Biên: Hắc Dược
---
"Sư phụ, đây là buổi cúng tế người nói sao?Bày trí này trông giống như chuẩn bị xuất giá vậy?" Ở trong đám Xà Nhân phía cuối cùng, vì không muốn bại lộ nên Tiêu Viêm giả làm Xà nữ, cũng quỳ xuống, thấp giọng hỏi.
"Sư phụ!"
"Sư phụ!"
"Sư phụ!"
Liên tục gọi ba tiếng, không thấy Dược lão đáp lại, Tiêu Viêm bắt đầu có hơi hoảng hốt.
"Ta ở đây, đợi lát nữa ngươi cố gắng thu liễm, đừng để bị bại lộ, trong thần điện Mỹ Đỗ Toa có bốn hơi thở mạnh mẽ đang đi ra, trong đó có đạt tới Đấu Tông." Giọng nói của Dược lão rất là nặng nề, trăm triệu lần hắn nào ngờ một Xà Nhân tộc nho nhỏ cũng có thể bồi dưỡng ra một vị cường giả Đấu Tông. Trước đó, hắn ta cũng không coi trọng sự tiến hóa của nữ vương Mỹ Đỗ Toa, cho dù là có thể tiến hóa thành công, cũng lâm vào trạng thái suy yếu trong một thời gian dài, không có cách nào phát huy được thực lực chân chính của Đấu Tông, vì thế hắn mới có tự tin bảo vệ Tiêu Viêm rời khỏi Xà Nhân tộc an toàn.
Nhưng bây giờ thì khác, Xà Nhân tộc xuất hiện Đấu Tông, hơn nữa bên cạnh vị Đấu Tông này còn có hai vị cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong và một kẻ không thua kém Đấu Hoàng. Đội hình như này, cho dù ở Trung Châu cũng được coi là một thế lực không nhỏ.
"Đấu Tông." Tiêu Viêm á khẩu, đây là lần thứ hai hắn nghe đến Đấu Tông, chẳng lẽ nữ vương Mỹ Đỗ Toa đã tiến hóa thành công?
"Lão sư, dị hỏa kia đã bị nữ vương Mỹ Đỗ Toa cắn nuốt sao?" Đã đến tận đây rồi, Tiêu Viêm thật sự không cam lòng.
"Có lẽ là chưa, bí thuật của Xà Nhân tộc là mượn dị hỏa để thoát ly thân thể vốn có, sau đó mượn sức mạnh của lôi kiếp, rồi dùng linh hồn lực ngưng tụ ra thân thể mới, nếu nữ vương Mỹ Đỗ Toa tiến hóa, có lẽ dị hỏa vẫn còn ở Xà Nhân tộc, trừ phi..."
Trừ phi đã bị Tiêu Sắt luyện hóa, Dược lão không nói hết câu cuối.
"Lão sư, vậy đợi lát nữa chúng ta tiếp tục tìm kiếm, đã đến đây rồi, ta thật sự không cam lòng." Tiêu Viêm cắn răng nói.
"Ừm, nhưng mà có cường giả Đấu Tông ở đây, ta không thể tùy ý thà linh hồn lực để dò xét, sẽ bị bại lộ, đi một bước phải nhìn một bước đi, thời khắc mấu chốt, bảo vệ tính mạng quan trọng hơn." Dược lão đáp lại.
Tiêu Viêm gật đầu, trong lúc hai người đang nói chuyện, cửa thần điện Mỹ Đỗ Toa đã triệt để mở ra, từ đó đi ra hai bóng hình một nam một nữ.
Nam ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, mặc quần áo chú rể, mặt ngọc, mày kiếm, cả người như tập hợp của mọi sự đẹp đẽ.
Nữ càng bất phàm, đầu đội vương miện màu vàng, áo đỏ phối chỉ vàng, vải đỏ mỏng che mặt, thân hình xinh đẹp hoàn mỹ phối hợp với dung mạo yêu diễm động lòng người.
"Là hắn!" Đồng tử Tiêu Viêm co rụt lại, trí nhớ ùa về, sau ba năm, hắn lại thấy người hắn vốn sắp quên được.
Để mà nói, có hai người hắn hận nhất, người thứ nhất là Nạp Lan Yên Nhiên, thứ hai chính là Tiêu Sắt.
Người đầu tiên là người đã hủy hôn hắn, chính nàng là người khiến hắn và phụ thân Tiêu Chiến bị xấu mặt, trở thành trò cười cho Tiêu gia thậm chí cả Ô Thản thành.
Người thứ hai lại cướp người tình của hắn, cướp Tiêu Huân Nhi hắn ngày nhớ đêm mong.
Cũng chính là ba năm trước, thái độ của Huân Nhi thay đổi làm hắn có chút xa lạ, mặc dù quan hệ trước kia của hai người không tính là quá mức thân mật, nhưng cũng là tình cảm huynh muội, cũng được coi là ca ca của Huân Nhi.
Mọi thứ đều thay đổi từ ba năm trước, Huân Nhi đổi lại gọi hắn là Tiêu Viêm biểu ca, thái độ lạnh nhạt hơn rất nhiều.
Mới đầu hắn cho rằng Huân Nhi đang giận hắn, nhưng sau này hắn mới nghe được người trong tộc nói là Huân Nhi thích vẻ cao ngạo của Tiêu Sắt, gia nhập học viện Già Nam cũng là vì muốn theo Tiêu Sắt.
Cẩn thận nhớ lại, trong mấy ngày đấu khí biến mất, Tiêu Sắt vốn không hề tồn tại đã bắt đầu sinh ra mối liên hệ khó hiểu với Huân Nhi.
Xem ra Tiêu Sắt này sớm đã có mưu đồ từ trước!
Trong đầu Tiêu Viêm suy nghĩ muôn vàn, trong lòng lại vang lên giọng nói của Dược lão: "Xem ra ngươi còn nhớ rõ hắn."
"Ừ." Tiêu Viêm gật đầu: "Lão sư, ngươi cũng biết Tiêu Sắt sao?"
"Cứ coi như là quen biết đi." Dược lão lộ ra một nụ cười khổ, lúc này tâm trạng của hắn vô cùng phức tạp, nhớ lại thời điểm hai năm trước, khi đó đối phương còn tìm mình giao dịch, nhưng mà lúc đấy chỉ là Đấu Linh, lần thứ hai gặp lại ở Ma Thú sơn mạch đã thành Đấu Hoàng, hiện giờ mới ba tháng không gặp, hắn đã đạt tới Đấu Hoàng đỉnh phong. Tốc độ thăng cấp này hắn chưa từng nghe qua.
"Không phải Tiêu Sắt ở học viện Già Nam sao? Sao lại xuất hiện trong sa mạc Tháp Nhĩ Qua? Hơn nữa lại còn thành hôn với người Xà Nhân tộc? Người đứng bên cạnh hắn là ai?" Liên tục đặt ra bốn câu hỏi, trong lòng Tiêu Viêm rất là buồn bực, lần thứ hai nhìn về phía Mỹ Đỗ Toa bên cạnh Tiêu Sắt, lòng cảm giác trống rỗng như đã mất cái gì đó.
"Người đúng bên cạnh Tiêu Sắt nếu không nhầm là nữ vương Mỹ Đỗ Toa. Còn về phần vì sao nữ vương Mỹ Đỗ Toa lại thành hôn với Tiêu Sắt thì ta không biết, giữa người kia và nữ vương Mỹ Đỗ Toa nói không chừng đã phát sinh tình cảm."
Dược lão không nói Tiêu Sắt chính là Đấu Hoàng đưa Dung Linh đan ở Ma Thú sơn mạch, cũng không nói ra thực lực chân chính của Tiêu Sắt lúc này. Hắn sợ đả kích Tiêu Viêm. Phải biết rằng, khi hắn biết Tiêu Sắt đột phá Đấu Linh, Tiêu Viêm suýt chút điên. Suy sụp mấy ngày mới lấy lại được tinh thần.
"Nữ vương Mỹ Đỗ Toa? Sao Tiêu Sắt có thể kết hôn với Nữ vương Mỹ Đỗ Toa?" Trong lòng Tiêu Viêm kinh hãi, Tiêu Sắt này có thể cưới được nữ vương Mỹ Đỗ Toa của Xà Nhân tộc, một vị cường giả Đấu Tông, quá điêu.
"Không có gì là không thể." Dược lão khẽ thở dài, linh hồn truyền âm. Lấy thực lực của Tiêu Sắt, mười sáu tuổi đạt Đấu Hoàng đỉnh phong, cộng thêm thân phận Luyện dược sư thất phẩm, nói là nữ vương Mỹ Đỗ Toa trèo cao còn sai.
"Sư phụ, còn dị hỏa kia?" Tiêu Viêm cố nén tâm trạng, hỏi.
"Tiêu Sắt cũng là luyện dược sư, đến nay, ta chưa từng cảm nhận được dị hỏa, nếu Xà Nhân Tộc có dị hỏa, không chừng đã bị Tiêu Sắt luyện hóa." Dược lão buồn vui lẫn lộn, vui vì Tiêu Sắt là chú rể, cho dù bọn họ bị Xà Nhân tộc phát hiện cũng sẽ không chết người, buồn chính là chạy một chuyến đến sa mạc Tháp Nhĩ Qua mà không được gì.
"Tiêu Sắt cũng là luyện dược sư sao?" Tiêu Viêm càng thêm khiếp sợ. Sau sự khiếp sợ ngắn ngủi đó là phẫn nộ, bởi vì hắn cảm thấy dị hỏa thiên tân vạn khổ tìm kiếm của mình cứ như vậy bị cướp. Còn nữa, chính hắn mới là thiên tài đứng đầu Tiêu gia, vì sao con rơi của Tiêu gia lại vượt qua hắn nhiều như vậy. Chẳng những ngắn ngủi mấy năm tu vi đạt tới Đấu Linh, cướp Huân Nhi của hắn. Thế còn chưa thỏa mãn, càng cưới cả nữ vương Mỹ Đỗ Toa của Xà Nhân tộc, cướp cả dị hỏa có khả năng tồn tại trong Xà Nhân tộc.
Hắn vô cùng không cam lòng, Tiêu Viêm nắm chặt nắm đấm, buồn bực, không cam lòng, hâm mộ, ghen tị... Chờ đến lúc tất cả mọi cảm xúc này hòa vào một chỗ, chính là lúc hắn hận đến mức hắn không ngờ có thể hận đến thế.
"Lên chào hỏi đi, dù sao cũng là người cùng tộc, có lẽ là hắn sẽ không làm khó ngươi, nói không chừng còn có thể cung cấp cho ngươi một số trợ giúp nhất định, nhân lúc còn một năm, chúng ta đi nơi khác thử vận khí." Dược lão bất đắc dĩ nói.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận