Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 155: Hậu cung nổi lửa

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Gió nhẹ thổi qua, mây đen trên bầu trời tiêu tán. Ánh trăng chiếu xuống, chiếu rọi Tiêu Sắt và Tiểu Y Tiên.
"Tiểu Y Tiên, dù ngươi khoác áo đen, hơi thở cũng thay đổi nhưng giọng nói, thân hình của ngươi, tâm hồn... Ta sẽ không nhận lầm." Nhìn Tiểu Y Tiên dưới áo đen có chút biến hoá, Tiêu Sắt tản đi dị hỏa, lấy U hương hầu la tiên phẩm ra, chậm rãi bay tới gần Tiểu Y Tiên.
"Ngươi không được lại đây." Thấy Tiêu Sắt thế mà không hề phòng bị bay tới gần nàng, Tiểu Y Tiên ngẩn ra, vội vàng lên tiếng ngăn lại.
Từ sau khi đạt được Thất thải độc kinh cùng Huyền thiên bảo lục mà Tiêu Sắt đưa tặng, hai năm nay Tiểu Y Tiên dùng hàng ngàn vật kịch độc, vượt xa nguyên tác. Điều này làm cho tu vi của nàng nhanh chóng tăng lên, đồng thời Ách nạn độc thể cũng càng khó khống chế hơn, người thường chạm vào nàng liền trúng độc mà chết.
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, thân hình chợt lóe, nháy mắt xuất hiện trước mặt Tiểu Y Tiên, ôm nàng vào lòng, dịu dàng nói: "Mấy năm nay, ngươi rất cực khổ phải không?"
"Ngươi.. Ta... Mau thả ta ra, ngươi sẽ trúng độc." Mặt đẹp dán vào vai Tiêu Sắt, thân thể Tiểu Y Tiên đột nhiên cứng đờ, một lát sau mới mềm mại, cật lực đè nén độc khí trong cơ thể, giọng nói mang chút nghẹn ngào.
Tiêu Sắt khẽ vuốt lưng Tiểu Y Tiên rồi nói: "Yên tâm, ta có tiên thảo có thể ngăn cách độc khí, sẽ không có việc gì, hơn nữa ta đã tìm được Hồn cốt."
"Hồn cốt?" Tiểu Y Tiên nao nao, run rẩy nói: "Ngươi thật sự tìm được Hồn cốt rồi?"
Mấy năm nay nàng cũng lưu ý tới ba loại tài liệu giải quyết Ách nạn độc thể mà Tiêu Sắt nói. Nếu phương pháp độc đan cần dị hỏa, ma hạch Thiên hạt độc long thất giai, Bồ đề hóa thể tiên đều khó có thể gom đủ thì Hồn cốt cùng trái độc độc chưa có người nghe qua.
Tiêu Sắt khẽ gật đầu, nắm tay Tiểu Y Tiên hạ xuống sơn cốc, hai người chậm rãi dừng trước nhà gỗ.
"Đây là U hương hầu la tiên phẩm, có thể ngăn cản bách độc, chỗ mùi hương lan tỏa không một loại khí độc nào có thể tới gần, có thể ức chế độc tính trong cơ thể, ngăn cách khí độc tổn thương bản thân. Ngươi đặt ở bên người, chẳng những ngày thường có thể ngăn cách trong cơ thể độc đấu khí đối thân thể tổn hại, còn có thể ức chế độc thể bùng nổ." Tiêu Sắt lấy U hương hầu la tiên phẩm ra, đưa vào trong tay Tiểu Y Tiên.
Tiếp nhận U hương hầu la tiên phẩm, Tiểu Y Tiên tò mò quan sát đoá hoa kỳ dị tản ra hương thơm này.
Nàng phát hiện, khi vừa tiếp xúc với đóa hoa, độc đấu khí trong cơ thể vốn không ổn định tức khắc bình ổn, không cuồng bạo nữa. Kịch độc bám bên ngoài thân thể cũng dần dần bị xua tan.
"Thật thần kỳ." Tiểu Y Tiên không nhịn được kinh ngạc cảm thán nói.
Tiêu Sắt mỉm cười, giơ tay phải ra, trong tay xuất hiện hai khối Hồn cốt.
Thời điểm Hồn cốt xuất hiện, có hai lốc xoáy năng lượng thành hình, ngay cả mây mù đều bị đục thủng, Tiêu Sắt thúc giục đấu khí áp chế mới khiến hai khối Hồn cốt ổn định.
Tiểu Y Tiên kinh ngạc nhìn hai phần xương như cánh tay trẻ con, ánh mắt có chút dại ra, ngay cả mũ áo choàng bị thổi rớt xuống cũng không để ý.
Mắt tím mang theo một chút dịu dàng có sự biến hoá.
Thì ra hắn chẳng những không xem mình là tai hoạ người người chán ghét mà còn cố gắng giúp mình tìm kiếm tài liệu giải quyết Ách nạn độc thể.
Tiêu Sắt cầm hai khối Hồn cốt, mỉm cười nhìn gương mặt đẹp đã tái nhợt vì độc thể của Tiểu Y Tiên, Tiểu Y Tiên vẫn cũ ngơ ngác nhìn chằm chằm hắn.
Hai người cứ lẳng lặng nhìn đối phương như vậy, thật sự gặp sao sau hai năm xa cách. Có lẽ có rất nhiều sự thay đổi nhưng có một điều vẫn nguyên vẹn như lúc đầu, đó chính là tấm lòng chân thành của cả hai.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, có lẽ bởi vì bụi bay vào mắt mà đôi mắt tím vốn đã khô cạn của Tiểu Y Tiên lặng yên tràn nước.
Tiêu Sắt giơ tay trái nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, dịu dàng nói: "Đã không có chuyện gì nữa."
"Ừ." Hít hít mũi, Tiểu Y Tiên dụi mắt, lúc này mới phát hiện mũ áo choàng đã bị xốc lên, nhanh chóng đội lại, gấp rút nói: "Không nên xem...."
"Không có việc gì, tóc ngươi bạc cũng rất đẹp." Tiêu Sắt mỉm cười, nói.
"Thật sao?" Tiểu Y Tiên kéo áo choàng một chút, từ khi tóc trắng đi nàng liền che giấu vẻ ngoài của mình, bất kỳ kẻ nào muốn xem đều không có kết cục tốt.
"Đúng là rất đẹp, phát dục cũng không tệ." Tiêu Sắt vừa gật đầu, vừa tấm tắc nói.
Không thể không nói, chẳng những Tiểu Y Tiên có vòng eo nhỏ, ngay cả dáng người cũng cực kỳ hấp dẫn khiến Tiêu Sắt thầm chảy máu mũi.
"Ngươi...." Bị Tiêu Sắt nhìn chằm chằm như thế, sao Tiểu Y Tiên lại không biết hắn đang nghĩ gì, mặt đẹp đỏ lên, tức giận trừng mắt, hờn dỗi: "Ngươi lại suy nghĩ lung tung, cẩn thận cô nãi nãi này độc chết ngươi."
Vừa nói xong, Tiểu Y Tiên liền móc ra một gói thuốc bột, làm bộ muốn rải lên người Tiêu Sắt.
"Đừng đừng... Nữ hiệp tha mạng..." Nhìn gói thuốc quen thuộc trong tay Tiểu Y Tiên, Tiêu Sắt ngại ngùng cười nói xin tha.
"Hừ, coi như ngươi thức thời." Tiểu Y Tiên thu hồi gói thuốc, hừ nhẹ một tiếng rồi nở nụ cười.
Tiểu Y Tiên cười rất vui vẻ, có thể giải toả cảm xúc kìm nén trong hai năm qua, nàng cười đến chảy mắt.
Tiêu Sắt cười khẽ nhìn về phía Tiểu Y Tiên, giờ này khắc này, hai người như quay trở lại hai năm trước.
Một lát sau, Tiểu Y Tiên nhận lấy hồn cốt trong tay Tiêu Sắt, cười nói: "Cái này dùng như thế nào."
Tiêu Sắt mỉm cười nói: "Hai khối này là xương cánh tay trái và xương cánh tay phải, đều là Hồn cốt có phẩm chất rất cao, ngoại trừ có thể giúp ngươi chứa đựng độc tố, mỗi khối Hồn cốt còn có thể mang đến cho ngươi một kỹ năng. Ngươi chỉ cần áp vào cánh tay tương ứng, thúc giục đấu khí hấp thu là được. A.. Đúng rồi, thiếu chút nữa quên mất."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt liền mở Như ý bách bảo nang và thả mèo con ra.
Ánh mắt ngạc nhiên nhìn về phía mèo con đột nhiên xuất hiện, Tiểu Y Tiên trừng Tiêu Sắt: "Tiêu Sắt, nàng là....."
"Nàng tên Chu Trúc Thanh, là ta quen biết trong quá trình tìm kiếm Hồn cốt, ta thấy nàng không có nơi nào để đi liền mang trở về." Tiêu Sắt chột dạ ho khan hai tiếng rồi giới thiệu.
Sau đó ánh mắt chuyển sang mèo con cũng đang trừng mắt nhìn mình, cười gượng nói: "Trúc Thanh, nàng chính là Tiểu Y Tiên mà Long Quỳ đã nói với ngươi."
Chu Trúc Thanh và Tiểu Y Tiên nhìn nhau gật đầu ,vươn tay ra.
"Ngươi tốt, ta tên Chu Trúc Thanh."
"Gọi ta Tiểu Y Tiên là được."
Hai người tay cầm tay, bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Sắt cảm giác như có tia lửa bắn ra.
Một đợt chưa yên lại thêm một đợt, Long Quỳ bay ra khỏi ma kiếm, Mỹ Đỗ Toa đã lâu không thấy cũng hiện thân.
Bốn vị mỹ nữ nhìn nhau.
Đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm không tầm thường.

Bình Luận

0 Thảo luận