Khi Tiêu Sắt trở lại quảng trường, những thành viên Hải Minh đến sau núi Vân Lam Tông tránh Đan Lôi đã trở về quảng trường.
Vân Vận ôm Tiêu Lệ bước nhanh đến trước người Tiêu Sắt, nhìn trái nhìn phải, sợ Tiêu Sắt xảy ra chuyện sơ suất gì.
"Tiêu Sắt, ngươi không sao chứ."
"Yên tâm đi, còn không tin tưởng nam nhân của ngươi sao?"
Tiêu Sắt nhéo mũi Vân Vận, vậy mà chuyện này có thể cho mọi người xung quanh ăn một bữa cẩu lương.
"Chú ý hình tượng đi, nói như thế nào thì ngươi cũng là minh chủ Hải Minh."
Tuy rằng Tiêu Sắt sủng nịch làm cho Vân Vận rất vui vẻ, thế nhưng vẫn phải nhắc nhở, hơn nữa nàng vốn là người da mặt mỏng.
"Ta thương vợ mình thì cần gì phải e ngại người khác." Tiêu Sắt không cho là đúng, bĩu môi, giơ tay phải lên, một viên đan dược tròn to bằng mắt rồng chiếu vào mắt mọi người.
Trong nháy mắt đan dược xuất hiện, năng lượng hư không bắt đầu khởi động hội tụ ở phía trên đan dược, hình thành hình dạng của một con thỏ cực kỳ đáng yêu.
Con thỏ cực kỳ linh trí, cảm giác được nguy hiểm, ra sức muốn thoát khỏi sự trói buộc của Tiêu Sắt, nhưng dưới linh hồn lực Tiêu Sắt áp chế, nó không cách nào nhúc nhích được nửa phần.
"Truyền thuyết kể rằng đan dược bát phẩm có linh trí cực mạnh, phẩm chất từ Nhị Sắc Đan Lôi đến Cửu Sắc Đan Lôi. Còn có thể hiện ra linh thể. Không nghĩ tới lại là thật." Pháp Mã kinh hô thành tiếng.
Trong phạm vi, Luyện dược sư có phi phàm đến đâu thì sau khi nghe được lời này của Pháp Mã, nước mắt già nua đều rơi xuống, bởi vì chẳng những bọn họ nhìn thấy được đan dược bát phẩm trong truyền thuyết mà còn chứng kiến một vị luyện dược sư tuyệt thế quật khởi.
"Cho A Lệ ăn đi, đây là Nhất Thủy Đan chất lượng cao nhất, có nó, thiên phú của A Lệ sẽ tăng lên rất lớn." Tiêu Sắt cười nói.
"A Lệ mới một tháng, bây giờ dùng đan dược bát phẩm, có thể chịu được dược lực hay không." Vân Vận lộ ra vẻ mặt lo lắng, tuy nói Nhất Thủy Đan thuộc loại giúp thiên phú tăng lên, không có yêu cầu quá lớn với tu vi, nhưng dù sao Tiêu Lệ còn quá nhỏ.
Tiêu Sắt khẽ vuốt vuốt mái tóc hơi loạn của Vân Vận, mỉm cười nói: "Tuy nói Nhất Thủy Đan dùng càng sớm hiệu quả càng tốt, nhưng nếu A Lệ chỉ là một hài tử bình thường, vì an toàn của hắn ta đành sẽ chờ hai năm nữa. Nhưng tiểu gia hỏa này cũng không đơn giản như trong tưởng tượng của ngươi, linh hồn lực trời sinh cường đại kinh người, tuổi còn nhỏ cũng đã không kém một ít luyện dược sư tam phẩm thậm chí tứ phẩm, dư dả thừa nhận dược lực của Nhất Thủy Đan."
Nghe được lời này của Tiêu Sắt, Vân Vận bừng tỉnh, lòng cũng an tâm.
Tiêu Sắt mỉm cười,
Dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người trong sân, hắn thật cẩn thận đút đan dược vào miệng A Lệ.
Đan dược không giống với thực vật, nghiêm khắc mà nói thuộc về một loại năng lượng, đan dược càng cao cấp càng là như thế.
Nhất Thủy Đan vừa mới tiến vào miệng A Lệ đã hóa thành cỗ năng lượng tinh thuần, chảy vào tứ chi bách mạch của hắn, mơ hồ, thân hình nhỏ nhắn của A Lệ, như lớn lên một chút.
Nhìn thấy Tiêu Sắt cho A Lệ ăn thủy đan, Tiêu Tuyết chua xót, Mỹ Đỗ Toa và Cổ Nguyệt Na đang mang thai cũng chua xót, bởi vì các nàng cũng phải lo lắng cho đứa nhỏ trong bụng.
Cuối cùng, ngay cả Tử Nghiên cũng chua xót.
Cũng không vì lý do gì khác, chỉ là miệng nàng thèm mà thôi.
"Ba." Tiêu Tuyết đi tới bên cạnh Tiêu Sắt, làm nũng túm lấy cánh tay Tiêu Sắt, đôi mắt đẹp chớp chớp, trong con ngươi lộ ra vẻ vô tội. Cũng không phải nàng muốn có Nhất Thủy Đan, đến cấp độ này của nàng, tác dụng của Nhất Thủy Đan sẽ rất nhỏ, nhưng cùng là con gái Tiêu Sái, em trai đã có, nàng làm tỷ tỷ làm sao có thể tụt lại phía sau.
"Ngoan, sau này ta sẽ cho ngươi thứ thích hợp hơn." Tiêu Sắt yêu chiều sờ đầu Tiêu Tuyết.
"Ừm." Tiêu Tuyết liên tục gật đầu, ngoan ngoãn đứng bên cạnh Bỉ Bỉ Đông, không phải chuyện gì quan trọng, mấu chốt là Tiêu Sắt khiến nàng cảm nhận được sự sủng ái.
"Tiêu Sắt."
"Khụ khụ, Tiêu Sắt."
Lúc này, Mỹ Đỗ Toa và Cổ Nguyệt Na cũng đi tới, mặt hai nàng ửng đỏ, ánh mắt có hơi né tránh. Nhất là Cổ Nguyệt Na, sắp đỏ đến sau tai.
"Yên tâm đi, đan dược đều sẽ có, chờ gom đủ tài liệu ta sẽ luyện chế cho các ngươi."
Tiêu Sắt mỉm cười nắm tay hai người, các nàng cũng không né tránh, giờ phút này, trong lòng Tiêu Sắt vô cùng tự hào, đây mới chân chính là hậu cung.
Đúng lúc này, từng tiếng nuốt nước miếng không đúng lúc phá vỡ niềm tự hào của Tiêu Sắt.
Tử Nghiên kéo góc áo Tiêu Sắt, trong miệng không ngừng nuốt nước miếng, có chút yếu ớt nói: "Tiêu Sắt, ta cũng muốn ăn."
"Ách..." Khóe miệng Tiêu Sắt giật giật, với tu vi Đấu Tông của Tiểu Mẫu Long ngươi có được thể chất cường hoành không thuộc về Đấu Tôn bình thường, còn cần Nhất Thủy Đan tạo hình thể chất sao?
"Tử Nghiên, không phải là ta không cho ngươi, mà là Nhất Thủy Đan hỗ trợ ngươi tăng lên rất ít, nếu không, ta cho ngươi hai viên đan dược thất phẩm?" Tiêu Sắt thăm dò hỏi.
"Hai viên thất phẩm đan dược." Lần thứ hai Tử Nghiên nuốt nước miếng, làm bộ suy nghĩ một lát, cuối cùng giữa chất lượng và số lượng, nàng vẫn lựa chọn cái sau, "Thành giao. Nhưng mà hai viên không đủ ăn, ta muốn ba viên."
"Chỗ này là hai viên Hóa Hình Đan và một viên âm Dương Huyền Long Đan." Thấy Tử Nghiên đồng ý, Tiêu Sắt không chần chờ, lấy ra ba bình ngọc từ nạp giới, hắn sợ chậm một chút tiểu cô nương này sẽ tăng giá, dù sao, cho dù là hắn cũng không có nhiều đan dược thất phẩm.
Mọi người trong sân nhìn thấy một màn này gọi thẳng tên Tiêu Sắt, hắn có thể tuỳ tiện cho ba viên đan dược thất phẩm đấy.
Nhưng liên tưởng đến độ thân mật của Tử Nghiên và Tiêu Sắt, mọi người cũng thoải mái.
Tiêu Sắt không kén ăn, bao gồm cả nữ vương Mỹ Đỗ Toa của Xà nhân tộc, tông chủ Vân Vận của Vân Lam Tông, các chủ Thiên Độc Nữ Hải Vương, đông đảo mỹ nữ lão bà khác.
Điều này ở Hải Minh sớm đã không còn là bí mật gì nữa, ngay cả con gái cũng là một vị Đấu Tôn, tương lai Tử Nghiên sẽ trở thành lão bà Tiêu Sắt, cũng không có gì ngạc nhiên.
Không chừng người ta đã ăn một ngụm tiểu loli này.
........
Ban đêm!
Vừa khôi phục xong đấu khí và linh hồn lực, Tiêu Sắt không có lựa chọn đi tìm lão bà đánh nhau.
Đầu tiên là xóa bỏ ấn kí trong nạp giới Mộ Cốt lão nhân, sau đó soát một hồi, thật tốt, vật hiếm lạ đúng là không ít.
Đan dược thất phẩm năm viên, đan dược lục phẩm và lục phẩm trở xuống cũng có một ít.
Ma hạch cao giai và dược liệu quý hiếm càng không đếm xuể, trong đó thậm chí còn có một ma hạch bát giai và hai loại Sinh Cốt Dung Huyết Đan dược đang thiếu.
"Lão tiểu tử này còn rất giàu có."
Thu hết vào nạp giới, Tiêu Sắt lấy ra bình luyện dược chứa Mộ Cốt lão nhân, rót dị hỏa vào.
Bên trong ngay lập tức vang lên tiếng kêu thảm thiết của Mộ Cốt lão nhân, đau đến thấu xương.
"A... Tiêu Sắt chết tiệt, Hồn Điện sẽ không bỏ qua cho ngươi... A...."
"Còn dám mắng ta, hôm nay muốn ngươi nếm thử cái gì gọi là tàn nhẫn." Vừa nói, Tiêu Sắt tăng thêm hỏa lực, khống chế nhiệt độ dị hỏa ở mức khiến Mộ Cốt lão nhân choáng váng không chịu được, vô cùng đau đớn. Muốn ngất xỉu, muốn ngủ say để thoát khỏi đau đớn cũng không thể.
"Mau thành thật khai báo cho ta. Rốt cuộc có nói không."
Mộ Cốt lão nhân không trả lời vẫn kêu thảm thiết như trước, Tiêu Sắt tiếp tục thiêu đốt.
"Không nói đúng không, tiếp tục đốt, tăng thêm hỏa lực, nếu ngươi choáng váng, ta sẽ cứu ngươi tỉnh lại ngay lập tức, sau đó không liên tục tăng thêm hỏa lực."
Giờ phút này, Mộ Cốt lão nhân khóc, ngươi đốt ta cũng không hỏi ta cái gì, ta nói, ta nói cái gì cũng nói...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận