Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 248: Mỹ Đỗ Toa: Không được có ý đồ với muội muội của ta

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
Cảm giác sau lưng có người đuổi theo, Tiêu Sắt nhíu mày, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chung quy vẫn đuổi theo sao?"
Hắn chợt ngừng lại, xoay người ôm Điệp lơ lửng trên trời cao.
Đợi Hải Ba Đông đuổi tới, Tiêu Sắt phát ra tiếng khàn khàn trầm thấp: "Ngươi hẳn là Hải Ba Đông gia tộc Mễ Đặc Nhĩ, đế quốc Gia Mã, như thế nào? Ngươi muốn đối địch với ta?"
"Tiểu đệ đệ, sao giọng ngươi lại thay đổi?" Nghe giọng Tiêu Sắt biến hóa, Điệp nghiêng đầu nói.
"Ách..." Nghe vậy, khoé miệng Tiêu Sắt giật giật, không có đáp lời, tiếp tục nhìn Hải Ba Đông.
"Tiểu đệ đệ?" Nghe Điệp nói, Hải Ba Đông nhíu mày, Hải Ba Đông nghe ra Tiêu Sắt là một người trẻ tuổi.
Trẻ tuổi, có nghĩa là thiên phú dị bẩm.
Một vị Đấu Hoàng trẻ tuổi có cân lượng hơn những cường giả Đấu Hoàng đỉnh thế hệ trước nhiều.
Mà đối phương lại biết được lai lịch của mình, dù mình không sợ nhưng cũng phải suy xét cho gia tộc Mễ Đặc Nhĩ.
Cân nhắc một hồi, Hải Ba Đông đã đưa ra một quyết định khiến bản thân hối hận, nhưng lại là quyết định may mắn: "Các hạ hiểu lầm, tại hạ chỉ muốn nhắc nhở ngươi, vị xà nữ này đang bị Xà nhân tộc đuổi bắt, xin cẩn thận."
Nghe Hải Ba Đông nói, Tiêu Sắt không thể không tán thưởng ánh mắt thương nhân của Hải Ba Đông.
Chợt gật đầu, hai cánh rung lên, thân hình hóa thành một tia sáng biến mất ở phía chân trời.
"A..." Đợi đến khi Tiêu Sắt rời đi, phía sau Hải Ba Đông có tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Âm thanh tới nhanh đi lại càng nhanh hơn.
Hải Ba Đông theo bản năng nghiêng đầu nhìn, giờ phút này nào còn bóng dáng bọn lái buôn, chỉ còn lại một đống tro cốt trắng.
"Lửa màu vàng kia là cái gì? Chẳng lẽ là dị hỏa sao? Thật đúng là gia hoả đáng sợ." Ánh mắt nhìn về hướng Tiêu Sắt biến mất, Hải Ba Đông lẩm bẩm một tiếng, đang muốn trở lại xe chở nước thì bỗng nhíu mày, lại thấy phương xa có một vị khách không mời mà đến.
Thân khoác áo đen, mang theo mặt nạ màu trắng, bao tay vuốt sắt.....
Ban đêm!
Trong một sơn động nào đó ở rìa sa mạc Tháp Qua Nhĩ.
"Oa, ngươi làm đồ nướng thật ngon..." Bên lửa trại, Điệp cầm mấy que nướng, nuốt từng ngụm từng ngụm.
"Ăn ngon thì ăn nhiều một chút, xem ra ngươi bị bỏ đói trong khoảng thời gian này nha, nhưng phải cẩn thận, coi chừng nghẹn." Tiêu Sắt mỉm cười đưa tới một lọ nước trái cây.
"Đây là thứ gì? Trông thật kỳ quái." Điệp nhận lấy chai nước trái cây, giống như em bé tò mò quan sát cái chai.
"Nước trái cây, đồ uống tạo ra từ trái cây, nếm thử xem, vặn nắp sang bên phải là được." Tiêu Sắt cười nói, trên phương diện ăn uống, hắn chưa bao giờ keo kiệt với bản thân, thời điểm ở đại lục Đấu La đã mua sắm rất nhiều thức ăn.
Đồ ăn vặt, đồ uống, cần gì có đó.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tập tục sinh hoạt ở đại lục Đấu La rất kỳ quái, nói nó thiên hướng hiện đại nhưng đi đường lại dùng xe ngựa, nói nó thiên hướng cổ đại thì trang trí, ẩm thực lại như hiện đại, thật sự làm người ta thấy khó hiểu.
Điệp nghe vậy, khẽ gật đầu, dựa theo Tiêu Sắt chỉ vặn nắp, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, hai mắt nhanh chóng sáng lên: "Oa! Chua chua ngọt ngọt, lạnh lạnh, ngon quá."
Nói xong Điệp lại uống một ngụm, sau đó tiếp tục ăn que nướng.
Nhìn bộ dạng tham ăn của Điệp, Tiêu Sắt nở nụ cười như phụ thân, cô nương thật ngây thơ trong sáng.
"Tiêu Sắt, đi ra ngoài, ta có lời muốn nói với ngươi." Bỗng nhiên, trong đầu Tiêu Sắt vang tiếng Mỹ Đỗ Toa.
Tiêu Sắt khẽ gật đầu, phóng thích dị hỏa nướng hết toàn bộ que, sau đó cười nói với Điệp: "Ngươi ở đây từ từ ăn, ta ra ngoài có chút việc, đừng chạy loạn."
"Đi thôi đi thôi, nhớ trở về sớm nha!" Điệp cầm một que nướng, cắn một ngụm, lời nói mơ hồ không rõ.
"Ngươi có biện pháp nào mang muội muội về cùng không?" Mới vừa ra khỏi sơn động, Mỹ Đỗ Toa liền nhảy ra khỏi bảo nang.
Tiêu Sắt nói: "Có thể, đến lúc đó đưa ngươi và nàng vào bảo nang là được, chẳng qua ta không kiến nghị ngươi nhận thân với nàng lúc này."
"Vì sao?" Nghe vậy, Mỹ Đỗ Toa tỏ vẻ khó hiểu.
Tiêu Sắt tiếp tục nói: "Ta nghĩ ngươi cũng nhìn ra nàng bị mất trí nhớ đi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì là do mạnh mẽ thi triển bí thuật truyền tống không gian dẫn tới mất trí nhớ tạm thời."
"Nếu nàng thấy ngươi, phỏng chừng sẽ nhanh nhớ lại, cũng muốn thoát đi."
"Tuy rằng hiện tại ta đã không để cường giả Đấu Hoàng vào trong mắt nhưng không nắm chắc trong tình huống không gây thương tổn mà dễ dàng chế phục nàng. Hơn nữa một khi quấy nhiễu tới Xà nhân tộc, ngươi của hai mươi năm trước sẽ nhanh tìm tới cửa, đến lúc đó chơi xong luôn."
Mỹ Đỗ Toa nhíu mày: "Vậy ngươi nói coi làm sao bây giờ?"
Tiêu Sắt nói: "Chờ hai ngày nữa, hai ngày sau ta mới có thể thi triển bí thuật truyền tống trở lại thời không của chúng ta, khi đó thực lực của ngươi cũng khôi phục, có thể ngồi xuống tâm sự cùng muội muội."
Mỹ Đỗ Toa nghiêm mặt nói: "Vậy tốt, nhưng ngươi phải đáp ứng ta một chuyện."
"Chuyện gì?" Tiêu Sắt có chút kinh ngạc nói.
Mỹ Đỗ Toa có chút gian manh, "Không được có ý gì với muội muội ta."
"Phụt....." Nghe vậy, Tiêu Sắt suýt nữa phun máu, phủ nhận: "Sao có thể, sao ta có thể có ý với cô nàng mới vừa quen biết một ngày chứ, hơn nữa còn là một vị xà nữ."
"Bớt đi, ngươi có đức hạnh gì ta biết rõ. Ngoại trừ biểu tỷ thanh mai trúc mã, ngươi chướng mắt một ít nữ tử xinh đẹp tầm thường, nhưng hễ gặp được nữ tử ưu tú ngươi liền chủ động xuất kích, làm bọn họ bất tri bất giác rơi vào bẫy rập cuả ngươi. Long Quỳ có quan hệ đặc biệt với ngươi nên ta không đánh giá. Tiểu Y Tiên, Bỉ Bỉ Đông, Nhã Phi, Tiêu Ngọc, Đông Phương Hoài Trúc, hình như còn có nữ hài Tiêu Huân Nhi, như thế nào... Còn cần ta tiếp tục nói sao?" Mỹ Đỗ Toa nở nu cười nguy hiểm.
"Khụ..." Tiêu Sắt chột dạ ho khan hai tiếng, thật hắn ra hắn không chỉ có bấy nhiêu, vội vàng vẫy vẫy tay: "Không... Không cần, không cần..."
Tiêu Sắt bỗng nghĩ tới chuyện gì đó, cười xấu xa nói: "Vừa rồi sao ngươi không liệt kê chính mình luôn, dù sao chúng ta đều đã..."
"Ngươi.... Vô sỉ." Nghe vậy, Mỹ Đỗ Toa đỏ mặt, giơ lên tay ngọc đánh Tiêu Sắt, chẳng qua lần này không dùng chút đấu khí nào.
Tiêu Sắt dễ dàng nắm lấy bàn tay nàng, sau đó ôm vào trong lòng.
"Mau thả ta ra...." Mặt đẹp dán trên ngực Tiêu Sắt, Mỹ Đỗ Toa vừa thẹn vừa giận, ' ra sức ' giãy giụa, chỉ là dù nàng giãy giụa thế nào cũng không thể thoát.

Bình Luận

0 Thảo luận