Biên: Hắc Dược
---
Sau khi chứng kiến hai cha con Đường Hạo lần lượt chết trong tay Tiêu Sắt, toàn trường xôn xao cả lên,khi lại nhìn về phía Tiêu Sắt, trong ánh mắt mọi người tràn ngập kính sợ.
"Tiêu Sắt huynh đệ, đây là Đường Tam sao?" Thiên Nhận Tuyết tò mò đánh giá u linh nhỏ đang ra sức giãy dụa trong tay Tiêu Sắt.
"Buông ta ra, ngươi là tên khốn nạn..." Đường Tam vẫn ra sức giãy dụa như cũ.
"Không sai, nếu như vừa rồi ta để hắn chạy thoát thì nói không chừng hắn sẽ tìm một đứa bé mới để đoạt xá." Tiêu Sắt lấy ra một cái bình ngọc bỏ vào, dùng dị hỏa phong kín miệng bình, ngay lập tức bên trong truyền ra tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế của Đường Tam. Nghe được một màn này, da đầu mọi người đều tê dại.
Mọi người lại trở về vị trí cũ, giáo hoàng Võ Hồn điện là Bỉ Bỉ Đông tuyên bố người đoạt giải quán quân của trận đấu. Còn Tiêu Sắt thì đi thiêu hủy thi thể của Đường Hạo, thu hồi ba khối Hồn cốt còn lại. Mọi người thấy Tiêu Sắt dễ dàng lấy được sáu khối Hồn cốt, trong đó có hai khối đã gần mười vạn năm, cả đám sụt sịt không thôi...
Đại hội Học viện tinh anh toàn Đại lục kết thúc, khán giả và các thí sinh dự thi lần lượt rời khỏi sân khấu.
Lúc này, Ninh Phong Trí dẫn Kiếm Đấu La và nhóm Sử Lai Khắc đi tới.
"Tiểu huynh đệ Tiêu Sắt, bây giờ cha con Đường Hạo đã chết trong tay ngươi, ta nghĩ Hạo Thiên tông sẽ không từ bỏ ý đồ, sau xin hãy cẩn thận." Ninh Phong Trí gật đầu nói.
"Đa tạ nhắc nhở." Tiêu Sắt nói: "Nhưng từ trước đến nay ta là người ân oán rõ ràng, ta giết Đường Hạo vì hắn đánh lén ta, nếu vì vậy mà Hạo Thiên tông dám ra tay thì ta cũng không ngại giết thêm mấy vị Phong hào Đấu La."
Ninh Phong Trí gật đầu, hắn cũng không nghi ngờ tính chân thật trong lời nói của Tiêu Sắt, đột nhiên hỏi ra nghi hoặc trong lòng: "Vừa rồi là Đường Tam?"
"A, ngươi nói cái này?" Tiêu Sắt lấy bình ngọc ra: "Linh hồn Đường Tam ở bên trong."
"Tiêu Sắt, tên khốn nạn nhà ngươi mau thả ta ra. A... Đau chết ta mất, đừng đốt nữa.... Lão sư cứu ta..." Trong bình ngọc vang lên tiếng kêu rên rỉ thê lương của Đường Tam.
"Tiêu Sắt, không biết ngươi có thể nể tình đường muội Nhị Long của ta, buông tha cho Tiểu tam lần này?" Ngọc Tiểu Cương đứng thấp thỏm ở một bên hỏi.
"Thả hắn ta ra, sau đó lại để cho hắn tiếp tục tìm đứa bé sơ sinh đoạt xá?" Mặt Tiêu Sắt lộ vẻ khinh bỉ.
"Tiêu Sắt nói rất đúng, một tai họa như vậy thả ra để làm gì." Liễu Nhị Long tiếp lời, đôi mắt đẹp liếc Ngọc Tiểu Cương một cái: "Còn nữa, Ngọc Tiểu Cương. Cái gì gọi là nể mặt ta, ta cũng chưa hề nói là muốn buông tha lão giả giả trẻ này."
Tiêu Sắt và Liễu Nhị Long kẻ xướng người tùy khiến Ngọc Tiểu Cương á khẩu không nói nên lời.
"Quả thật là rất sởn tóc gáy." Ninh Phong Trí hít sâu một hơi, tai họa như vậy, nên nhốt lại thì tốt hơn. Đột nhiên hắn chắp tay về phía Tiêu Sắt: "Đã như vậy thì ta và Kiếm thúc cáo từ trước, hoan nghênh ngươi tùy thời đến Thất Bảo Lưu Ly tông chúng ta làm khách. Vinh Vinh, ngươi muốn trở về với chúng ta hay là tiếp tục ở lại Sử Lai Khắc?"
Câu cuối cùng là nói với Ninh Vinh Vinh, bây giờ Sử Lai Khắc đã gần tan rã, Đại hội Học viện Tinh anh toàn Đại lục cũng đã kết thúc, Ninh Vinh Vinh tiếp tục ở lại học viện Sử Lai Khắc cũng không còn ý nghĩa quá lớn.
Đôi mắt ngọc của Ninh Vinh Vinh nhìn Tiêu Sắt thật sâu rồi đột nhiên lắc đầu: "Ba ba, ngươi và Kiếm gia gia về trước đi, ta còn chưa đến cấp bốn mươi, không cách nào tốt nghiệp Sử Lai Khắc."
"Được rồi, vậy ngươi chú ý an toàn." Ninh Phong Trí là người giỏi quan sát sắc mặt, thấy tình hình này hắn cũng không nhiều lời, ánh mắt chuyển đến Liễu Nhị Long, Phất Lan Đức, nói: "Liễu Nhị Long lão sư, Phất Lan Đức viện trưởng, Vinh Vinh nhờ các người."
"Ninh tông chủ xin yên tâm." Phất Lan Đức và Liễu Nhị Long gật đầu.
Đợi Ninh Phong Trí và Kiếm Đấu La rời đi, Tiêu Sắt hàn huyên với người của Sử Lai Khắc vài câu rồi tách ra.
Tiêu Sắt đi thẳng vào Giáo Hoàng điện, Thiên Nhận Tuyết quay về chỗ ở, nàng muốn dỡ bỏ ngụy trang của mình.
"Tiêu Sắt tiên sinh, mời đi theo ta." Vừa tiến vào Giáo Hoàng điện đã thấy một vị thiếu nữ tóc vàng ra nghênh đón. Vị thiếu nữ đó là đệ tử của Bỉ Bỉ Đông, Hồ Liệt Na.
"Ừ." Tiêu Sắt đáp một tiếng, đi theo phía sau Hồ Liệt Na, hứng thú đánh giá dáng người xinh đẹp quyến rũ của nàng, không thể không nói, ngoại trừ các nhân tố khác thì ở phương diện hấp dẫn người khác, cô nương này cũng chỉ có thể so sánh với tiểu yêu tinh Nhã Phi kia. Trời sinh mị cốt, làm cho người ta nhìn là muốn phạm tội.
Dường như thấy được ánh mắt thưởng thức của Tiêu Sắt, Hồ Liệt Na nghi ngờ hỏi: "Tiêu Sắt tiên sinh đang nhìn gì vậy?"
"Không có gì, chỉ là cảm thấy dáng dấp ngươi không tệ."
Hồ Liệt Na ngây người một lúc, đột nhiên nở nụ cười ngây thơ: "Ha ha, so với lão sư thì ta còn kém xa."
Vừa nói, hai người vừa đi về phía trước.
Không thể không nói Giáo Hoàng điện quá lớn, không gian bên trong không thua gì Thiên Đấu hoàng cung, nhàn rỗi nhàm chán, Tiêu Sắt tìm đề tài: "Tiểu hồ ly, ngươi đã từng đi Sát Lục chi Đô chưa? Hình như ta cảm nhận được một cỗ sát khí ở trên người ngươi."
Tiểu Hồ Ly? Khóe miệng Hồ Liệt Na giật giật, lão sư nói không sai, vị sư công này của nàng thật sự là rất không đáng tin cậy, gật đầu nói: "Có. Sau khi đột phá Hồn vương, lão sư đưa ta đến Sát Lục chi Đô lịch luyện, may mà có các loại bí tịch sư công lưu lại, ta mới có thể hữu kinh vô hiểm rời khỏi."
Hiện giờ xung quanh đã không còn hộ vệ gì nữa, cho nên Hồ Liệt Na dứt khoát xưng hô với Tiêu Sắt là sư công.
"Đã đến rồi, sư công ngài cứ tự mình đi vào đi." Trước một căn phòng sang trọng, Hồ Liệt Na dừng lại, nói.
Tiêu Sắt khẽ gật đầu, tiến vào trong phòng, căn phòng bày trí kiểu ấm cúng, hương hoa trà đập vào mặt. Bỉ Bỉ Đông ngồi ở bên bàn, thấy Tiêu Sắt đến, nàng đứng dậy nhào vào trong ngực Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt giang hai tay ôm Bỉ Bỉ Đông, cười tủm tỉm nói: "Đã giải quyết xong mọi chuyện chưa?"
"Rồi. Huynh định làm gì với con thỏ đó?" Bỉ Bỉ Đông nhẹ giọng hỏi.
"Hiến tế nó đi, vừa lúc ta đang thiếu một Hồn hoàn." Tiêu Sắt sờ mắt phải, tuy rằng Kotoamatsukami còn chưa khôi phục, nhưng khống chế một Hồn thú hóa hình tự hiến tế cho mình vẫn cứ đơn giản.
"Cũng tốt." Hồn kỹ của Tiểu Vũ thiên về hệ quy tắc, mặc dù không thể tăng nhiều chiến lực cho Tiêu Sắt, nhưng có thể tăng thêm chiêu trò bảo mệnh.
Trong mật thất Vũ Hồn điện, hiến tế tiến hành vô cùng thuận lợi. Hơn nữa còn thuộc loại lấy linh hồn hoàn chỉnh để hiến tế nên Tiêu Sắt cũng đạt được Hồn hoàn thứ bảy, mặc dù không đột phá lên Đấu Tông nhưng lại giúp hắn đạt được hồn kỹ thứ bảy cực kỳ mạnh mẽ, Hỏa Diễm chân thân.
Tất cả kỹ năng thuộc tính hỏa đều được tăng cường trăm phần trăm. Bất kỳ ngọn lửa nào cũng có thể trở thành bản thể của Tiêu Sắt. Nói cách khác, trừ phi dập tắt hết lửa, bằng không bất cứ lúc nào thi thuật giả cũng có thể dịch chuyển tránh né công kích, nhưng phải trong phạm vi Hồn hoàn lam bạc vàng. Hơn nữa còn kèm tác dụng làm suy yếu.
Khi thi triển Hỏa Diễm chân thân, ngoại trừ tấn công linh hồn thì tất cả các đòn tấn công khác đều mất tác dụng. Nhưng tấn công linh hồn với Tiêu Sắt cũng vô dụng, vì hắn có Quy Nguyên hồn quyết, trừ phi cảnh giới linh hồn cao hơn hắn một đại cảnh giới, nếu không sẽ không có hiệu quả.
Đương nhiên, kỹ năng này cũng không phải vô địch, nếu như có một Đấu tôn sử dụng kỹ năng không gian, lúc đó Tiêu Sắt chạy không thoát, chỉ có thể dựa vào truyền tống của hệ thống.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận