"Lão sư, ta..." Tiêu Viêm có hơi chột dạ nhìn sang Dược Trần, hắn vốn tưởng rằng khi Dược lão rơi vào tay Hồn Điện nhất định sẽ chết, ai ngờ điện chủ Hồn Điện lại coi trọng ông ta như thế, giữ ông ta lại.
"Phi, đừng gọi ta là lão sư, ta không có nghịch đồ ngỗ nghịch, bất hiếu, bất trung bất nghĩa, nhận giặc làm cha như ngươi." Dược Trần yếu ớt phun nước miếng lên khắp mặt Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm sờ nước miếng trên mặt, trong lòng buồn bực ngay cả hồn thể cũng có thể phun nước miếng, đồng thời không khỏi có hơi tức giận, trên trán xuất hiện những vết hằn sâu.
Mọi chuyện cũng đã phát triển đến nước này, thật lòng mà nói, hắn cũng không muốn.
Nếu bình tĩnh suy xét, suốt cả chặng đường, tuy rằng hắn chẳng những không tìm được Dị Hỏa, mà còn chịu không ít tội, nhưng Dược Trần thật sự đối xử rất tốt với hắn, không chỉ cứu hắn vô số lần, mà vào thời khắc nguy cấp, khi đối mặt với Mộ Cốt lão nhân ở trình độ đấu tôn, ông ta còn nguyện ý liều mạng cứu hắn để giành lấy một đường sống cho hắn, tất cả những điều đó, Tiêu Viêm đều biết rõ.
Đáng tiếc Dược Trần không thể cho hắn những gì mà hắn muốn.
Nếu không phải bị ép buộc, hắn cũng không muốn làm ra hành động vong ân phụ nghĩa như thế.
Trước khi hẹn ước ba năm kết thúc, hắn suy nghĩ bản thân vẫn rất kính trọng vị lão sư thần bí cường đại này.
Cũng không biết bắt đầu từ khi nào mà trong lòng hắn lại dần thay đổi.
Ở đại sa mạc Tháp Qua Nhĩ, bộ lạc Xà Nhân tộc, trong buổi hôn lễ của Tiêu Sắt và Medusa, hắn đã chứng kiến Tiêu Sắt trở thành đấu hoàng, hơn nữa còn kết hôn với nữ vương Medusa. Thậm chí còn biết được rằng Dị Hỏa đã bị Tiêu Sắt cắt đứt từ Dược lão. Khi đó, trong lòng hắn gần như chỉ có sự đố kỵ và oán hận với Tiêu Sắt.
Vào đêm trước của hẹn ước ba năm, Dược lão vì giúp hắn luyện chế Tam Vân Thanh Linh Đan, cộng thêm trước đó thường xuyên sử dụng hồn lực thế nên hồn lực của ông ta đang bên bờ vực cạn kiệt, sắp lâm vào giấc ngủ sâu. Trong lòng Tiêu Viêm gần như chỉ có sự cảm động đối với Dược lão, không một chút oán hận nào.
Sau đó khi tiến vào nhà đấu giá Mitel để giao dịch với Tiêu Sắt, cho dù Tiêu Sắt có ném hắn ra khỏi nhà đấu giá Mitel giống như rác rưởi, hắn cũng chưa từng oán hận Dược lão.
Mãi cho đến khi hết hẹn ước ba năm, trong tình huống bị Dược lão bám vào người nhưng vẫn bị vụ hộ pháp của Hồn Điện hành hung dã man, cuối cùng được Tiêu Sắt ra tay cứu giúp, mạnh mẽ giết chết vụ hộ pháp của Hồn Điện, nội tâm hắn mới bắt đầu dao động.
Về đến nhà, nhìn thấy Tiêu gia bị giết, phụ thân bị bắt, hắn đã đứng trên bờ vực sụp đổ, tín ngưỡng trong lòng dành cho Dược lão cũng dần tan vỡ.
