----
Dưới sự gia trì của Thiên độc bát dực, Tiểu Y Tiên đuổi theo ba người Phạm Lao, tay ngọc vung lên, ba cơn lốc đấu khí mang theo kịch độc ầm ầm bắn tới, hung hăng đập vào ba người.
"A...." Tiếng kêu thảm thiết phóng lên cao, làn da của cả ba nháy mắt biến thành màu tím, sau đó miệng sùi bọt mép, hoàn toàn mất đi sự sống, rớt thẳng xuống.
Hút!
Tiếng hít hà vang vọng học viện Già Nam, ba vị cường giả Đấu Hoàng tung hoành Hắc giác vực mất mạng trong nháy mắt!
Cường giả Đấu Tông, quả nhiên khủng bố!
"Tiểu Y Tiên trưởng lão, Tiêu Sắt hắn...." Lúc này, Tô Ngàn cũng bay vút đến cạnh Tiểu Y Tiên, mặt già có chút áy náy cùng kính sợ.
Vừa rồi Tiểu Y Tiên cường thế đánh chết Vàng bạc nhị lão cùng ba tên tông chủ, thực lực đã vượt qua hắn.
Địch nhân xâm lấn học viện Già Nam ngã xuống, Tô Ngàn nên cao hứng mới phải nhưng hiện tại lại gặp nan đề, Tiêu Sắt bị Vẫn lạc tâm viêm kéo vào thế giới dung nham dưới lòng đất.
Tiêu Sắt là bạn trai Tiểu Y Tiên, mọi người đều biết.
Hắn sợ Tiểu Y Tiên tức giận giết đỏ cả mắt, giải phóng Ách nạn độc thể, gây nguy hiểm cho nội viện.
Có lẽ suy đoán được tâm tư của Tô Ngàn, Tiểu Y Tiên hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng nói: "Đại trưởng lão, ta tin Tiêu Sắt còn sống, hắn người mang theo dị hoả không kém Vẫn lạc tâm viêm, nhất định có thể gặp dữ hóa lành."
"Ừ." Nghe Tiểu Y Tiên nói, Tô Ngàn tức khắc thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Y Tiên có thể giữ lý trí là tốt rồi.
"Kẻ xâm lấn đã bị giải quyết, ta còn muốn làm chút chuyện, cáo từ trước." Tiểu Y Tiên vung tay thu ba thi thể, tám cánh rung lên, thân thể hóa thành tia sáng tím biến mất ở phía chân trời.
Nàng có ước định với Tiêu Sắt, trong thời gian hắn luyện hóa dị hỏa, nàng có thể đi thu phục Huyết tông, Bát phiến môn, Viêm tông, Phong thành, có lẽ sẽ có thế lực khác muốn chạy tới phân một chén canh, nhưng tuyệt đối phải chiếm lợi ích lớn nhất.
Tương lai đối phó Hồn điện không thể chỉ dựa vào bọn họ, bọn họ cũng cần nhiều tài nguyên, dù sao Tiêu Sắt có cả gia đình cần nuôi dưỡng.
......
Gần nội viện, nơi nào đó cách xa Phần Thiên Luyện Khí tháp, đông đảo học viên học viện Già Nam trợn mắt há hốc mồm, hôm nay bọn họ hoàn toàn mở rộng tầm mắt.
Trước có Tiêu Sắt lấy tu vi Đấu Vương đỉnh đánh bại Đấu Hoàng đỉnh Hàn Phong, sau lại có Đấu Tông Tiểu Y Tiên cường thế chém giết Vàng bạc nhị lão đánh một lúc với Tô Ngàn đại trưởng lão cùng đông đảo cường giả Đấu Hoàng, Đấu Vương Hắc giác vực.
Chiến đấu cấp bậc này, e là phóng mắt toàn bộ đại lục Tây Bắc cũng khó gặp.
Chỉ là cuối cùng Tiêu Sắt bị hỏa mãng kéo vào Phần Thiên Luyện Khí tháp, chuyện này làm cho mọi người không khỏi tiếc hận, một vị thiên tài như vậy lại ngã xuống vào thời điểm sáng chói nhất.
"Ô ô... Hàn Nguyệt... Tiêu Sắt đã chết.... Hắn đã chết..." Trong đám người, Tử Nghiên quen thuộc với Tiêu Sắt đau lòng đến cực điểm, nhìn thấy Tiêu Sắt bị Vẫn lạc tâm viêm kéo vào trong tháp lập tức gào khóc.
"Yên tâm đi... Ta tin Tiêu Sắt sẽ không có việc gì." Hàn Nguyệt lấy khăn tay ra lau nước mắt cho Tử Nghiên rồi an ủi.
Tâm tình của nàng cũng rất nặng nề, tuy Tiêu Sắt rất ít trở lại chỗ ở khiến quan hệ giữa nàng và Tiêu Sắt không bằng Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh, Tử Nghiên nhưng Tiêu Sắt đã giúp nàng rất nhiều, nàng cũng không khỏi tiếc hận, một thiên tài tuyệt thế liền biến mất như vậy.
Nghe Hàn Nguyệt an ủi, Tử Nghiên lập tức khóc lớn hơn nữa: "Ô ô...."
Lúc này, Tiểu Y Tiên bay tới, hạ xuống cạnh hai người, đầu tiên là gật đầu với Hàn Nguyệt, sau đó có chút kinh ngạc nhìn về phía Tử Nghiên: "Tử Nghiên, ngươi đang làm gì đây!"
"Ô ô... Tiểu Y Tiên... Tiêu Sắt... Tiêu Sắt chết rồi...." Nhìn thấy Tiểu Y Tiên đến, Tử Nghiên như tìm được chỗ phát tiết, nhào vào lòng ngực nàng.
Nhìn Tử Nghiên đau lòng vì Tiêu Sắt như thế, Tiểu Y Tiên vỗ vỗ lưng nàng, nhẹ nhàng an ủi: "Yên tâm đi, Tiêu Sắt chưa chết."
"Không, ngươi gạt ta, ô ô ô.... Hắn bị con hỏa mãng khủng bố kia nuốt vào trong bụng sao có thể không chết." Tử Nghiên nghe vậy, càng khóc thảm hơn.
"Ta không có lừa ngươi, Tiêu Sắt nắm giữ dị hỏa, Vẫn lạc tâm viêm kia không thể làm gì hắn, nói không chừng còn có thể giúp hắn tăng thêm một bước." Tiểu Y Tiên lau nước mắt cho Tử Nghiên, mỉm cười giải thích.
"Thật sao?" Nghe vậy, Tử Nghiên hít hít nước mũi, hiển nhiên vẫn không tin lắm.
"Đương nhiên là thật, bằng không ngươi cho rằng ta sẽ bình tĩnh thế này?" Nhìn bộ dạng đáng yêu của Tử Nghiên, Tiểu Y Tiên cười nói: "Tử Nghiên, không nhìn ra ngươi lại quan tâm Tiêu Sắt đến mức này nha."
"Đó là đương nhiên, nếu hắn chết thì không có ai luyện chế đan dược cho ta." Vừa nói xong, Tử Nghiên liền lấy một hộp đan dược từ nạp giới đổ vào trong miệng.
"Ách..." Khóe miệng Tiểu Y Tiên giật giật, hảo đi, Tiêu Sắt nói không sai, thật sự là tiểu tham ăn.
Tiểu Y Tiên nói sang chuyện khác: "Tử Nghiên, một đoạn thời gian tiếp theo, Tiêu Sắt không thể luyện chế đan dược cho ngươi, ngươi có muốn tiếp tục ăn đan dược hắn luyện chế hay không?"
Nghe vậy, hai mắt Tử Nghiên sáng lên, nhưng lại nhanh chóng ảm đạm: "Muốn, đương nhiên muốn, nhưng mà.... Hắn đã bị gia hỏa kia nuốt vào trong bụng rồi."
"Yên tâm đi, Tiêu Sắt đã sớm đoán trước nên giúp ngươi luyện chế mấy vạn viên đan dược, đủ cho ngươi ăn một hai năm." Tiểu Y Tiên cười nói.
Sau khi thi triển Biệt thiên thần với Vẫn lạc tâm viêm, Tiêu Sắt bỏ ra mấy ngày luyện chế những dược liệu không có chỗ dùng thành đan dược cho tiểu mẫu long, Tiểu Y Tiên muốn thu phục Hắc giác vực cần có người giúp đỡ.
"Mấy vạn viên?!" Tử Nghiên nuốt nước miếng.
"Đúng vậy, mấy vạn viên, nhưng kế tiếp ta phải thay Tiêu Sắt làm một chút chuyện, một mình hơi khó khăn cho nên....." Tiểu Y Tiên tỏ vẻ khó xử nói.
"Vậy còn chờ cái gì? Chuyện của Tiêu Sắt chính là của ta, chúng ta mau xuất phát đi." Về phương diện làm người, chỉ số thông minh của Tử Nghiên vẫn rất cao, biết được thiên hạ không có cơm miễn phí, vừa nghe Tiêu Sắt có chuyện cần làm liền lên tinh thần, thúc giục Tiểu Y Tiên đi mau.
Tiểu Y Tiên cười cười gật đầu, chào hỏi Hàn Nguyệt rồi mang theo Tử Nghiên bay khỏi nội viện.
......
Trong một lầu các ở ngoại viện học viện Già Nam.
Chu Trúc Thanh, Tiêu Ngọc, Huân Nhi đang chuyện trò vui vẻ. Có lẽ là bởi vì không lâu trước đây Tiêu Sắt thân mật với Tiêu Ngọc khiến Huân Nhi rơi lệ nên mấy người đều hiểu rõ mà không nói ra, không có nhắc tới Tiêu Sắt.
"Trúc Thanh, thì ra nội viện có nhiều chỗ vui như vậy! Ta cũng muốn đi." Tiêu Ngọc chống cằm, sinh ra hứng thú với cuộc sống nội viện, đến lúc đó nàng liền có thể ở cạnh tiểu sắc lang.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận