Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 342: Yên Nhiên nghịch tập

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
Từ khi gặp lại Tiêu Sắt ở tổng bộ của nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ, Dược lão đã mơ hồ cảm giác được Tiêu Sắt không tầm thường. Tuy rằng hắn ta có bí pháp cổ quái che giấu khí tức, khiến cho hắn không có cách nào nhìn thấu tu vi chính xác của đối phương.
Nhưng cảm giác nguy hiểm được dưỡng thành nhiều năm qua tuyệt đối không có sai.
Mà có thể cho hắn cảm giác nguy cơ tử vong, Đấu Hoàng cường giả tuyệt đối không làm được, dưới tình huống hoàn toàn bại lộ chính mình, cho dù linh hồn lực không đủ, chỉ cần bám vào trên người Tiêu Viêm, chạy trốn, thì tuyệt đối không có vấn đề, thậm chí một ít Đấu Hoàng cấp thấp, hắn có thể nắm chắc đánh chết. Mà chân chính có thể cho hắn sự nguy hiểm về tử vong, cũng chỉ có Đấu Tông cường giả.
"Đấu Tông.... Ừng ực..." Tiêu Viêm hung hăng nuốt nước miếng, mặt như tro tàn, hắn không biết nên khóc hay nên cười. Cả người giống như bị điên rồi. Nếu như nói Tiêu Sắt vẫn còn là một đấu linh, thì dựa vào lời dạy và đặc điểm của Dược lão, hắn vẫn có rất nhiều niềm tin vượt qua đối phương, nhưng hiện tại....
Nhìn bộ dáng như bị sét đánh của Tiêu Viêm, Dược lão bất đắc dĩ thở dài, biết được linh hồn lực lượng sắp cạn kiệt hắn không có thời gian cảm thán, dặn dò: "Hẹn ước ba năm lần này lên Vân Lam Tông, nguy hiểm vô cùng, nếu như có thể, ta hy vọng ngươi không cần đi, nhưng lấy tính cách của ngươi chỉ sợ sẽ không nghe. Ta cũng biết lòng tự trọng của ngươi sẽ không cho phép bản thân mình cầu xin. Vì vậy, bây giờ ngươi chỉ có một con đường."
"Mời lão sư nói, đệ tử nhớ kỹ." Ánh mắt Tiêu Viêm sáng ngời.
"Lại đi giao dịch với Tiêu Sắt." Dược lão bất đắc dĩ nói.
"Sư phụ, hiện giờ hắn là Đấu Tông cường giả, làm sao có thể coi trọng đồ đạc của ta." Tiêu Viêm nói, "Huống hồ ta từng nghe phụ thân ta nói qua, vốn dĩ Tiêu Sắt rời khỏi Tiêu gia, hình như là có oán hận đối với gia tộc. Lúc trước Tiêu gia phát sinh biến cố, vì thế cha mẹ Tiêu Sắt mà chết. Hơn nữa năm Tiêu Sắt ba tuổi Tiêu gia không cho hắn quay về, cho đến khi hắn sáu tuổi mấy trưởng lão Tiêu gia kia nhìn trúng thiên phú của Tiêu Sắt, mới đón hắn về Tiêu gia. Cho nên Tiêu Sắt sẽ không muốn tiếp xúc với bất kỳ kẻ nào của Tiêu gia. Ta là con trai của gia chủ Tiêu gia, hắn càng không nghe ta."
"Ồ?! Xem ra trong khoảng thời gian ta ngủ say, Tiêu gia đã xảy ra rất nhiều chuyện! Không nghĩ tới Tiêu Sắt lại có quá khứ như vậy." Nghe Tiêu Viêm nói như vậy, Dược lão có điều suy nghĩ, thân thế như vậy có tương tự với hắn, chỉ là cha mẹ Tiêu Sắt so với cha mẹ hắn may mắn hơn một chút, ít nhất vào được tông từ gia tộc. Cha mẹ hắn thì... Không nói cũng được!
"Ngươi nói không sai, xem ra chút đồ vật này của ta hắn cũng chướng mắt, nhưng mà có một thứ hắn không thể nào từ chối được." Dược lão nói.
"Cái gì?" Tiêu Viêm nghi ngờ nói.
"Luyện dược thuật." Dược lão nói: "Hiện giờ linh hồn lực của Tiêu Sắt đã đạt tới thất phẩm đỉnh phong luyện dược sư. Nhưng bởi vì thời gian luyện dược quá ngắn, vả lại không có người chỉ đạo, vẫn luôn ở trong thất phẩm đỉnh phong luyện dược sư không tăng cũng không giảm. Từ viên dung linh đan lần trước ta đã nhìn ra. Ngươi đi nói với hắn chỉ cần hắn có thể bảo vệ ngươi trong ước hẹn ba năm không có chuyện gì, thì sau khi kết thúc ước hẹn ba năm ta sẽ dạy hắn thuật luyện dược, ta tin hắn sẽ đồng ý."
"Thất phẩm đỉnh phong luyện dược sư?!" Tiêu Viêm hít một hơi khí lạnh, khuôn mặt thanh tú, hiện lên một tia tự giễu, khó trách có thể chinh phục được nữ vương Mỹ Đỗ Toa, khó trách một người kiêu ngạo như Mễ Đặc Nhĩ Nhã Phi ỷ lại vào hắn như thế, khó trách Huân Nhi lại "biến tâm", khó trách thiên phú bình thường của Tiêu Ngọc có thể đột phá Đại Đấu Sư ở tuổi mười bảy, có thực lực và thiên phú như vậy, cũng không có gì ngạc nhiên...
Nhưng mà, Tiêu Viêm ta sẽ không nhận thua!
Ngươi tạm thời dẫn đầu thì sao?
Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thường thiếu niên nghèo!
Ba năm trước ta bị nhục nhã hủy hôn, chưa từng buông tha những lời khinh bỉ nào!
Chờ đến Tiêu Sắt, cũng chỉ có tu luyện thời gian lâu hơn ta ba năm mà thôi, so với thiên giai quỷ dị của phần quyết, tương lai thôn phệ dị hỏa, tiền đồ vô lượng.
Nghĩ vậy trong lòng Tiêu Viêm dễ chịu rất nhiều.
"Lão sư, nếu Tiêu Sắt là thất phẩm đỉnh phong luyện dược sư, vậy ngài là mấy phẩm?" Tiêu Viêm tò mò hỏi.
Dược lão chần chờ một lát, chậm rãi mở miệng: "Bát phẩm đỉnh phong..."
"Bát phẩm đỉnh phong." trong lòng Tiêu Viêm kinh hãi trước sự cường đại của Dược lão, có hơi lo lắng nói: "Lão sư, nếu ngươi dạy hắn thì hắn chẳng phải là..."
Tiêu Viêm còn chưa nói hết, bởi vì thân hình Dược lão đã bắt đầu tiêu tán.
Dược lão nói: "Tiêu Viêm, đừng để ghen tị làm rối loạn tâm tính, nhớ kỹ lời ta..."
Nói xong cuối cùng, giọng nói của Dược lão càng ngày càng yếu, cuối cùng toàn bộ thân hình hóa thành một luồng bạch sắc quang mang bay vào trong nạp giới màu đen trên ngón tay Tiêu Viêm.
"Đệ tử nhớ kỹ." Tiêu Viêm lẩm bẩm một tiếng. Bàn tay không đeo nạp giới chỉ nắm chặt, bởi vì quá mức dùng sức, mà kêu ra tiếng ọp ẹp!
Đương nhiên, tất cả những điều này, không có thuốc nào có thể trị được.
......
Thành Gia Mã đế quốc, Nạp Lan gia.
"Tiểu thư, người về rồi! Lão gia hiện tại đang chiêu đãi Nhã Phi tiểu thư của Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, ta sẽ mang ngài đi!" Nạp Lan Yên Nhiên vừa về nhà, quản gia Nạp Lan gia tộc liền nghênh đón.
"Không cần, nói với phụ thân ta một tiếng, nói luyện dược sư có dị hỏa đã tìm được. Chính là Tiêu Hỏa Hỏa đại ca, mấy ngày sau hắn sẽ đến nhà Nạp Lan. Ta mệt mỏi nên muốn nghỉ ngơi." Nạp Lan Yên Nhiên đỏ mắt, tiện tay ném bảo kiếm cho vị quản gia kia, trực tiếp đi về phòng.
Nhìn bóng dáng xinh đẹp của Nạp Lan Yên Nhiên đi xa, vẻ mặt quản gia nghi ngờ: "Kỳ lạ, không phải tiểu thư rất thích vị Tiêu Hỏa Hỏa đại nhân kia sao? Tại sao khi nói đến chuyện Tiêu Hỏa Hỏa đại nhân đến trị liệu cho lão gia tử, tiểu thư lại mất hứng!"
Bất đắc dĩ lắc đầu, quản gia xoay người lại đi vào trong.
Trong phòng, lúc này Nạp Lan Yên Nhiên nằm sấp trên giường.
Nước mắt không tiếng động lặng lẽ trượt xuống vẻ mặt xinh đẹp của nàng.
"Chẳng lẽ chúng ta chắc chắn là có duyên không có nợ sao? Nạp Lan Yên Nhiên co rút, trong đầu chợt nhớ lại quản gia vừa nhắc tới Nhã phi, đôi mắt đẹp sáng ngời, nàng lau nước mắt khóe mắt, lẩm bẩm nói: "Không đúng, bên ngoài đồn rằng Mễ Đặc Nhĩ Nhã Phi có quan hệ mập mờ với Tiêu Sắt đại ca, đây chẳng phải là gió thổi qua không gian. Thiên phú tu luyện của Nhã Phi rõ ràng không bằng ta, nhưng tu vi lại có thể vượt qua ta, nhất định không thể thoát khỏi có sự trợ giúp của Tiêu Sắt đại ca. Mà gia tộc Mễ Đặc Nhĩ lại không thanh minh lúc này. Bọn họ không có khả năng đắc tội với Tiêu Sắt đại ca, như vậy sự thật cũng chỉ có một khả năng. Ngoại trừ lão sư ra Tiêu Sắt đại ca còn có các phụ nữ khác."
Nghĩ đến đây, trong nháy mắt buồn bực trong lòng Nạp Lan Yên Nhiên biến mất, rộng mở sáng sủa, có lẽ nàng có thể...

Bình Luận

0 Thảo luận