"Linh hồn Đấu Tôn." Nhã Phi kinh ngạc hô thành tiếng.
Ở đế quốc Gia Mã, Đấu Vương đã là một đầu sỏ, Đấu Hoàng có thể ngang hàng với hoàng thất Gia Mã cùng Vân Lam tông.
Còn Đấu Tôn, nàng chưa từng nghĩ tới.
"Khó trách hơn một năm qua tu vi tiểu tử Tiêu Viêm kia tiến bộ vượt bậc, có một cường giả thần bí âm thầm trợ giúp cũng chẳng có gì lạ. Ta đây điều tra giúp người." Vừa nói xong, Nhã Phi liền rời khỏi ngực Tiêu Sắt, đang muốn xuống giường mặc quần áo thì chân lại mềm nhũn, cả người ngã về phía sau.
Tiêu Sắt tay mắt lanh lẹ, ôm chặt Nhã Phi, "Ngươi làm sao vậy?"
"Đều tại ngươi, dùng sức như vậy, ta... Chỗ đó đau quá." Nhã Phi vung tay đấm ngực Tiêu Sắt, mặt đẹp đỏ bừng hờn dỗi nói.
"Ách..." Khóe miệng Tiêu Sắt giật giật, chợt lấy ra một viên đan dược màu trắng: "Xin lỗi, lần sau ta sẽ nhẹ nhàng chút, đây là đan dược chữa thương tốt nhất, ngươi ăn có thể khỏi hẳn."
Nghe vậy, Nhã Phi cúi đầu nhìn đan dược trong tay Tiêu Sắt, không nhịn được mà hô thành tiếng: "Dĩ nhiên là Phục nguyên đan... Quá lãng phí đi, đây chính là đan dược ngũ phẩm có tác dụng lớn đối với cả Đấu Hoàng."
"Không có gì lãng phí, so sánh với ngươi, dù đan dược thất phẩm cũng không đáng một đồng." Tiêu Sắt nói lời âu yếm.
Nghe Tiêu Sắt nói, lòng Nhã Phi như có dòng nước ấm chảy qua, nàng nhanh chóng ăn vào, thương thế nhanh chóng khôi phục, mặc sườn xám mới ra khỏi phòng.
Sau khoảng nửa canh giờ, một loạt tiếng lộc cộc thanh từ ngoài cửa truyền đến, bóng dáng yểu điệu quyến rũ của Nhã Phi xuất hiện trong tầm mắt Tiêu Sắt.
Nhã Phi nói: "Vừa rồi ta sử dụng mạng lưới tình báo tối cao của gia tộc Mễ Đặc Nhĩ, phân bộ thành Ô Thản truyền đến tin tức, nói nửa tháng trước Tiêu Viêm đã rời Tiêu gia, hình như là đi Ma Thú sơn mạch."
"Ừ." Tiêu Sắt gật đầu, không cảm thấy bất ngờ, ba năm ước định đã trôi qua hơn phân nửa, chỉ còn không đến một năm, nếu Tiêu Viêm lại thành Ô Thản thì thật sự không có cơ hội.
Nhã Phi bổ sung: "Đúng rồi, tông chủ Vân Lam tông tông Vân Vận cũng rời Vân Lam tông đi trước Ma Thú sơn mạch, nếu ngươi đi sang bên kia, muốn che giấu tung tích thì phải cẩn thận một chút, có khả năng nàng sẽ nhận ra ngươi."
"Vân Vận..." Tiêu Sắt ngẩn ra, chợt nhanh đứng dậy mặc quần áo, hai tay ôm lấy Nhã Phi hôn môi một cái: "Phi Nhi, ta đi trước, lần sau lại đến thăm ngươi. Nhớ nói với Hải lão nhân, nếu muốn Phá tông đan thì nhanh tập hợp tài liệu."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt liền nhảy ra cửa sổ, Tà thần dực rung lên, thân hình hóa thành một tia sáng biến mất ở phía chân trời.
Nhã Phi bước nhanh đến bên cửa sổ, mắt đẹp có chút hồ nghi, lẩm bẩm nói: "Sao vừa nghe đến Vân Vận liền như biến thành người khác, chẳng lẽ nàng cũng là một vị tỷ muội trong chúng ta?"
.......
Phía đông Ma Thú sơn mạch.
Một thiếu niên đang nhanh chóng chạy trốn xuyên rừng rậm, sau lưng hắn là một đám ma thú nhị giai kết bè kết đội, điên cuồng truy đuổi.
"Đáng chết... Đám ma thú này điên rồi sao? Vì sao cứ đuổi theo ta không bỏ." Thiếu niên vừa chạy vừa nói.
"Tiêu Viêm, hình như đám ma thú kia nhận thức ngươi, hơn nữa còn rất thù hận ngươi." Bên tai thiếu niên tên Tiêu Viêm, một giọng nói già nua vang lên, không phải Dược lão thì là ai?
"Sao có thể, lần đầu tiên ta tới Ma Thú sơn mạch mà."
"Ta khống chế ném ngươi khỏi đám ma thú này, sau đó tìm địa phương không người thay áo quần, bịt kín mặt." Dược lão trầm giọng nói.
"Thanh Huyền trọng thước này làm sao bây giờ? Đám ma thú đã thấy qua, nếu ta cõng nó sẽ bị nhận ra." Tiêu Viêm có chút rối rắm. Là một trong những hạng mục rèn luyện, hắn thật sự không muốn bỏ qua thứ này.
"Trước gỡ xuống đi, nếu gặp gỡ ma thú cao giai thì ngươi không thể may mắn sống sót nói gì đến chuyện rèn luyện." Yên lặng một lát, Dược lão chậm rãi mở miệng nói.
"Không phải có lão sư ở đây sao, với thực lực của ngài, đối phó những ma thú cao giai đó vô cùng đơn giản." Tiêu Viêm bĩu môi, vuốt mông ngựa nói.
"Trừ phi ngươi thật sự tới thời khắc sinh tử, nếu không ta sẽ không ra tay." Bởi vì thức tỉnh trước thời hạn nên linh hồn lực của Dược Trần xa xa không bằng trong nguyên tác.
"Nga." Nghe vậy, Tiêu Viêm bĩu môi, không nói thêm gì. Ít lâu sau Tiêu Viêm tìm được một sơn động hẻo lánh, đang muốn đi vào thì một tiếng sư ngâm cuồng bạo kèm theo dao động năng lượng kịch liệt bùng nổ ở chỗ sâu trong Ma Thú sơn mạch.
"Lão sư đây là..." Đồng tử Tiêu Viêm đột nhiên co rụt lại.
"Là bá chủ Ma Thú sơn mạch Tử Tinh Dực Sư Vương, xem ra có người chọc đến nó, Tiêu Viêm.. Mau đi đổi quần áo, sau đó chúng ta qua xem, nói không chừng hôm nay ngươi kiến thức được va chạm giữa cường giả Đấu Hoàng." Dược lão thúc giục.
"Cường giả Đấu Hoàng va chạm, đủ khủng bố."
......
Chỗ sâu trong Ma Thú sơn mạch.
Giờ phút này, không trung đã bị hai màu xanh tím che đậy, ngay cả mây trắng cũng bị nhuộm thành hai màu.
Một bóng dáng thướt tha đang chiến đấu với Tử Tinh Dực Sư Vương.
Nữ tử khoác áo màu xanh lá, cầm trường kiếm, tóc đen búi cao, gương mặt mỹ lệ động lòng người, dù đối mặt với ma thú lục giai Tử Tinh Dực Sư Vương tiếng tăm lừng lẫy cũng không có chút biến hóa.
Nàng không phải Vân Vận thì là ai?
"Lão sư, đây là cường giả chân chính sao? Quá khủng bố." Vân Vận va chạm kịch liệt với Tử Tinh Dực Sư Vương, Tiêu Viêm được linh hồn lực của Dược lão bao bọc, bên tai có tiếng nổ vang, hắn hung hăng nuốt nước miếng, uy áp khiến hắn không thể hô hấp bình thường.
"Như thế nào, cảm thấy chấn động sao?" Dược lão cười nói với Tiêu Viêm.
Nghe vậy, Tiêu Viêm gật đầu mạnh.
"Ha ha. Vậy về sau phải nỗ lực gấp bội, với tiềm lực của ngươi, không tốn nhiều năm cũng có thể bước vào cấp độ kia." Dược lão lại cười nói.
"Ta sẽ, sỉ nhục Nạp Lan Yên Nhiên mang tới, ta chưa từng dám quên." Tiêu Viêm kiên định nói.
Trong khi sư đồ nói chuyện với nhau, trận chiến giữa Vân Vận cùng Tử Tinh Dực Sư Vương đã đến giai đoạn gay cấn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận