Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 189: Phản săn bắt Hoả năng

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
----
Hiển nhiên, thân phận Luyện dược sư của Tiêu Sắt được hai vị trưởng lão coi trọng, một Luyện dược sư có thể luyện chế Tam văn thanh linh đan có khả năng có thể luyện chế đan dược ngũ phẩm.
Khách khí với Tiêu Sắt một hồi, Tô trưởng lão bắt đầu phát một loại Hắc tinh tạp phiến.
"Hiện tại tinh phiến màu đen trên tay các ngươi có con số gọi là Hoả năng, nó có sức hấp dẫn lớn lao đối với nhóm lão sinh, khảo nghiệm cuối cùng để tiến vào nội viện đó là xuyên qua khu rừng này, trong tình huống các lão sinh có thể tùy ý công kích, cướp đoạt Hoả năng trên tay các ngươi, nội viện gọi là ' Săn bắt Hoả năng '."
"Hiện tại ta tuyên bố, ' Săn bắt Hoả năng ' chính thức bắt đầu, đào vong đi nhóm hậu sinh trẻ tuổi!"
Nghe Tô trưởng lão tuyên bố thi đấu bắt đầu xong, các học viên tức khắc có chút kinh hoảng thất thố, sôi nổi chạy trốn, đương nhiên có một số người tỉnh táo hơn, lựa chọn lập đội.
"Nếu không ngại thì ta và các ngươi chung một đội đi." Hàn Nguyệt chậm rãi đi đến cạnh Tiêu Sắt cùng Chu Trúc Thanh, mở miệng nói.
"Tùy ý." Tiêu Sắt cười, mang theo hai người chui rừng rậm.
.......
Hành tẩu trong khu rừng rậm rạp, ba người Tiêu Sắt có vẻ rất là tùy tiện, hoàn toàn không ẩn nấp như các học viên khác.
"Tiểu Sắt, làm gì bây giờ? Trực tiếp đi xuyên qua rừng rậm sao?" Chu Trúc Thanh nghiêng đầu hỏi.
"Nếu đã tới rồi, không kiếm chút chỗ tốt không được." Tiêu Sắt nở nụ cười xấu xa nói.
"Ý của ngươi là...." Nhìn Tiêu Sắt tươi cười, Chu Trúc Thanh liền biết có người phải gặp xui xẻo.
"Đương nhiên là cướp sạch Hoả năng của nhóm lão sinh rồi, những người đó coi trọng như thế, vậy thì chắc chắn Hoả năng là đồng tiền mạnh trong nội viện." Tiêu Sắt cười cười nhìn về phía Hàn Nguyệt, mỉm cười nói: "Hàn Nguyệt, có hứng thú làm một vố hay không...."
"Ách..." Hàn Nguyệt nghe vậy, khóe miệng co rút vì lời này nghe như là lời thủ lĩnh cường đạo, nàng không do dự mà gật đầu, "Có thể."
Quyết định xong, Tiêu Sắt liền phóng xuất linh hồn lực dò xét.
"Hướng mười hai giờ, khoảng năm trăm thước." Vừa nói xong Tiêu Sắt liền đạp đất, nhanh chóng bay vút, mèo con và Hàn Nguyệt theo sát phía.
Không bao lâu sau ba người chạm mặt năm tên lão sinh.
Năm tên này vừa mới đánh cướp một đội ngũ tân sinh. Nhìn thấy ba người Tiêu Sắt chủ động đưa tới cửa tới, cả đám ngạc nhiên, ngay sau đó mừng như điên.
"Ha ha...Mục Bạch, không nghĩ tới có người lại tự động đưa tới cửa tới." Một người thanh niên gầy gầy cười nói với đồng bạn.
Thanh niên tên Mục Bạch nở nụ cười hài hước: "Theo quy củ, mỗi người một phần, nhưng ba tên này giao cho ta, các ngươi đừng đoạt."
"Hắc hắc. Không thành vấn đề! Nhưng xuống tay với hai tiểu mỹ nhân nhẹ chút, bằng không thì ngày sau không có cơ hội." Bốn người còn lại cười hắc hắc nhìn về phía ba người Tiêu Sắt.
"Ba gã Đại Đấu Sư tứ tinh, hai gã Đại Đấu Sư tam tinh, rác rưởi." Tiêu Sắt cười lạnh, nghiêng đầu nói với Hàn Nguyệt: "Hàn Nguyệt, nhờ ngươi chiếu cố Trúc Thanh, bọn họ giao cho ta."
"Ừ." Hàn Nguyệt gật đầu, đấu khí từ trong cơ thể tràn ra, bao bọc mèo con.
Đấu khí dồi dào từ cơ thể Hàn Nguyệt tràn ra khiến sắc mặt năm người Mục Bạch thay đổi, từ hơi thở tản ra, tu vi của Hàn Nguyệt ít nhất là Đại Đấu Sư lục tinh, mạnh hơn mỗi người bọn hắn.
"Đáng chết, lần này đá trúng ván sắt." Trong lòng xuất hiện suy nghĩ không xong rồi, thanh niên Mục Bạch đang muốn gọi đồng bạn cùng vây công ba người Tiêu Sắt nhưng mà chưa kịp nói thì một bóng mờ màu xanh lá đã xuất hiện trước mắt.
Đồng tử Mục Bạch co rụt lại, còn không đợi hắn phản ứng thì một nắm tay đã hung hăng nện tới mặt.
Chết!
Giờ khắc này, Mục Bạch như thấy được một chữ chết thật to.
Hắn sợ tới mức đổ hôi lạnh, hắn dự cảm nếu trúng một quyền này chắc chắn sẽ chết!
Ngay khi lòng Mục Bạch hết sức tuyệt vọng thì nắm tay chuyển hướng nện vào bụng hắn.
Thân thể Mục Bạch như đạn pháo bay ngược ra ngoài, va chạm với một gốc cây to sau đó rơi xuống đất, mắt đầy tơ máu, thống khổ ôm bụng nôn mửa.
Chuyện tương tự cũng xảy đến với bốn tên đồng bạn của Mục Bạch, trước tu vi Đấu Linh thất tinh, mấy tên Đại Đấu Sư còn không biết mình trúng chiêu thế nào đã tê liệt ngã xuống.
Sau một lúc lâu, năm người nôn mửa đủ rồi mới khôi phục ý thức.
"Năm vị học trưởng, giao Hoả tinh tạp trên người các ngươi ra đây." Tiêu Sắt vẫy vẫy tay, vẻ mặt phúc hậu vô hại treo một nụ cười.
Nhìn ' vẻ mặt phúc hậu vô hại ' của Tiêu Sắt, năm người Mục Bạch kinh ngạc cảm thán sự khủng bố của hắn, hung hăng nuốt nước miếng, không cam tâm tình nguyện giao ra Hỏa tinh tạp.
"Trúc Thanh, Hàn Nguyệt, đây là của các ngươi." Tiêu Sắt đưa hai mỗi nàng hai cái.
"Như vậy chẳng phải ngươi chỉ có một cái?" Hàn Nguyệt cùng mèo con chưa nhận lấy.
Tiêu Sắt mỉm cười nói: "Không phải còn có rất nhiều sao? Lần sau ta lấy thêm là được."
Nghe vậy, Chu Trúc Thanh cùng Hàn Nguyệt gật đầu, nhận lấy Hoả tinh tạp trong tay Tiêu Sắt, hai người áp Hỏa tinh tạp vừa đoạt được vào Hoả tinh tạp của mình, Hỏa tinh tạp nháy mắt có thêm năm mươi Hoả năng, còn tinh tạp của Tiêu Sắt tạp thì có thêm hơn ba mươi Hoả năng.
Hoả tinh tạp của năm người Mục Bạch chỉ còn số bảy, đây là mức thấp nhất, không thể cướp đoạt nữa.
Trả lại Hoả tinh tạp cho đám Mục Bạch xong, Tiêu Sắt lại lục soát bản đồ rừng rậm từ trên người bọn họ, cũng bắt bọn họ giải thích cách dùng Hoả năng cho Hàn Nguyệt cùng mèo con, mở ra hình thức ' Phản săn bắt Hoả năng '.
Để đạt được càng nhiều Hoả năng, ba người Tiêu Sắt chờ nhóm lão sinh đoạt của tân sinh rồi mới ra tay cướp đoạt.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ rừng rậm bị ba người Tiêu Sắt náo loạn.
.... Ở một bãi đất trống trong rừng.
Bởi vì ' Phản săn bắt Hoả năng 'của Tiêu Sắt dẫn tới năm mươi tên lão sinh muốn cướp đoạt tân sinh có tổn thất thảm trọng, trừ một số ít cách khá xa, gần như toàn bộ Hoả tinh tạp của phần còn lại đều biến thành bảy.
Giờ phút này, ba mươi tên lão sinh bị Tiêu Sắt cướp đoạt đang tụ tập lại, nói ra hết nghẹn khuất trong lòng:
"Như thế nào, các ngươi cũng bị đoạt?"
"Đúng vậy đúng vậy, tên tân sinh kia quá lợi hại, không một ai trong chúng ta qua nổi một chiêu, ngươi thì sao?"

Bình Luận

0 Thảo luận