"Tiêu Hoả Hoả làm tốt lắm!"
"Tiêu Hoả Hoả trâu bò!"
"Tiêu Hoả Hoả, ta muốn sinh hầu tử cho ngươi....."
Một khắc lặng yên, sau đó là vô số tiếng reo hò, ủng hộ.
"Đáng chết, lại để hắn trang bức." Nhìn những người xem vốn đang reo hò vì mình bỗng chuyển sang Tiêu Sắt, khoé mắt Liễu Linh muốn nứt ra, đặc biệt là ánh mắt mê đắm của Nạp Lan Yên Nhiên, cảnh này làm lòng Liễu Linh nhỏ máu....
"Ha ha ha... Cổ Hà tiểu tử, xem ra đệ tử của ngươi bị đoạt lấy sự nổi bật rồi, hình như rất tức giận...." Thu hết biểu hiện của Liễu Linh vào trong mắt, Gia Hình Thiên nhếch miệng cười.
"Ha ha, để hắn chịu chút đả kích cũng ổn, người trẻ tuổi tâm cao khí ngạo không tốt." Cổ Hà cười khổ.
Trong mắt hắn, chỉ cần không liên quan đến Vân Vận thì hắn có thể thừa nhận bất kỳ chuyện gì. Ngay cả dị hỏa cũng có thể bỏ qua huống chi là chuyện lông gà vỏ tỏi giữa tiểu bối.
Gia Hình Thiên bỗng nhiên nghiêm mặt nói: "Rốt cuộc vừa rồi Tiêu Sắt thi triển thân pháp gì, ta chưa bao giờ gặp qua, hình như phẩm giai không cao, hơn nữa hắn đã tu luyện tới cảnh giới cực cao. Lúc hạ gục Mộc Chiến ở hoàng cung cũng dùng loại thân pháp này, nhanh vô cùng, với tốc độ này, cấp bậc Đại Đấu Sư cũng không mấy người có thể phản ứng kịp."
"Gia lão nói không sai, thân pháp đã không thua kém với thân pháp Phi nhứ của Vân Lam tông, nhưng dù có Đại Đấu Sư dùng thân pháp Phi nhứ thì tốc độ cũng kém hơn hắn." Ngồi ở ghế bên cạnh Gia Hình Thiên, Vân Vận tiếp lời.
"Này, Hải lão nhân, ngươi quen thuộc với tiểu gia hỏa này nhất, có biết hắn sử dụng thân pháp gì không?" Gia Hình Thiên nhìn về phía Hải Ba Đông.
Hải Ba Đông bĩu môi, tức giận trừng Gia Hình Thiên, hắn cũng muốn biết nhưng mấu chốt là người ta tới nói mới biết. Hắn giống Gia Hình Thiên, chỉ mới thấy Tiêu Sắt thi triển thân pháp này hai lần...
Nhã Phi nhìn chằm chằm Tiêu Sắt, mắt đẹp say mê, lẩm bẩm: "Tiểu gia hỏa này, càng ngày càng hấp dẫn..."
Mỉm cười nhìn bóng dáng thẳng tắp của Tiêu Sắt, giờ phút này, Nạp Lan Yên Nhiên như thấy được bóng dáng của lão sư mình trên người hắn, đều cường đại, kinh tài tuyệt diễm.. Ánh mắt nhìn về phía Tiêu Sắt có thêm chút gì đó....
"Xấu hổ, không bằng.." Nhìn Tiêu Sắt được vô số người ngước nhìn, Yêu Dạ thầm cảm thán.
"Tên vô lại kia thế mà lợi hại như vậy." Yêu Nguyệt cũng cảm thán, âm thầm hối hận không thôi...
"Đáng tiếc.. Đáng tiếc.. Vì sao lúc trước ta phải định ra hôn ước đáng chết kia chứ!" Nạp Lan Kiệt hối hận không thôi. Hận vì lúc trước ham mặt mũi định ra hôn ước với Tiêu gia, dẫn tới hiện giờ nữ tế rất tốt bày trước mắt lại không có phúc tiêu thụ.... Hắn thật sự rất hận.
Trái ngược với Nạp Lan Kiệt, Đằng Sơn vui đến nở hoa, mới đầu hắn đưa ra ý muốn tác hợp Nhã Phi với Tiêu Sắt, bởi vì khiến Nhã Phi đau lòng, còn âm thầm hối hận một trận, nhưng hai ngày nay quan sát thấy Nhã Phi không còn mâu thuẫn như ban đầu, thậm chí ánh mắt nhìn về phía Tiêu Sắt còn có chút trìu mến....
Mộc Thần híp mắt, nhìn chằm chằm Tiêu Sắt, trầm ngâm một lát, nghiêng đầu nhìn Mộc Chiến, trầm giọng nói: "Hắn chính là tiểu tử tối hôm qua đánh bại ngươi?"
"Đúng, nếu không phải tối qua ta bất cẩn, tuyệt đối sẽ không bại." Mộc Chiến nghe vậy gật đầu, nói ra lời mà cả bản thân cũng không tin.
Mộc Thần nghe vậy, ngón tay gõ ghế tay, yên lặng một lát rồi lắc lắc đầu, trầm giọng nói: "Về sau không nên trêu chọc hắn, không đề cập tới quan hệ giữa hắn và Hải lão, dù ngươi đột phá Đại Đấu Sư cũng không thắng nổi hắn, người này không phải vật trong ao, không thể kết thù, bằng không có khả năng sẽ rước hoạ cho Mộc gia, nếu ngươi thật sự thích nha đầu Nhã Phi kia, vậy thì quang minh chính đại theo đuổi..."
"Ta.." Mộc Chiến nghe xong còn muốn nói gì đó nhưng nhìn thấy ánh mắt của Mộc Thần liền nuốt trở vào.
......
Đứng trước thạch đài, Tiêu Sắt nhìn lướt qua đồ vật trên bàn, một đan phương cùng hai phần dược liệu.
"Sinh cốt đan sao?" Cầm lấy đan phương, Tiêu Sắt cẩn thận xem, không biết hắn đã luyện loại đan dược này bao nhiêu lần rồi, tuy đan phương đã bị hiệp hội điều chỉnh một chút nhưng đối với hắn mà nói quả thực rất đơn giản.
Vừa muốn thu hồi ánh mắt, thì Liễu Linh lại nhìn sang, thấy bộ dạng bình tĩnh của Tiêu Sắt, cười lạnh một tiếng, lẩm bẩm: "Luyện dược thật sự cũng không phải chỉ dựa vào tinh luyện dược liệu là có thể hoàn thành, đồ quê mùa, chờ xem, ta muốn ngươi thất bại thảm hại trước mặt Yên Nhiên."
Tuy rằng Liễu Linh chỉ mới thông qua khảo hạch Luyện dược sư tam phẩm không lâu nhưng đã được Đan Vương Cổ Hà dạy bảo, nghĩ rằng bản thân sẽ không thua bất luận Luyện dược sư tam phẩm nào, cho nên đại hội lần này hắn nhất định phải bắt được quán quân, đạp Tiêu Sắt xuống, khiến Nạp Lan Yên Nhiên lau mắt mà nhìn, chỉ có như vậy hắn mới có tư cách theo đuổi Nạp Lan Yên Nhiên...
Thời điểm tất cả người dự thi xem xét đan phương, bầu không khí trở nên yên tĩnh, một lát sau, tiếng chuông đồng vang lên, tất cả sôi nổi buông đan phương, nạp giới trong tay chợt lóe, thoáng chốc có hơn một ngàn dược đỉnh đủ màu sắc, hình thái xuất hiện trên từng thạch đài.
Giọng Pháp Mã lại vang lên, truyền vào trong tai mỗi người, "Nội dung khảo hạch vòng thứ nhất chính là trước khi đồng hồ cát trong gương đồng chảy hết, dùng hai phần dược liệu luyện chế đan dược thành phẩm. Nếu hai lần đều thất bại thì gương đồng sẽ tự động phóng ra cột sáng màu đỏ, không hoàn thành trong thời gian quy định cũng xem như thất bại."
Pháp Mã vừa nói xong, trên quảng trường lớn đột nhiên xuất hiện hơn một ngàn ngọn lửa, cảnh tượng cực kỳ đồ sộ khiến nhiệt huyết người ta sôi trào.
Sau khi ghi nhớ nội dung trong đan phương, Tiêu Sắt lấy ra dược đỉnh mà La Hán Tùng lưu lại, bắt đầu thúc giục ngọn lửa luyện chế, Sinh cốt đan chỉ là đan dược nhị phẩm, còn không đáng để hắn vận dụng dị hỏa hoặc Tử hỏa đan, cho nên hắn dùng đấu khí tạo ra ngọn lửa...
Thời gian chậm rãi trôi đi, khoảng mười phút sau, có người bởi vì dùng hết dược liệu mà kích hoạt cột sáng màu đỏ....
Thời điểm đồng hồ cát chỉ còn một nửa, Tiêu Sắt đã luyện chế thành công.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận