đăng Thiên các.
Tiêu Sắt vẫn ngồi ở bàn, Tiêu Sở Hà đứng đối diện cách hắn một trượng, Tư Không Thiên Lạc, Lý Phàm Tùng, Phi Hiên, ba người một lừa đứng giữa hai bên, mắt to trừng mắt nhỏ, vẻ mặt kinh ngạc cùng khó tin.
"Này này... Thiệt hay giả, các ngươi quá giống nhau. Nếu không phải đứng chung một chỗ, nói các ngươi là một người ta cũng tin." Tư Không Thiên Lạc nhìn nhìn Tiêu Sắt, rồi lại nhìn nhìn Tiêu Sở Hà.
"Lôi Vô Kiệt cũng nói giống ngươi." Tiêu Sở Hà thở dài một tiếng, đi đến trước mặt Tiêu Sắt rồi ngồi xuống bàn, chắp tay hướng Tiêu Sắt: "Không biết các hạ là?"
"Tiêu Sắt." Tiêu Sắt lạnh nhạt nói.
Hắn vừa nói xong, Lý Phàm Tùng phía sau Tiêu Sở Hà cũng tới gần, gật đầu thi lễ, kích động nói: "Tiền bối chính là Tiêu Sắt từng ở núi Thanh Thành, dùng một kiếm chặt đứt Thính vũ kiếm của Tuyết Nguyệt kiếm tiên."
"Ngươi là đệ tử của Triệu Ngọc Chân?" Tiêu Sắt biết nhưng vờ hỏi.
"Tiền bối, quả nhiên là ngươi, mấy năm nay sư phụ ta nhắc ngài mãi." Lý Phàm Tùng cười cười, ngay sau đó cung kính giới thiệu nói: "Tại hạ đệ tử núi Thanh Thành Lý Phàm Tùng, vị này chính là tiểu sư đệ Phi Hiên, nhưng hắn thích gọi ta là tiểu sư thúc, xin đừng thấy lạ."
"Gặp qua Tiêu Sắt tiền bối." Phi Hiên gật đầu hành lễ.
"Không cần đa lễ, nhị vị hiền chất mời ngồi đi." Tiêu Sắt nhịn cười nói.
Mấy người ngồi xuống, trước quán rượu trở nên hơi chật chội.
"Đến tột cùng là chuyện gì? Chẳng những hai người có tướng mạo giống nhau, ngay cả tên cũng giống nhau, các ngươi không phải huynh đệ ruột chứ? Không đúng, dù huynh đệ ruột cũng không có khả năng giống thế này, chẳng lẽ là song bào thai? Cũng không đúng, tuổi các ngươi có hơn kém nhau một ít." Tư Không Thiên Lạc ngồi xuống giữa Tiêu Sắt cùng Tiêu Sở Hà, mặt đầy dấu chấm hỏi.
"Yên tâm đi Tư Không cô nương, ta và Tiêu Sắt ca ca của ngươi không bất kỳ quan hệ gì, tướng mạo với tên chỉ là trùng hợp thôi." Tiêu Sắt chậm rãi nói.
"Tiêu Sắt, hắn nói thật sao?" Tư Không Thiên Lạc nhìn Tiêu Sở Hà, giờ phút đầu não nàng không đủ dùng rồi, hai người có tên giống nhau, tướng mạo cũng giống nhau, thực sự khó phân biệt. Nếu không phải quần áo khác nhau thì nàng đã ngốc luôn rồi.
"Vị tiền bối này nói rất đúng." Tiêu Sở Hà rót cho mình một chén rượu.
"Lại là tiền bối? Hai tên lỗ mũi trâu kêu hắn là tiền bối, giờ ngay cả ngươi cũng kêu hắn là tiền bối, đến tột cùng là ai nha?" Tư Không Thiên Lạc khó hiểu hỏi.
"Việc này, ngươi hỏi phụ thân ngươi chẳng phải sẽ biết." Tiêu Sở Hà bưng chén rượu, uống một hơi cạn sạch.
"Phụ thân?" Tư Không Thiên Lạc nhìn quanh, nào còn có bóng dáng Tư Không Trường Phong: "Kỳ quái... Phụ thân ta đâu?"
Nhìn thấy Tư Không Thiên Lạc như hòa thượng quá cao sờ không tới đầu (không hiểu được tình huống), Lý Phàm Tùng cười cười, đầu tiên là chắp tay với Tiêu Sắt, sau đó giải thích với Tư Không Thiên Lạc: "Vẫn để ta tới nói đi, vị Tiêu Sắt tiền bối này chính là nhân vật cùng lớp với cha ngươi Thương tiên Tư Không Trường Phong, còn lão sư ta Đạo kiếm tiên Triệu Ngọc Chân, mười năm trước đã luận bàn với nhị thành chủ Tuyết Nguyệt thành, Tuyết Nguyệt kiếm tiên."
"Nghe nói Thính vũ kiếm của Tuyết Nguyệt kiếm tiên chính là bị vị tiền bối này chặt đứt, Tuyết Nguyệt kiếm sử dụng hiện giờ là do vị tiền bối này đưa." Tiêu Sở Hà bổ sung.
"Này... Sao có thể..." Tư Không Thiên Lạc tỏ vẻ không thể tin nổi, nhìn chằm chằm Tiêu Sắt, kinh ngạc cảm thán nói: "Trông cũng không lớn hơn ta bao nhiêu, thậm chí còn nhỏ hơn các ngươi,... Sao có thể chứ!"
Tiêu Sở Hà giải thích tiếp: "Không có gì không có khả năng, võ giả bên dưới nhất phẩm chỉ tính là vũ phu, trên nhất phẩm mới tính là cao thủ. Nhất phẩm lại phân thành bốn cảnh, Kim cương phàm cảnh, Tự tại địa cảnh, Tiêu dao thiên cảnh. Người đạt tới ba cảnh giới này không ít. Bao gồm phụ thân ngươi Thương tiên Tư Không Trường Phong cùng với Bạch phát tiên của Thiên ngoại thiên đều đến Tiêu dao thiên cảnh."
"Còn cảnh giới thứ tư tứ là Thần du huyền cảnh, chỉ ở trong truyền thuyết, trước mắt có ba vị có khả năng đạt tới cấp độ này, vị thứ nhất ở hải ngoại, vị thứ hai đó là nhị thành chủ Tuyết Nguyệt thành ngươi, Tuyết Nguyệt kiếm tiên Lý Hàn Y, vị thứ ba chính là vị trước mắt ngươi. Tới cảnh giới này đã thoát ly phạm trù nhân loại, gần như tiên nhân. Cho nên không thể đoán tuổi tác qua bề ngoài."
Tư Không Thiên Lạc nuốt nuốt nước miếng, mắt nhìn về phía Tiêu Sắt, tràn ngập kính sợ: "Tiêu Sắt... A không, Tiêu Sắt tiền bối, có thể nói cho ta biết ngài bao nhiêu tuổi không?"
Nghe vậy, Tiêu Sở Hà cũng có chút chờ mong.
Còn Lý Phàm Tùng cùng Phi Hiên, từ khi ngồi xuống, hai đôi mắt không hề rời khỏi Tiêu Sắt, đối với vị tiền bối được lão sư tôn sùng này, bọn họ sùng bái đã lâu.
Nhìn vẻ mặt chờ mong của bốn người, Tiêu Sắt suýt nhịn cười đến nội thương, thật sự mà tính đúng thì tuổi hai kiếp của Tiêu Sắt ta cộng lại cũng hơn ba mươi tuổi, hai chữ tiền bối này cũng không sai..
"Khụ..." Tiêu Sắt ho nhẹ một tiếng, lạnh nhạt nói: "Ba mươi bốn tuổi."
Ba mươi bốn?
Ba chữ này mới vừa ra khỏi miệng, Tư Không Thiên Lạc, Lý Phàm Tùng, Phi Hiên đều bụm miệng. Ngay cả Tiêu Sở Hà cũng không nhịn được mà run run. Thật sự là Tiêu Sắt trong quá trẻ, trông chỉ khoảng muời sáu mười bảy, nói không chừng còn nhỏ hơn Tư Không Thiên Lạc.
"Tiền bối, a không, thần tượng, vậy có phải ngươi đã đột phá tới Thần du huyền cảnh trong truyền thuyết hay không? Ngươi cũng không biết, sư phụ ta Triệu Ngọc Chân còn nhỏ hơn ngươi hai tuổi mà đã là một vị đại thúc trung niên rồi." Lý Phàm Tùng kích động nói.
"Còn có phụ thân ta nữa, hắn chỉ hơn ngươi mấy tuổi mà trông như lớn hơn ngươi hai mươi tuổi." Tư Không Thiên Lạc nói tiếp.
"Khụ khụ... Võ đạo không có điểm dừng, thiên phú của các ngươi đều không tồi, tương lai vẫn có hy vọng vượt qua trưởng bối, bước ra một bước kia." Khóe miệng Tiêu Sắt giật giật, hắn cảm giác mình sắp không nhịn được nữa.
Nghe Tiêu Sắt nói, Tiêu Sở Hà ngẩn ra, mắt nhìn chằm chằm Tiêu Sắt, lão sư Bách Hiểu Sinh Cơ Nhược Phong đã từng nói với hắn, nếu muốn chữa khỏi ám thương, chỉ có cường giả Thần du huyền cảnh mới có thể làm được. Đây cũng là lý do hắn theo Lôi Vô Kiệt tới Tuyết Nguyệt thành, vì đến tìm kiếm người có khả năng đột phá đến Thần du huyền cảnh Lý Hàn Y giúp hắn trị liệu. Hiện giờ có cường giả khả năng là Thần du huyền cảnh ở ngay trước mắt, với tâm tính của hắn cũng không khỏi có ý cầu.
Trong lúc Tiêu Sở Hà suy nghĩ, từ Đăng Thiên các có tiếng ầm ĩ truyền đến: "Mau xem, tiểu tử áo đỏ đã xông qua mười hai tầng."
Đám người xôn xao, Lôi Vô Kiệt đi xuyên qua đám người rồi chạy như điên trên đường lớn, khi đi ngang qua quán rượu, nhìn thấy bóng dáng mấy người Tiêu Sở Hà, hắn bỗng sửng sốt, chợt lui trở về, đoạt lấy chén rượu trong tay Tiêu Sở Hà, uống cạn: "Khát chết ta rồi....."

Bình Luận

0 Thảo luận