----
Tiêu Sắt cũng không thể tiếp tục bưng chén ngọc, hắn bắt đầu học "ngoại ngữ" từ những nơi khác.
Mèo con có dáng người rất tốt khiến Tiêu Sắt say mê học tập.
"Trúc Thanh, ta muốn ngươi." Tiêu Sắt nhẹ nhàng nói, hắn sờ tất cả các bộ phận một lần, rốt cuộc mệt mỏi nằm dài, đôi tay nâng đầu mèo con hôn lên.
Có người nói, nếu ngươi nhiệt tình yêu thích một ngôn ngữ, như vậy liền nhắm mắt lại, lôi kéo người mình thân thiết nhất nghiêm túc học tập.
Tiêu Sắt thực nhiệt tình yêu thích "ngoại ngữ", cho nên hắn nhắm mắt, học tập nghiêm túc, cũng rất dùng sức, hô hấp dần trở nên dồn dập, sức lực cũng lớn hơn một ít.
"Đau..." Thừa dịp thở dốc, mèo con hô thành tiếng.
"Ự, ta đây nhẹ chút..." Tiêu Sắt bỗng nhiên mở to hai mắt nhìn, cảm giác không ổn, đây không phải mèo con.
Tiêu Sắt vén tóc nữ nhân, một gương mặt nhỏ lộ ra, thế mà là tiểu mẫu long Tử Nghiên, não Tiêu Sắt tức khắc trống rỗng.
Đây là có chuyện gì?
Sao tiểu tham ăn Tử Nghiên này ngủ trên giường mèo con? Còn mặc đồ của nàng, mèo con đâu?
Thời điểm Tiêu Sắt sững sờ, Tử Nghiên cũng mông lung mở mắt, nhìn nhìn Tiêu Sắt, mơ hồ hỏi: "Tiêu Sắt, ngươi tới lúc nào?"
"Ta vừa đến." Tiêu Sắt muốn khóc rồi.
"Nga, vậy ngươi nhìn thấy Trúc Thanh sao? Ta sợ sét đánh, không dám ngủ một mình." Tử Nghiên trừng mắt to, tiếp tục hỏi.
"Còn không có nhìn thấy, nhưng ta nghe nói ngươi sợ sét đánh, lo lắng cho ngươi nên liền tới đây nhìn xem."
"A! Thật sao? Tiêu Sắt, ngươi thật là người tốt, chẳng những cho ta đan dược ăn mà còn quan tâm ta như vậy. Về sau ta không bao giờ gọi ngươi là đại sắc lang, trứng thối." Tử Nghiên ngây ngốc nở nụ cười.
"Đúng vậy! Ngươi xem, ta đối với ngươi tốt như vậy ---- cho nên, lỡ như ta làm gì sai thì ngươi không cần tức giận." Tiêu Sắt đen mặt, ngượng ngùng xin tha.
Lần này nháo ra chuyện lớn rồi.
Về sau sẽ không có người cho rằng Tiêu sắt ta là loli khống đi.
Tuy rằng Tử Nghiên vượt qua mấy ngàn tuổi, nhưng là loli hợp pháp nha.
"Chuyện sai? Chuyện gì sai? Là bởi vì thiếu ta tám tháng đan dược sao?" Tử Nghiên khó hiểu hỏi. Mở miệng nhỏ ngáp một cái rồi nhắm mắt. "Ngày mai đi, hôm nay ta ăn thật nhiều đan dược, năng lượng trong cơ thể quá nhiều, cần ngủ say tiêu hóa, ngày mai ngươi lại giúp ta luyện mấy vạn viên ta liền tha thứ ngươi."
"Vậy tốt, ngươi tiêu hóa đi, ta đi trước." Tiêu Sắt nghe vậy, như được đại xá, bay nhanh xuống giường, ôm quần áo chạy ra ngoài, lúc này không đi thì chờ tới khi nào, nếu chờ nàng phản ứng kịp hét lên thì Tiêu Sắt ta xong đời.
Tử Nghiên nhắm mắt lại, trong lòng hưng phấn vì ngày mai có thể được một lượng lớn đan dược, đồng thời không khỏi nghĩ đến Tiêu Sắt thật có lòng, chẳng những muốn bồi thường đan dược cho mình mà còn biết mình sợ sét đánh, tới đây xem mình ---- từ từ... Sét đánh? Chuyện này chỉ có Trúc Thanh mới biết nha, cho dù là Tiểu Y Tiên cũng không rõ ràng lắm. Tử Nghiên bỗng sờ sờ giường rồi lại sờ sờ áo ngủ đã bị Tiêu Sắt kéo ra.
Tuy tâm tính nàng vẫn là trẻ con nhưng chưa ăn thịt heo còn không thấy heo chạy sao?
Đặc biệt là hôm qua nghe Tiêu Sắt kể chuyện xảy ra giữa hắn và Mỹ Đỗ Toa, quả thực không quá mức tốt đẹp.
