Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 222: Gặp lại Tiêu Ngọc

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
"Thứ rác rưởi gì đây...." Tiêu Sắt thầm mắng một tiếng, ném tròng mắt Kim Nhân Phượng ra ngoài, sau đó dùng dị hỏa đốt thành tro tàn.
【 Đinh, đã hoàn thành trang bị mảnh vá hệ thống, số lần trao đổi có thể cộng dồn, mỗi tháng tặng thên một lần, có hiệu lực từ tháng sau. 】
"Có thể cộng dồn sao? Tốt lắm, mỗi tháng ta đều lo lắng mất đi." Tiêu Sắt mỉm cười, một năm nay hắn không đổi được thứ gì tốt, xem ra lần này có thể gia tăng chút niềm vui.
.........
Trong núi không năm tháng, bên ngoài đã ngàn năm.
Chớp mắt, Tiêu Sắt đã ở trong núi sâu hơn một tháng.
"Kính hoa tan biến."
Theo Tiêu Sắt chém ra một kiếm, không gian phía trước đột ngột xoay chuyển, tựa như một mặt gương nứt ra, ma thú trong gương cũng nát theo, tiêu tán vào hư vô. Khác với lần trước còn lưu lại từng mảnh thi thể, lần này là hoàn toàn biến mất, ngay cả một giọt máu cũng không, chỉ còn lại một viên ma hạch.
"Ca ca, xem ra ngươi đã hoàn toàn nắm giữ đấu kỹ Địa giai cao cấp này." Long Quỳ cười nói.
"Ta cảm giác còn kém rất nhiều....." Tiêu Sắt than nhẹ một tiếng, nếu những người khác tu luyện tới tình trạng này thì xem như hoàn toàn nắm giữ, nhưng hắn có được thuộc tính không gian cùng thời gian nên cứ luôn cảm thấy còn thiếu hụt, nếu có thể đền bù, nói không chừng ngày sau có thể sánh với đấu kỹ Thiên giai.
"Ca ca, chúng ta tiếp tục ở nơi này nghiên cứu đi." Long Quỳ tràn đầy chờ mong, một tháng nay là khoảng thời gian nàng vui vẻ nhất, giống như trở về ba năm trước, lúc Tiêu Sắt mới đi ra ngoài rèn luyện, không có ai quấy rầy, chỉ có nàng cùng Tiêu Sắt.
"Không cần, hiện tại nghiên cứu cũng không nghiên cứu ra được gì, huống hồ trong một tháng qua, ta đã chiến đấu mài dũa tu vi đủ rồi, nên đi ra ngoài, cũng không thể bỏ qua Vẫn lạc tâm viêm trong Phần thiên luyện khí tháp kia."
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, gương mặt tuấn tú xuất hiện nụ cười.
Bởi vì thức tỉnh võ hồn, hấp thu sáu cái Hồn hoàn đỉnh cấp, được hồn lực uẩn dưỡng nên vẻ non nớt trên mặt cũng dần phai đi, vóc dáng cao lớn hơn, nếu có người quen ở đây, chắc sẽ kinh ngạc không nói nên lời.
Đương nhiên ngoại trừ tiểu mẫu long tham ăn kia.
Nghe Tiêu Sắt phải trở về, trong mắt Long Quỳ có chút mất mát lướt qua, tự giác tiến vào không gian ma kiếm, không có nói thêm nữa, Tiêu Sắt cũng thu ma kiếm vào trong cơ thể, Tà thần dực từ sau lưng bung ra, thân hình hóa thành tia sáng biến mất ở phía chân trời....
"Ca ca, hiện tại chúng ta trực tiếp về nội viện sao?" Trên không trung, giọng nói dịu dàng của Long Quỳ vang lên bên tai Tiêu Sắt.
"Đi ngoại viện đi, cách thời điểm tiến vào nội viện đã hơn bốn tháng, nơi này gần ngoại viện hơn, đúng lúc đi thăm Tiêu Ngọc." Ánh mắt Tiêu Sắt nhìn về hướng ngoại viện, sau đó bay vút.
Phi hành không bao lâu, Tiêu Sắt đã tới ngoại viện.
Bởi vì hai cánh sau lưng Tiêu Sắt cực kỳ hấp dẫn ánh mắt nên có không ít người vây quanh nơi Tiêu Sắt hạ xuống, khi thấy rõ Tiêu Sắt, rất nhiều người cảm thấy ngạc nhiên.
Trước khi Tiêu Sắt tiến vào nội viện, hắn là nhân vật giống như minh tinh, tiến vào nội viện mới chỉ bốn tháng, theo lý thì hẳn là các học viên sẽ nhớ rõ hắn, nhưng bởi vì hấp thu Hồn hoàn nên thân thể thay đổi cùng với trang phục hiện tại, trong lúc nhất thời, mọi người không có nhận ra.
"Thiếu niên này là ai nha, dáng vẻ soái khí quá, có chút quen mắt."
"Hình như có điểm giống Tiêu Sắt học trưởng...."
"Đánh rắm, Tiêu Sắt học trưởng soái hơn nhiều..."
"Hắn là Tiêu Sắt học trưởng, các ngươi không thấy cái túi bên hông hắn sao? Chính là Tiêu Sắt học trưởng..."
"Khó trách dáng vẻ soái như vậy, thì ra là Tiêu Sắt học trưởng."
.......
Nghe tiếng thì thầm xung quanh, Tiêu Sắt không để ý tới, bước theo con đường trong trí nhớ đi đến chỗ Tiêu Ngọc.
"Kẽo kẹt..." Đi đến cửa phòng, Tiêu Sắt đang chuẩn bị gõ thì cửa phòng bỗng mở, một gương mặt xinh đẹp quen thuộc xuất hiện trước mắt, thân thể mềm mại, đôi chân thon dài, không phải Tiêu Ngọc thì là ai?
Tiêu Ngọc nhìn thấy Tiêu Sắt cũng ngẩn người, nhưng vẫn nhanh chóng nhận ra, mắt đẹp ngấn nước, nhào vào lòng Tiêu Sắt, "Tiểu sắc lang, có phải có niềm vui mới liền quên bổn tiểu thư hay không, lâu như vậy đều không tới thăm ta."
"Đừng khóc đừng khóc, không phải tới rồi sao?" Tiêu Sắt vỗ lưng Tiêu Ngọc, an ủi. Hắn sợ nhất là thấy nữ nhân khóc, đặc biệt là nữ nhân của mình.
"Tới đây, lúc sau ta sẽ giáo huấn ngươi." Cắn chặt môi đỏ, Tiêu Ngọc cũng mặc kệ Tiêu Sắt có đáp ứng hay không, kéo tay hắn đi vào trong phòng.
Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Ngọc, Tiêu Sắt nhún vai, để nàng lôi kéo.
Dưới sự dẫn dắt của Tiêu Ngọc, Tiêu Sắt đi tới một gian phòng ấm áp, Tiêu Sắt đã đây một lần, là phòng ngủ của Tiêu Ngọc.
"Ta nói này Tiêu Ngọc, không phải ngươi tính ngủ với ta đi! Ta nói ngươi biết, Tiêu Sắt ta bán mình không bán nghệ, sau đó cần chịu tránh nhiệm với ta, kiệu tám người nâng là chuyện không thể thiếu được...." Mới vừa vừa tiến vào phòng, Tiêu Sắt liền bắt chước bộ dạng trước kia của Tiêu Ngọc, tùy tiện nằm lên giường.
"Phi, không biết ngại..." Nghe Tiêu Sắt nói, mặt Tiêu Ngọc đỏ lên, cũng nằm xuống giường, ghé mắt nhìn Tiêu Sắt, nhỏ giọng nói: "Này, tiểu sắc lang...."
"Làm sao vậy?"
"Ngươi thật sự trưởng thành rồi!" Tiêu Ngọc dịu dàng cười nói.
"Ngươi nói chỗ nào đây?" Nghe vậy, Tiêu Sắt ngạc nhiên, bỗng nở nụ cười xấu xa nói.
"Không đứng đắn..." Tiêu Ngọc lại đỏ mặt, tức giận trừng mắt nhìn hắn, sau đó sắc mặt trở nên trịnh trọng: "Tiểu sắc lang, thật ra có một chuyện ta vẫn luôn muốn hỏi ngươi..."
"Chuyện gì nói đi!" Tiêu Sắt không có đùa nữa.
"Ngươi hận Tiêu gia sao?" Tiêu Ngọc yếu ớt hỏi.
"Sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?" Tiêu Sắt nhíu mày, ngồi dậy.
"Chuyện ngươi ở học viện Già Nam, gia gia của ta đã biết." Tiêu Ngọc có chút áy náy nói.
"Biết thì biết thôi....." Tiêu Sắt nằm xuống, trước kia hắn lo lắng Cổ tộc cùng Hồn tộc, hiện giờ có năng lực xuyên đến dị giới, dù Đấu Thánh tới hắn cũng có thể chạy trốn.
Có lẽ là sợ hiểu lầm, Tiêu Ngọc vội vàng giải thích: "Không phải ta nói, là...."
"Ta tin tưởng ngươi...." Tiêu Sắt mỉm cười.

Bình Luận

0 Thảo luận