Sau này khi ở Hải Minh, chứng kiến vô số đại nhân vật ở đế quốc Gia Mã thần phục Tiêu Sắt, Dược lão còn thỉnh thoảng tán thưởng thiên phú của Tiêu Sắt trong vô thức bên tai hắn....
Mãi cho tới cuối, hạ tam lộ mục nát, nếu như không phải đan dược thất phẩm trở lên thì không thể nào cứu được và trở thành tàn phế, điều đó đã trở thành cọng rơm cuối cùng áp đảo nội tâm hắn.
Không có so sánh, sẽ không có đau thương.
Khi đó hắn mới hồi tưởng lại, nếu như không có sự xuất hiện của Dược lão thì cuộc sống của hắn sẽ hoàn mỹ tới cỡ nào.
Bốn tuổi luyện khí, mười tuổi có được cửu đoạn đấu khí, mười một tuổi đột phá thập đoạn đấu khí, ngưng tụ vòng đấu khí, trở thành đấu giả.
Sống thoải mái nhất chính là khi bắt đầu Long Ngạo Thiên.
Theo tư thế đó, tình hình tương lai chắc chắn sẽ rất tốt.
Bản thân cũng không bị người đời chế giễu;
Nạp Lan Yên Nhiên cũng không đến từ hôn;
Chúng nữ Tiêu Huân Nhi, Tiêu Mị vẫn sẽ vây quanh hắn;
Thậm chí hắn sẽ ra ngoài rèn luyện trước cả Tiêu Sắt, cướp đi cơ duyên vốn nên thuộc về Tiêu Sắt, đạt được thành tựu còn lớn hơn của hắn ta hiện tại.
Cuối cùng, đạp Tiêu Sắt, kẻ bị Tiêu gia ruồng bỏ xuống dưới chân.
Làm sao đến mức trở thành tên thái giám chết bầm mà hắn ghét nhất trong kiếp trước.
Hắn hận, hắn quy hết mọi tội lỗi mà mình phải gánh chịu lên Dược Trần.
...
Hao tâm tổn sức để đánh cắp Vẫn Lạc Viêm từ học viện Già Nam, điều đó đã một lần nữa thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng Tiêu Viêm, nhưng hy vọng này còn chưa được bao lâu thì lại tan biến.
Cửu Tử Nhất Sinh chế phục Dị Hỏa còn chưa kịp dung hợp với Đốt Quyết thì đã bị người khác dùng phương pháp đặc biệt lấy đi. Liên lụy tới cả thú hỏa dung hợp mà hắn dày công tích lũy cũng không thể giữ lại.
Lòng căm hận của hắn đối với Dược Trần ngày càng tăng cao, hận Dược lão vì đã không giữ được Dị Hỏa không dễ có cho hắn.
Rồi mọi chuyện sau đó ngày một xui xẻo hơn, còn chưa qua mấy ngày, hắn lại đúng lúc gặp Mộ Cốt lão nhân đấu tôn ở Hồn Điện.
Dược Trần hy sinh thân mình để cứu giúp và giành cho hắn một cơ hội sống, điều đó khiến cho Tiêu Viêm cảm động trong lòng một phen.
Nhưng chẳng mấy chốc, Tiêu Viêm đã vứt bỏ suy nghĩ này.
Cho dù hắn chạy thoát được thì sao?
Chỉ bằng một kẻ hèn đại đấu sư như hắn thì làm sao có thể thu phục Dị Hỏa? Làm sao có thể mạnh hơn? Làm sao có thể rửa sạch nỗi nhục nhã? Làm sao có thể đạp Tiêu Sắt dưới lòng bàn chân? Làm sao có thể cứu phụ thân?
Đấy là với điều kiện hắn có thể trốn thoát.
Lỡ như không thể trốn thoát, bị Mộ Cốt lão nhân bắt lại thì sao?
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn nhớ tới Hàn Phong, nếu Hàn Phong có thể đâm sau lưng Dược lão và gia nhập vào Hồn Điện, thì sao hắn lại không thể? Huống chi hắn còn biết được từ trong miệng Mộ Cốt lão nhân, rằng trong tay hắn ta còn có lá bài có thể khiến Hồn Điện rung động - cổ ngọc.
Dựa vào miếng cổ ngọc này, hắn hoàn toàn có thể nhận được tài nguyên từ Hồn Điện, nhanh chóng gia tăng tu vi, thậm chí còn chữa trị được hạ tam lộ, cũng không phải là không còn hy vọng.
Vào lúc trong đầu Tiêu Viêm xuất hiện muôn vàn suy nghĩ, trong đại điện hắc ám đột nhiên vang lên tiếng cười âm trầm vừa giễu cợt lại quỷ dị: "Khặc khặc, đúng là một màn sư đồ cảm động, Dược Trần, ngươi thật đúng là có mắt nhìn mà, thu tên đồ đệ bảo bối Hàn Phong kia còn chưa đủ, thế mà lại nhận thêm một tên nữa, hơn nữa tên này còn xuất sắc hơn cả tên Hàn Phong."
Một đạo không gian tách ra từ khoảng hư không trên đầu Tiêu Viêm, một kẻ thần bí khoác áo đen bước ra từ trong hư không.
Kẻ áo đen thần bí xuất hiện không chút dấu vết, nếu Tiêu Viêm và Dược Trần không nghe thấy tiếng cười thì cũng không thể nào biết được có người xuất hiện trên đầu bọn họ.
Nhưng người này chỉ cần đứng ở nơi đó cũng đã khiến hai người họ sởn tóc gáy, còn hơn xa Mộ Cốt lão nhân đấu tôn trước kia.
"Là ngươi, điện chủ Hồn Điện..." Ánh mắt Dược Trần trống rỗng, gằn ra từng chữ, hiện giờ trong đôi mắt bình tĩnh của ông ta không khỏi lướt qua một tia sợ hãi, điện chủ Hồn Điện, Hồn Diệt Sinh, chính là một đấu thánh hàng thật giá thật...
Tiêu Viêm nuốt nước miếng, gian nan quay đầu lại, muốn xoay người nhưng lại phát hiện bản năng cơ thể mình đã bị dọa sợ tới mức không thể nào nhúc nhích được. Chỉ còn lại ống nước cũng bị dọa sợ tới mức tự động mở miệng cống. Đột nhiên, trong không gian tràn ngập mùi hôi tanh của nước tiểu.
Đây là điện chủ Hồn Điện sao?
Một tồn tại mà ngay cả Dược lão, người từng là cường giả đỉnh đấu tôn cũng phải sợ hãi.
"Dược Trần, sao ngươi lại như thế chứ?" Hồn Diệt Sinh liếc mắt nhìn đũng quần ướt sũng của Tiêu Viêm, khóe môi nhếch lên tia cười cợt, đột nhiên nói: "Nếu như ngươi gia nhập vào Hồn Điện ta, vậy tên tiểu tử Tiêu gia bị bổn tọa dọa sợ tới mức tè trong quần này giao cho ngươi xử trí, dù sao tên Mộ Cốt kia cũng muốn lấy đi cổ ngọc của Tiêu gia, giữ tên phế vật này lại cũng không có tác dụng gì nhiều."
"Thay ta giết tên nghịch đồ này, ta lập tức đồng ý với ngươi." Dược lão trừng mắt nhìn Hồn Diệt Sinh, ông ta chắc chắn sẽ không gia nhập vào Hồn Điện, hiện giờ ông ta đã có ý định muốn chết, nhưng trước khi chết cũng phải kéo Tiêu Viêm làm đệm lưng.
Ông ta rất hận, bản thân trước đây biết rõ tâm tính của Tiêu Viêm có vấn đề, tuy vậy lại không nghe theo lời Tiêu Sắt mà vứt bỏ Tiêu Viêm.
Tự đại cho rằng bản thân có thể sửa sai, cho dù có tệ đến đầu thì cũng không thể nào không nhận mình làm lão sư, nhưng không ngờ rằng, Tiêu Viêm vẫn đi theo con đường của Hàn Phong.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận