Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 221: Vết thương của Kim Nhân Phượng

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
"Thật đúng là nữ hài lương thiện, ta chỉ nói giỡn thôi." Tiêu Sắt cười cười, tiếp tục nói chuyện với nàng.
Đây là lần đầu tiên Tây Cung Tiêu Tử nói chuyện với người khác, có vẻ rất hưng phấn, giống như không thế nói hết lời, Tiêu Sắt là người địa cầu kiếp trước, tự nhiên có thế đối đáp trôi chảy.
【 Đinh, vé du lịch ' Dáng hình âm thanh ' chỉ còn năm phút, xin ký chủ chuẩn bị sẵn sàng. 】
Nghe tiếng hệ thống nhắc nhở, Tiêu Sắt dần dần thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói: "Tiêu Tử, ngươi có muốn khôi phục như người bình thường không?"
"Muốn... Ta muốn giống như mọi người... Nhưng mà...." Tây Cung Tiêu Tử nghe vậy, hai mắt sáng lên, nhưng lại nhanh chóng ảm đạm, trong nhận thức của nàng, gần như không có khả năng khôi phục bình thường.
"Ăn thứ này, nó thể chữa khỏi lỗ tai của ngươi." Trước ánh mắt ngạc nhiên của Tây Cung Tiêu Tử, Tiêu Sắt lấy ra một viên đan dược màu xanh, đây là đan dược ngũ phẩm Phục nguyên đan, đừng nói là khiếm thính, dù lỗ tai tan nát cũng thể phục hồi như cũ.
Ngoài dự đoán của Tiêu Sắt, Tây Cung Tiêu Tử không chút do dự nuốt vào.
Đan dược vào miệng liền tan, lỗ tai của Tây Cung Tiêu Tử, thậm chí cả thân thể gầy yếu nhanh chóng được phục hồi.
"Ngươi không sợ ta hại ngươi sao?" Tiêu Sắt có chút kinh ngạc nói.
"Từ..trong mắt ngươi, ta không thấy được ác ý, hơn nữa ta.... A, ta có thể nghe được?" Tây Cung Tiêu Tử há miệng thở dốc, nói ra câu nói đầu tiên.
"Thân thể của ngươi đã khôi phục, từ nay về sau ngươi có thể lấy sinh hoạt như một người bình thường, vậy đi.... Có duyên gặp lại." Tiêu Sắt khép hờ đôi mắt, chậm rãi đứng dậy, biến mất trước mắt Tây Cung Tiêu Tử.
Để lại Tây Cung Tiêu Tử đứng ngây ngốc tại chỗ, một lúc sau nàng mới nhỏ giọng lẩm bẩm: "Hắn là thần linh sao?"
.......
Bên kia, Tiêu Sắt đã trở lại sơn cốc nơi hạ gục năm đầu ma thú ngũ giai.
Khoảnh khắc Tiêu Sắt truyền tống trở về, nữ vương Mỹ Đỗ Toa đã lâu chưa từng hiện thân bỗng xuất hiện.
Có nữ vương Mỹ Đỗ Toa, tất nhiên phải có Hồng Quỳ.
Nhìn thấy nữ vương Mỹ Đỗ Toa xuất hiện, Hồng Quỳ lập tức bay ra khỏi ma kiếm, kéo căng cung lớn, chắn trước người Tiêu Sắt.
"Long Quỳ, không có việc gì..." Tiêu Sắt nắm lấy bàn tay của Hồng Quỳ, đợi nàng buông dây cung mới nói với Mỹ Đỗ Toa: "Nữ vương, có chuyện gì sao?"
"Không có gì, chỉ là ta cảm thấy tò mò, tiểu nữ hài vừa rồi không thân không quen với ngươi, lại không phải người trong lòng, vì sao ngươi tình nguyện lấy ra một viên đan dược ngũ phẩm trị liệu cho nàng, luyện chế viên đan dược đó đối với ngươi mà nói cũng phải tốn chút công sức đi."
Có lẽ là bởi vì dùng Dung linh đan, linh hồn dần dần dung hợp với Thất thải thôn thiên mãng nên nữ vương Mỹ Đỗ Toa không còn cường thế như trước, thậm chí ánh mắt nhìn về phía Tiêu Sắt còn có chút trốn tránh, giống như sợ hắn tức giận.
Tiêu Sắt mỉm cười nói: "Mặc kệ nàng có quan hệ gì với ta hay không, chỉ cần ta biết rằng nàng là một nữ hài lương thiện, như vậy như vậy đủ rồi."
Nữ vương Mỹ Đỗ Toa sửng sốt, chợt gật đầu: "Bổn vương đã biết."
Vừa nói xong, nữ vương Mỹ Đỗ Toa liền biến thân về Thất thải thôn thiên mãng, bay đến trên vai Tiêu Sắt.
"Ca ca, nữ nhân này rất nguy hiểm." Hồng Quỳ trừng mắt nhìn Thất thải thôn thiên mãng, tiểu gia hỏa sợ hãi nép sát vào cổ Tiêu Sắt, mắt tím mở to, tỏ vẻ nhu nhược đáng thương.
"Nữ vương Mỹ Đỗ Toa là nữ vương Mỹ Đỗ Toa, tiểu gia hỏa này là tiểu gia hỏa này, huống hồ ta vẫn chưa làm gì có lỗi với Mỹ Đỗ Toa, thậm chí còn giúp nàng rất nhiều. Tuy rằng nàng từng giết rất nhiều người nhưng vẫn ân oán phân minh." Tiêu Sắt khẽ vuốt rắn nhỏ, mỉm cười nói.
Tiêu Sắt lên tiếng, Hồng Quỳ không thể làm gì, chỉ có thể thu hồi cung to.
Nhìn bộ dạng buồn bực của Hồng Quỳ, Tiêu Sắt cười cười, sờ đầu "Long Quỳ, có chút đói bụng, chúng ta đi ăn gì đó đi."
"Long Quỳ muốn ăn cánh gà nướng." Mặt Hồng Quỳ ửng đỏ, vẻ buồn bực biến mất, khôi phục sự hoạt bát ngày xưa.
.......
Đêm đến.
Tiêu Sắt hoàn thành việc tu luyện, bắt đầu khoảng thời gian nghỉ ngơi.
Vầng trăng như khay bạc, bầu trời đầy sao.
Trong Hãn hải càn khôn tráo, Tiêu Sắt nằm trên giường, Hồng Quỳ rúc vào lòng hắn, không biết từ khi nào mà Hồng Quỳ và Lam Quỳ đều thay phiên nhau làm ấm chăn cho Tiêu Sắt "Ấm", Lam Quỳ trước nửa đêm, Hồng Quỳ sau nửa đêm.
Tiêu Sắt ôm giai nhân, xuyên thấu qua Hãn hải càn khôn tráo, nhìn bầu trời đầy sao, rất thoải mái.
"Hệ thống, mở ra giao diện cá nhân."
【 Đinh, mở giao diện cá nhân 】
【 Ký chủ: Tiêu Sắt
Giới tính: Nam
Tuổi: Mười lăm tuổi
Tu vi: Đấu Vương cửu tinh.
Cấp bậc linh hồn: Luyện dược sư lục phẩm
Lĩnh vực: Băng hỏa lĩnh vực
Kiếm ý: Bốn phần
Thuộc tính đấu khí: Hỏa (lẫn một tia thuộc tính mộc), băng, thời gian, không gian
Võ hồn: Hỏa
Công pháp: 《 Phần quyết 》 Địa giai hạ cấp, 《 Quy nguyên hồn quyết 》 không rõ cấp bậc.
Dị hỏa: Thanh liên địa tâm hỏa, Băng hỏa long viêm
Đấu kỹ: 《 Kính hoa biến tan 》 Địa giai cao cấp, 《 Xích viêm kiếm 》 Địa giai trung cấp, 《 Mông lung yên bộ 》 Huyền giai cao cấp, 《 Cuồng sư ngâm 》 Huyền giai cao cấp, 《 Liễm khí quyết 》 không rõ cấp bậc, 《 Bát sơn trùng điệp 》 Huyền giai cao cấp.....
Số lần trao đổi: 1
Số lần rút thăm trúng thưởng: 0
Kho hàng hệ thống: Trứng của thiếu niên ăn đào, mảnh vá hệ thống, Chưởng Thiên Bình, vé du lịch Hồ yêu Tiểu Hồng Nương (vĩnh cửu), vé du lịch Kiếm đạo độc tôn (7 ngày).... 】
"Đã mười lăm rồi sao? Thời gian trôi qua thật mau, kiếm ý tăng lên tới bốn thành là niềm vui bất ngờ, xem ra mỗi ngày kiên trì luyện kiếm không uổng phí."
"Hệ thống, trang bị mảnh vá trước, sau đó dùng trứng thúi kia trao đổi."
【 Đinh, hệ thống đang trang bị mảnh vá, thời gian dự tính một giờ, xin kiên nhẫn chờ đợi.... 】
【 Đinh, chúc mừng ký chủ đổi được tròng mắt của Kim Nhân Phượng trong Hồ yêu Tiểu Hồng Nương. 】
"Mẹ nó...."
Cùng lúc đó, ở thế giới Hồ yêu Tiểu Hồng Nương.
Trong một khoảng sân rộng.
Một nam tử trung niên mặc áo choàng màu đỏ đang quỳ gối trước một lão giả đầu bạc, khẩn cầu: "Sư phó, cầu ngài cho ta đính hôn với Hoài Trúc, ta đối tối với nàng cả đời."
"Nhân Phượng, thế sự không thể cưỡng cầu, nên thuận theo tự nhiên." Lão giả than nhẹ một tiếng, xoay người trở về phòng.
"Lão già đáng chết..." Nhìn thấy lão giả biến mất, trong mắt Kim Nhân Phượng loé lên sự oán độc, sắc mặt âm u, thầm mắng một tiếng, xoay người rời đi.
"Đại sư huynh, tìm được rồi." Kim Nhân Phượng mới vừa về đến chỗ mình thì có một thiếu niên mặc trang phục Đông Phương gia đón lấy.
Nghe vậy, vẻ mặt âm u của Kim Nhân Phượng có chút hài hước, nhỏ giọng lẩm bẩm nói: "Sư phó à sư phó! Ngươi không gả sư muội cho ta, vậy chẳng trách được ta.... Đi, mang ta qua..."
"Đúng vậy." Thiếu niên đang muốn dẫn đường thì bên tai chợt nghe tiếng phụt máu, ngay sau đó chính là tiếng kêu thảm thiết của Kim Nhân Phượng: "A...."
Không biết khi nào mà hai mắt Kim Nhân Phượng đã biến thành một đôi viên thịt to cỡ trứng bồ câu.

Bình Luận

0 Thảo luận