Nàng tức khắc hiểu đã xảy ra chuyện gì, mặt đẹp nhanh chóng ửng đỏ, hét lên một tiếng.
Vừa mới phát ra tiếng thì một bóng dáng nhào vào người nàng, sau đó bịt kín miệng nàng, mặc kệ nàng vùng vẫy thế nào cũng không thể phát ra tiếng.
"Ngô ngô..."
"Tử Nghiên, ta buông ra thì ngươi cũng đừng làm ồn đó." Tiêu Sắt dùng giọng điệu thương lượng khẩn cầu.
"Ngô ngô..." Tử Nghiên gật đầu.
"Được, ta buông ra, ngươi không được la." Tiêu Sắt hít sâu một hơi, mới vừa buông ra thì Tử Nghiên làm bộ muốn la, Tiêu Sắt lại bịt miệng nàng.
"Này này... Ngươi đồng ý không la hét rồi.. Làm người.. A không... Làm ma thú phải có chút uy tín..."
"Ngô ngô..." Tử Nghiên vung đôi bàn tay trắng như phấn không ngừng nện vào ngực Tiêu Sắt, cũng may nàng biết chừng mực, không có vận dụng đấu khí, nếu không cho dù là Tiêu Sắt cũng sẽ không chịu nổi.
"Được thôi, ta thừa nhận coi ngươi trở thành Trúc Thanh, ta nghĩ ngươi cũng biết chúng ta là quan hệ gì. Tiên Nhi nói Trúc Thanh ở phòng này, buổi tối trời mưa, Trúc Thanh có thói quen đá chăn, ta lo lắng nàng cảm lạnh cho nên tiến vào nhìn xem, thuận tiện giúp nàng ấp chăn, không ngờ ngươi lại nằm đây, hơn nữa còn mặc đồ của Trúc Thanh ---- ta thật sự không nghĩ tới là ngươi. Tử Nghiên, ta buông ra, nếu còn xem ta là bằng hữu thì đừng la, chúng ta nói chuyện được không? Nếu ngươi la lên, vậy chúng ta không còn là bằng hữu, ta cũng sẽ không giúp ngươi luyện chế đan dược nữa."
Nói rồi Tiêu Sắt buông lỏng tay, tùy tiện nằm trên giường, một bộ mặc quân ngắt lấy... A không, một bộ mặc ngươi xử lý.
Hắn nhìn chằm chằm trần nhà, trong lòng cười khổ không thôi.
Cái miệng nhỏ khôi phục tự do, Tử Nghiên hít từng ngụm từng ngụm không khí. Tiêu Sắt có chút vui vì Tử Nghiên không có la lên.
"Ngươi.... Không làm gì ta đi?" Hít thở xong, Tử Nghiên bò dậy, trừng mắt nhìn Tiêu Sắt rồi hỏi.
Mây đen tan đi, nước mưa ngừng lại, ánh trăng bên ngoài chiếu vào khiến gian phòng trở nên mông lung, thân thể Tử Nghiên cũng nổi lên, dưới áo ngủ mỏng manh...
"Không có, tuyệt đối không có." Tiêu Sắt thề thốt phủ nhận.
"Thật sự không có?" Tử Nghiên không tin, nữ nhân cường hãn như Mỹ Đỗ Toa cũng không thoát, nàng không tin Tiêu Sắt không làm gì cả.
"Thật sự không có, ta mới vừa tiến vào ngươi liền tỉnh. Với thực lực của ngươi, sao có thể lặng yên không một tiếng động làm gì chứ." Tiêu Sắt cười mỉa nói.
Tử Nghiên nghe vậy, bĩu môi, theo bản năng sờ sờ áo ngủ đã mở ra, chợt tức giận trừng mắt: "Không đúng, nếu ngày thường, khẳng định không được, nhưng lần này sét đánh, ta sợ hãi, theo bản năng xem ngươi là Trúc Thanh. Còn có...Miệng ta có hương vị không thuộc về ta... Ngươi... Ngươi hôn ta..."
"Ta không có, sao có thể, trong lâu này, ngoại trừ ngươi đều là lão bà của ta, thịt cá ta không đi hưởng thụ, chạy tới ăn tép riu như ngươi làm gì." Dưới tình thế cấp bách, Tiêu Sắt theo bản năng nói ra.
"Thịt cá? Tép riu?" Tử Nghiên nghiêng đầu nhỏ, nhanh chóng phản ứng, nổi giận nói: "Ngươi... Ngươi chiếm tiểu cô cô nãi ta tiện nghi không nói, còn chê ta nhỏ... Ta liều mạng với ngươi, xem ta cắn chết ngươi... A ô.."
Vừa nói xong, Tử Nghiên liền bổ nhào vào người Tiêu Sắt mà cắn xé.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận