Trong không gian đen nhánh, một bóng hình lả lướt, xinh đẹp đang chậm rãi phiêu đãng, không biết bay đi nơi nào.
Nội tâm thiếu nữ tràn ngập tuyệt vọng, trong thế giới u ám không bờ bến, không nghe được cũng không thấy được gì, không chạm được bất cứ thứ gì. Thân thể không thể nhúc nhích, không có âm thanh âm, không có mùi vị, không thể cố sức... Càng không có khái niệm thời gian.
Nàng mất đi ngũ cảm.
Điều duy nhất chứng minh thiếu nữ còn tồn tại là tim còn đập.
Giờ này khắc này, thiếu nữ hy vọng có người xuất hiện cứu mình ra ngoài, nàng chán ghét hắc ám vô tận khủng bố này...
Khi thiếu nữ sắp từ bỏ hy vọng, trước mắt nàng có tia sáng chói mắt loé lên.
Bị ánh sáng ảnh hưởng, thiếu nữ nhắm mắt lại, khi mở mắt lần nữa thì nhìn thấy một thiếu niên.
Thiếu niên khoảng mười bốn lăm tuổi, thân hình có chút đơn bạc, môi mỏng, mũi cao, mắt sáng, khuôn mặt cực kỳ cân xứng.
Trong số những người khác phái nàng từng gặp, có lẽ không phải soái nhất nhưng lại có một loại ma lực thần kỳ, đôi mắt đen như hút lấy tâm hồn.
"Cô nương, ngươi tỉnh rồi!" Nghe thiếu niên nói, thiếu nữ ngẩn ra, nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng đứng dậy nhìn chung quanh, xác nhận mình không còn ở không gian hắc ám vô ngần kia liền thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn thiếu niên có chút cảnh giác, chậm rãi nói: "Ngươi là ai? Vì sao ta lại ở chỗ này?"
Tiêu Sắt đã mở ra công năng đồng bộ từ hệ thống nên có thể hiểu và sử dụng ngôn ngữ của thế giới này.
Tiêu Sắt cười cười, bắt đầu lừa dối: "Ta cũng không biết đây là ở đâu, mơ mơ màng màng liền tới địa phương này, thấy ngươi đột nhiên từ trên bầu trời rơi xuống, thuận tay đỡ lấy."
"Ngươi cảm thấy ta sẽ tin sao?" Nghe Tiêu Sắt nói, Chu Trúc Thanh nhíu mày, thật sự xem nàng là tiểu hài tử ba tuổi, lời nói như thế cũng dám nói ra.
"Cô nương, ngươi thật sự từ bầu trời rơi xuống." Một giọng nói mềm mại chợt vang lên, có chút nôn nóng, giống như muốn đính chính giúp thiếu niên.
"Ngươi là..." Chu Trúc Thanh nghe vậy, dời mắt nhìn, đồng tử tức khắc co rút lại. Không biết từ khi nào mà bên cạnh thiếu niên xuất hiện một hiếu nữ xinh xắn. Điều khiến nàng ngạc nhiên chính là thiếu nữ không có thực thể, có thể nhìn xuyên thấu qua thân thể thiếu nữ để thấy cảnh tượng phía sau.
Nhìn mèo con trợn mắt há hốc mồm, Tiêu Sắt mỉm cười, giơ tay xoa đầu Long Quỳ, giới thiệu nói: "Tự giới thiệu một chút, ta tên Tiêu Sắt, đây là muội muội Long Quỳ. Tình huống hơi đặc biệt, hai chúng ta không phải người thế giới này, chúng ta đến từ đại lục Đấu Khí. Bởi vì chút sự cố mà muội muội ta tồn tại ở trạng thái linh hồn, xin đừng bận tâm."
Nhìn Tiêu Sắt rồi lại nhìn nhìn Long Quỳ, phát hiện quần áo của cả hai thật sự khác với người ở đại lục Đấu La, lúc này Chu Trúc Thanh mới miễn cưỡng tin một chút, hít sâu một hơi, khom người: "Xin lỗi, vừa rồi là ta lỗ mãng."
"Không có việc gì, rốt cuộc không thể không đề phòng người khác." Tiêu Sắt hơi nhún vai, xoay người đi tới vách đá, thuận miệng hỏi: "Còn chưa biết tên cô nương?"
"Ta kêu Chu.... Thanh." Xuất phát từ cẩn thận, Chu Trúc Thanh không báo ra tên thật.
Nghe Chu Trúc Thanh báo tên giả, Tiêu Sắt cười, tiếp tục nói: "Ta đây liền gọi ngươi là Chu Thanh, ta cảm giác trên người của ngươi có năng lượng giống với thế giới này, hẳn ngươi là người ở đây. Vì sao đột nhiên xuất hiện ở chỗ này, còn rơi từ trên trời xuống?"
Chu Trúc Thanh lắc lắc đầu, mặt đẹp trở nên trắng bệch, nàng chỉ nhớ khi mình thấy võ hồn 'vượn hổ' không nỡ nhìn của Đái Mộc Bạch cùng với cuộc sống sa đoạ của hắn nên hoàn toàn thất vọng, sau đó tính một mình đối mặt số mệnh.
Lúc đó đột nhiên bị truyền tống tới một không gian tối đen, tràn đầy vô lực và tuyệt vọng, hiện tại nhớ tới mà lòng còn sợ hãi.
Nhìn mặt Chu Trúc Thanh đột nhiên trắng bệch mặt, khoé miệng Tiêu Sắt co rút, không phải hắn cố ý thu nàng vào kho hàng hệ thống, bởi vì đại hội Luyện dược sư mới để nàng trong kho hai ngày hai đêm, tuy rằng không cần lo lắng an nguy nhưng nghĩ thôi đã thấy đáng sợ rồi.
Dù sao những thứ không biết, luôn khiến người ta sợ hãi.
"Chu Thanh, bên kia có một toà thành, ngươi lại đây nhìn xem có biết hay không." Đứng bên vách núi, Tiêu Sắt chỉ chỉ về phía toà thành ở phương xa, thuận miệng hỏi.
Chu Trúc Thanh nghe vậy, đi đến cạnh Tiêu Sắt, khi nhìn thấy tòa thành quen thuộc thì muốn nói gì đó, đột nhiên bụng nhỏ kêu lên.
"Đói bụng sao?" Tiêu Sắt nhìn Chu Trúc Thanh, mỉm cười nói.
Chu Trúc Thanh đỏ mặt gật gật đầu, tuy nàng là Hồn sư nhưng đã hai ngày không có ăn rồi.
"Vậy đi thôi, chúng ta đến tòa thành kia ăn cơm, sau đó vừa ăn vừa nói chuyện, hệ thống tu luyện của các ngươi có chút cổ quái, đúng lúc ta muốn tìm hiểu thêm." Tiêu Sắt cười cười, ánh mắt chuyển sang Long Quỳ, dịu dàng nói: "Long Quỳ, cần phải đi."
"Được." Long Quỳ mỉm cười, trước ánh mắt ngạc nhiên của Chu Trúc Thanh hóa thành một tia sáng xanh chui vào hình ma kiếm trên tay Tiêu Sắt.
"Long Quỳ cô nương đi đâu rồi?" Chu Trúc Thanh ngạc nhiên hỏi.
Tiêu Sắt mỉm cười, giơ tay phải để lộ hình ma kiếm, chỉ chỉ, sau đó có ánh sáng tím lóe lên, ma kiếm xuất hiện trong tay, "Bình thường đến chỗ đông người, nàng đều ở tạm trong chuôi kiếm này." Vuốt vuốt ma kiếm, Tiêu Sắt mỉm cười nói: "Long Quỳ, gọi Chu Thanh một tiếng đi."
"Chu Thanh muội muội, ngươi tốt!" Nghe Tiêu Sắt nói, ma kiếm loé ánh sáng tím, chậm rãi bay đến trước mặt Chu Trúc Thanh, giọng nói mềm mại từ ma kiếm truyền ra, rõ ràng là tiếng Long Quỳ.
"Ách... Ngươi tốt!" Tới lúc này, Chu Trúc Thanh mới tin tưởng Tiêu Sắt không phải người thế giới này, chỉ là linh hồn thể và vũ khí thần kỳ cường đại này thôi đã không phải tồn tại mà thế giới này có khả năng có được.
"Chu Thanh, đi thôi, ta mang ngươi xuống." Ma kiếm hóa thành tia sánh chui vào trong tay, Tiêu Sắt mỉm cười nói.
"Làm sao đi xuống?" Chu Trúc Thanh nghe vậy liền nhìn quanh, giờ phút này bọn họ đang ở trên một đỉnh núi cao hiểm trở, vách đá bóng loáng, đừng nói đi xuống, cả chỗ đặt chân cũng không có.
Tiêu Sắt mỉm cười, đi đến trước mẳ Chu Trúc Thanh nói: "Tự nhiên là bay xuống."
"Bay?" Chu Trúc Thanh ngẩn ra.
"Đúng vậy, bay." Tiêu Sắt đột nhiên dùng kiểu ôm công chúa bế nàng lên, Tử vân dực bung ra, hai cánh rung lên, thân thể hai người tức khắc hóa thành một tia sáng biến mất ở chân trời.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận